Khi Tuyết Phủ Hầu Môn - 06
Cập nhật lúc: 21/08/2026 16:02
Vừa dứt lời, Vương ma ma đã dẫn theo mấy nam nữ thôn quê mặc áo bông vải thô bước qua ngưỡng cửa Thanh Tâm Uyển.
Dẫn đầu là một bà t.ử, ánh mắt tham lam quét một vòng quanh viện, cuối cùng dừng lại trên đứa bé trai nằm trên giường.
“Đây chính là huyết mạch duy nhất mà đứa con đáng thương của vị đường ca nhà ta để lại sao?”
Bà ta sải bước tới, đưa tay định giật lấy đứa trẻ.
Triệu thị sợ đến tái mặt, ôm đứa bé chạy thẳng ra sau lưng Thẩm Bồi Phong.
“Các người là ai? Không được động vào con ta!”
Bà t.ử nhà họ Lý nghe vậy lập tức sa sầm mặt, chỉ vào mũi Triệu thị mà c.h.ử.i:
“Phì! Đồ đàn bà không yên phận! Khắc c.h.ế.t cháu trai ta còn muốn chiếm cháu đích tôn nhà họ Lý sao?”
“Ta là thím của Lý Tuy, hôm nay đến đây để đón mẹ góa con côi các ngươi về quê nhận tổ quy tông!”
Ta bước xuống bậc thềm, khẽ gật đầu với bà t.ử nhà họ Lý.
“Các vị đường xa vất vả.”
“Lý phó tướng hy sinh vì nước, Hầu gia đau lòng khôn xiết.”
“Để chăm sóc mẹ góa con côi, Hầu phủ dự định lấy năm nghìn lượng bạc từ công quỹ, đồng thời mua một trăm mẫu ruộng tốt ngoài thành Thanh Châu. Coi như báo đáp ân cứu mạng của Lý phó tướng.”
“Chỉ cần các vị đưa Triệu nương t.ử và đứa trẻ về Thanh Châu, chăm sóc họ thật tốt, tất cả những thứ này đều thuộc về nhà họ Lý.”
09
Mắt bà t.ử nhà họ Lý và mấy nam nhân phía sau sáng lên.
Bọn họ có trồng ruộng cả đời ở quê cũng chưa từng nhìn thấy nhiều tiền đến vậy.
“Phu nhân đúng là Bồ Tát sống!”
“Người cứ yên tâm, chúng ta nhất định đưa người đàn bà và đứa trẻ này về quê chăm sóc thật tốt, đảm bảo không để họ chịu chút ấm ức nào!”
Nói xong, bà t.ử vung tay.
Hai nam nhân lập tức mỗi người giữ một bên cánh tay Triệu thị, kéo nàng ta ra ngoài.
Đứa trẻ trong lòng nàng ta cũng bị bà t.ử giật lấy.
Triệu thị vùng vẫy dữ dội, tóc tai rũ rượi, vừa khóc vừa gào:
“Buông ta ra! Ta không đi Thanh Châu! Ta muốn ở lại kinh thành! Hầu gia cứu thiếp! Hầu gia!”
Bà t.ử nhà họ Lý tát nàng ta một cái, nhổ nước bọt.
“Đồ đàn bà đê tiện! Nam nhân của ngươi đã chôn ở quê rồi, một quả phụ như ngươi còn muốn ở lại kinh thành hưởng phú quý sao?”
“Còn dám gào nữa, về quê ta sẽ bán ngươi cho tên què đầu làng!”
Triệu thị bị đ.á.n.h đến chảy m.á.u mũi miệng, tuyệt vọng nhìn Thẩm Bồi Phong.
Mắt thấy Triệu thị và đứa trẻ sắp bị kéo ra khỏi viện, Thẩm Bồi Phong đột nhiên rút kiếm bên hông, c.h.é.m mạnh xuống bậc cửa.
“Tất cả dừng tay!”
“Ai dám động vào mẹ con họ, ta sẽ khiến kẻ đó c.h.ế.t không toàn thây!”
Bà t.ử nhà họ Lý sợ đến mức ngã ngồi xuống đất, nhưng vẫn cố cứng giọng:
“Hầu gia, đây là chuyện nhà họ Lý chúng ta! Đứa trẻ này là con cháu nhà họ Lý, đương nhiên phải theo chúng ta về Lý gia.”
“Đánh rắm!”
Thẩm Bồi Phong gầm lên:
“Đó là cốt nhục của ta, là con ruột của Thẩm Bồi Phong ta!”
Thẩm Minh Châu lảo đảo, không thể tin nổi nhìn Thẩm Bồi Phong.
“Ca ca, huynh nói gì? Nó chẳng phải di phúc t.ử của Lý phó tướng sao?”
Cuối cùng, cuối cùng Thẩm Bồi Phong cũng nói ra sự thật không thể để người khác biết trước mặt tất cả mọi người.
Kiếp trước, ta bị đôi gian phu dâm phụ Thẩm Bồi Phong và Triệu thị lừa gạt hơn nửa đời.
Cho đến mười lăm năm sau, ta đột nhiên mắc một căn bệnh quái lạ, quanh năm nằm liệt giường.
Một hôm đang mê man, ta đột nhiên cảm thấy tim đập loạn xạ, thậm chí còn nghe thấy tiếng con gái kêu cứu.
Ta gắng gượng thân thể bệnh tật đi tìm.
Nhưng lại thấy huynh muội Thẩm Bồi Phong và mẹ con Triệu thị đều đứng bên hồ hoa.
Còn con gái mười tuổi của ta đang vùng vẫy tuyệt vọng trong làn nước lạnh giá giữa mùa đông.
“Con nha đầu c.h.ế.t giẫm, dám nghe lén ta và cha nói chuyện.”
“Cho dù biết ta là con ruột của cha thì sao? Mẹ ngươi trúng độc, chẳng sống được bao lâu nữa. Chi bằng xuống dưới trước mà chờ bà ta!”
Chỉ hai câu nói ấy đã khiến toàn thân ta lạnh toát.
Chân tướng thế nào, đã quá rõ ràng.
Nhưng con gái ta đã chẳng còn sức vùng vẫy, thân thể đang dần chìm xuống đáy nước.
Ta cố dùng chút sức lực cuối cùng, lảo đảo chạy tới, muốn tự mình cứu con.
Thẩm Bồi Phong lại không chút do dự đ.á.n.h một chưởng khiến ta ngã văng xuống đất.
Ta nằm sấp trên mặt đất, phun ra một ngụm m.á.u đen, phẫn nộ nhìn hắn.
“Con bé là con gái ruột của ngươi! Sao ngươi có thể trơ mắt nhìn nó c.h.ế.t!”
Thẩm Bồi Phong chỉ lạnh lùng nhìn ta.
“Ban đầu ta không muốn g.i.ế.c nó. Chỉ cần đợi thêm một tháng, khi độc phát khiến nàng c.h.ế.t lặng lẽ, mọi chuyện sẽ được che giấu.”
“Nhưng nha đầu này lại nghe thấy điều không nên nghe. Nó nhất quyết muốn cứu nàng, ta cũng chỉ có thể nhẫn tâm.”
Chỉ vài hơi thở sau, mặt nước đã hoàn toàn im lặng.
Ta căm phẫn đến mức hai mắt như muốn nứt ra. Cổ họng dâng lên vị tanh ngọt, một luồng khí nghẹn cứng trong l.ồ.ng n.g.ự.c, cuối cùng ta c.h.ế.t ngay tại chỗ.
Khi tỉnh lại, ta đã trở về đúng đêm Triệu thị tìm đến cửa.
Có lẽ trời cao cũng không nhìn nổi cảnh mẹ con ta c.h.ế.t t.h.ả.m, nên mới để thời gian quay ngược, cho tất cả bắt đầu lại từ đầu.
Sống lại một đời, ta chỉ có một mục đích.
Khiến Thẩm Bồi Phong thân bại danh liệt, lấy m.á.u trả m.á.u!
Ta cố nén sát ý ngút trời, nhìn Thẩm Bồi Phong.
“Cuối cùng Hầu gia cũng chịu thừa nhận rồi.”
“Lý phó tướng căn bản không c.h.ế.t vì đỡ đao thay ngài.”
“Mà là vì ngài muốn che giấu chuyện tư thông với thê t.ử của hắn, thậm chí còn khiến nàng ta mang thai. Ngài cố tình hại hắn c.h.ế.t trên chiến trường, sau đó mượn danh báo ân, quang minh chính đại đưa ngoại thất và con riêng vào Hầu phủ, đúng không?”
