Kho Báu Bị Nguyền Rủa - Chương 1

Cập nhật lúc: 08/09/2026 15:05

Ngay đêm tân hôn, người chồng vừa mới cưới của tôi lại đột ngột biến mất.

Đến sáng hôm sau, tôi mới thấy anh bước ra từ chính phòng của đứa em gái Lý Tuyết Nhi.

Nhìn tôi, Lý Tuyết Nhi tỏ vẻ vô cùng đắc ý rồi nói: "Chị Ngôn đừng để bụng nhé, từ nhỏ anh trai đã có thói quen quấn quýt bên em rồi."

Đáp lại cô ta, tôi chỉ khẽ mỉm cười: "Chuyện đó có gì đâu mà chị phải để bụng. Bắt đầu từ hôm nay, cả ba chúng ta sẽ cùng sống chung một mái nhà."

Thời gian trôi qua, chồng tôi qua đời, còn cô em chồng thì phải chuyển vào sinh sống trong trại tâm thần.

Toàn bộ kho báu đồ cổ giấu kín phía dưới căn nhà cũ của anh ấy hoàn toàn thuộc về quyền sở hữu của tôi.

Trở thành một người góa phụ, trong tay tôi giờ đây nắm giữ khối tài sản kếch xù lên tới hàng trăm tỷ.

1

Mọi chuyện bắt đầu từ thời điểm nửa năm trước ngày cưới.

Lúc ấy, khi tôi cùng bạn trai đang chật vật xoay xở khoản tiền đặt cọc mua nhà, em gái anh ấy bất ngờ mang đến trao cho chúng tôi 300.000 NDT (tương đương hơn 1 tỷ VNĐ) tiền mặt.

Thấy vậy, tôi liền từ chối: "Số tiền này lớn quá em ạ, sau này em còn cần để lo cho cuộc sống và chuyện cưới xin sau này, anh chị không thể nhận được."

Nhưng em gái vẫn nhất quyết dúi cọc tiền vào tay anh trai mình và khẳng định: "Anh là anh ruột của em, việc em hỗ trợ anh lúc khó khăn là điều hiển nhiên."

Tôi huých nhẹ bạn trai, ra hiệu anh ấy phải có thái độ rõ ràng.

Nhưng bạn trai tôi chỉ cúi đầu, ôm khư khư cọc tiền, không nói một lời.

Yêu Lý Khai Dương hai năm, hoàn cảnh gia đình anh ấy, tôi nắm rõ trong lòng bàn tay.

Bố mẹ Lý Khai Dương mất sớm, anh ấy chỉ có một cô em gái nhỏ hơn hai tuổi, tên là Lý Tuyết Nhi.

Lý Tuyết Nhi nghỉ học từ cấp ba để đi làm thuê, dùng những đồng tiền mồ hôi nước mắt đó để nuôi anh trai tốt nghiệp đại học.

Tôi không nhận tiền của cô em chồng tương lai này, vì hai lý do.

Thứ nhất, Lý Tuyết Nhi sau này chắc chắn sẽ lấy chồng, giữ số tiền đó trong tay sẽ giúp cô ấy tự tin hơn trước mặt nhà chồng.

Thứ hai, Lý Tuyết Nhi học vấn không cao, lại làm việc ở một quán ăn nhỏ gần nhà, làm sao cô ấy có được số tiền lớn như vậy?

Một lúc lâu sau, Lý Khai Dương cuối cùng cũng lên tiếng: "Em gái, số tiền này, anh sẽ trả lại cho em."

Không cãi được Lý Khai Dương, cuối cùng tôi đành nhận lấy 300.000 tệ không rõ nguồn gốc này.

Chỉ vì ngay từ đầu, bố mẹ tôi đã không hề ưng ý Lý Khai Dương.

Tôi hiểu ý bố mẹ, điều kiện kinh tế nhà Lý Khai Dương không tốt, họ sợ tôi gả đi sẽ phải chịu khổ.

Vì vậy, việc mua nhà trở thành tấm giấy thông hành để tôi và Lý Khai Dương có thể thuận lợi tiến tới hôn nhân.

Nhờ sự giúp đỡ của Lý Tuyết Nhi, tôi và Lý Khai Dương đã thành công mua được căn nhà đầu tiên của riêng mình.

Khi bố mẹ tôi nhìn thấy căn nhà rộng 120 mét vuông, họ cuối cùng cũng gật đầu đồng ý chuyện hôn sự của chúng tôi.

Tôi cứ ngỡ đó là khởi đầu cho một cuộc sống tươi đẹp, nhưng nào ngờ, đó lại là bước chân đưa tôi xuống vực thẳm.

Với thiết kế ba phòng ngủ, hai phòng khách, hai phòng tắm, căn hộ này hoàn toàn đủ rộng rãi cho tôi và Lý Khai Dương, ngay cả khi có thêm con sau này.

Tôi bàn với Lý Khai Dương, định cải tạo một phòng dành cho khách thành phòng làm việc.

Tôi làm công việc khảo cổ học, còn anh ấy là nhà văn.

Nhưng khi tôi vừa đề xuất, Lý Khai Dương đã từ chối ngay lập tức.

Tôi vặn lại: "Em vốn khó ngủ, anh lại hay thức đêm viết bài, tiếng gõ bàn phím lách cách thật sự ảnh hưởng đến giấc ngủ của em."

Lý Khai Dương rít một hơi t.h.u.ố.c lá: "Sau này anh sẽ ngồi viết ngoài phòng khách, cố gắng không làm ồn đến em."

Linh tính mách bảo tôi có điều gì đó chẳng lành.

"Phòng đó để không cũng phí, tại sao không thể làm phòng làm việc?"

Lý Khai Dương dập điếu t.h.u.ố.c: "Đợi chúng ta kết hôn, anh định bảo em gái dọn đến sống chung."

Lý Khai Dương nhìn tôi bằng ánh mắt dịu dàng: "Ngôn Ngôn, em biết đấy, anh là người thân duy nhất của em ấy trên đời này."

Nghĩ đến việc Lý Tuyết Nhi đã góp một số tiền không nhỏ lúc mua nhà, cộng thêm tình cảm anh em gắn bó của hai người, tôi đành gật đầu đồng ý.

Lý Tuyết Nhi là con gái, sớm muộn gì cũng phải lấy chồng.

Sẽ có ngày cô ấy rời khỏi nhà chúng tôi.

Hai tháng sau, nhà cửa cũng sửa sang xong, ngày cưới của tôi và Lý Khai Dương được ấn định vào hai tháng tới.

Khi tôi và Lý Khai Dương đang mải mê chọn "Tam kim" (bộ ba trang sức vàng truyền thống trong đám cưới TQ), điện thoại anh ấy đổ chuông.

Lý Khai Dương liếc nhìn màn hình, quay đi nghe máy.

Lát sau, anh ấy quay lại tiếp tục chọn nhẫn.

Tôi cầm một chiếc nhẫn kim cương năm chấu (sao) trêu chọc anh ấy: "Ai gọi mà anh phải lén lút nghe thế, hay là có cô nào khác bên ngoài?"

Lý Khai Dương chọn một chiếc nhẫn sáu chấu đưa cho tôi: "Anh thấy chiếc này đẹp hơn chiếc đó. Vừa rồi là em gái gọi, hỏi anh đang ở đâu."

Tôi hơi bực mình, dạo này bất kể tôi và Lý Khai Dương đi ăn hay đi xem phim, anh ấy đều dắt cô ta theo.

2

Dù sao thì tôi và Lý Khai Dương cũng đang trong giai đoạn yêu đương mặn nồng, bình thường khó tránh khỏi những cử chỉ thân mật, nhưng vì có Lý Tuyết Nhi lúc nào cũng kè kè theo sau, nên tôi và anh ấy đành phải cư xử với nhau như hai thằng bạn chí cốt.

"Anh nói với cô ta rồi à?"

"Ừ, em ấy bảo muốn đến đây tư vấn cho em."

Tôi đặt chiếc nhẫn sáu chấu xuống: "Em mua trang sức tất nhiên là chọn cái em thích, cần gì cô ta phải đến tư vấn?"

Tôi đưa chiếc nhẫn năm chấu cho nhân viên bán hàng.

"Lấy cái này đi, gói lại cho tôi."

"Khoan đã."

Tôi ngoảnh đầu lại, bắt gặp Lý Tuyết Nhi đang hớt hải chạy từ ngoài cổng trung tâm thương mại vào.

Cô ta giật phắt chiếc nhẫn kim cương từ tay nhân viên bán hàng, cười tươi rói nói: "Chưa cần gói vội đâu, để bọn em xem thêm đã."

Bọn em?

Nghe chướng tai gai mắt thật sự: "Em gái à, chiếc nhẫn này chị quyết định mua rồi."

Lý Tuyết Nhi phớt lờ lời tôi, dán mắt vào những chiếc nhẫn trong tủ kính.

Đột nhiên, ngón trỏ cô ta chỉ thẳng vào chiếc nhẫn kim cương sáu chấu mà Lý Khai Dương vừa chọn.

Lý Tuyết Nhi yêu cầu nhân viên bán hàng lấy chiếc nhẫn đó cho mình xem.

Cô ta săm soi một lúc, vẻ mặt đầy mãn nguyện, rồi đưa chiếc nhẫn ra trước mặt tôi.

"Chị Ngôn, chiếc nhẫn này đẹp lắm, chị mua chiếc này đi."

Tôi liếc mắt ra hiệu cho Lý Khai Dương, dẫu sao thì chính anh ta là người gọi Lý Tuyết Nhi đến.

Lý Khai Dương lại rơi vào trạng thái câm lặng.

Mỗi khi tôi và Lý Tuyết Nhi bất đồng quan điểm và cần anh ta đưa ra quyết định, anh ta luôn chọn cách im lặng.

Đứng giữa tôi và em gái, anh ta luôn tỏ ra ngập ngừng, lưỡng lự.

Tức mình, tôi ném phịch chiếc nhẫn xuống trước mặt Lý Khai Dương.

"Bà đây đéo cưới xin gì nữa!"

Ngày thứ hai sau khi tôi dọn về nhà mẹ đẻ, Lý Khai Dương xách theo chiếc nhẫn kim cương tìm đến.

Lúc mở hộp nhẫn ra, thấy bên trong là chiếc nhẫn kim cương năm chấu mà mình yêu thích, cơn giận trong tôi bỗng chốc tan biến.

Bởi vì, giữa tôi và Lý Tuyết Nhi, anh ta cuối cùng cũng đã chọn tôi.

Lý Khai Dương nhân cơ hội quỳ một chân xuống, ngay trước mặt bố mẹ tôi, ngỏ lời cầu hôn: "Bảo bối, mình kết hôn nhé!"

Tôi xúc động đến mức rơi nước mắt lã chã.

Ngay chiều hôm đó, chúng tôi đi đăng ký kết hôn.

Tối đến, khi đi làm về, tôi tình cờ nghe được cuộc trò chuyện giữa Lý Tuyết Nhi và Lý Khai Dương trước cửa phòng trọ.

"Anh, sao anh lại đi đăng ký kết hôn với người phụ nữ đó?"

"Anh và Ngôn Ngôn sớm muộn gì cũng phải đăng ký mà."

"Nhưng người phụ nữ đó căn bản không xứng với anh."

Tôi vặn tay nắm cửa, vờ như không nghe thấy những lời vừa rồi.

Tôi đặt cuốn catalogue váy cưới lên bàn ăn: "Khai Dương, cửa hàng giục mình chọn váy cưới đi, hai ngày nữa là chụp rồi."

Lý Khai Dương ngồi xuống cạnh tôi, cùng nhau lật giở từng trang.

Có lẽ sau vụ chọn nhẫn, lần này Lý Tuyết Nhi không hề lảng vảng đến quấy rối.

Rất nhanh ch.óng, tôi và Lý Khai Dương đã chốt xong vài bộ váy cưới và lễ phục cho buổi chụp hình.

Trong thâm tâm, tôi vẫn e ngại sự xuất hiện của Lý Tuyết Nhi, nên cố tình hẹn lịch chụp vào cuối tuần.

Bởi vì cuối tuần nhà hàng nơi cô ta làm việc sẽ rất đông khách.

Lý Khai Dương và thợ ảnh đến địa điểm chụp trước để trao đổi về concept.

Tôi ngồi trên xe, được thợ trang điểm dặm phấn tô son.

Lúc gần xong, điện thoại tôi réo vang, là cuộc gọi từ Lý Tuyết Nhi.

Tôi chẳng buồn nghĩ ngợi, thẳng tay bấm nút từ chối.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Kho Báu Bị Nguyền Rủa - Chương 1: Chương 1 | MonkeyD