Kho Lương Thập Niên 70: Cửa Vàng Nối Hai Thế Giới - Chương 147
Cập nhật lúc: 17/04/2026 08:07
Cố Kiêu chủ động đỡ lấy túi tôm khô nặng trịch trong tay Diệp Ninh, có chút tò mò:
“Mua nhiều thế này, ăn hết không cô?"
Diệp Ninh cười tinh quái:
“Chuyện đó anh đừng lo, chắc chắn là không lãng phí đâu.
Tôm này sạch, không thêm mấy thứ linh tinh, lát nữa anh mang một ít về đi, cho bà Chu và Linh nhi ăn cho vui miệng."
Hai người đang đi thì bỗng nghe phía trước có tiếng tranh cãi.
Diệp Ninh thích xem náo nhiệt, nghển cổ nhìn theo hướng âm thanh phát ra, thấy một nhóm người vây quanh trước cửa một cửa hàng nhỏ mới mở ở cổng chợ nông sản, giữa đám đông có hai gã đàn ông đang lớn tiếng c.h.ử.i bới nhau.
Diệp Ninh rảo bước đi tới rìa đám đông, chỉ nghe thấy một gã đàn ông mặc áo sơ mi vải Đích-lương giận dữ hét lên:
“Cái đài này của ông căn bản là đồ hỏng!
Mang về dùng chưa đầy một tuần đã hỏng rồi, tôi bỏ ra một đống tiền mới mua về, giờ ông lại bảo tôi phải sửa, làm gì có chuyện đó, hôm nay ông nhất định phải trả lại tiền cho tôi!"
Đài radio đối với phần lớn mọi người thời bấy giờ được coi là một món đồ đắt tiền.
Người đàn ông kể lể mình đã tích góp mấy tháng lương mới mua được cái đài này, kết quả chất lượng máy không ổn, anh ta bị vợ ở nhà mắng cho vuốt mặt không kịp, hôm nay nếu ông chủ không đưa ra lời giải thích thỏa đáng thì anh ta nhất định không chịu để yên.
Những người đứng xem xung quanh cũng đồng thanh ủng hộ người đàn ông, nhao nhao đòi ông chủ trả lại tiền.
Ông chủ tức đỏ cả mặt, cũng gào lên:
“Đài tôi bán trong tiệm là máy lắp ráp, điều này lúc anh mua tôi đã nói rồi.
Toàn bộ là tôi tự tìm linh kiện lắp ráp, chất lượng dĩ nhiên không bằng đồ nhà máy làm ra.
Bên ngoài một cái đài bán dẫn để bàn mới tinh bán hơn một trăm, tôi đây chỉ bán sáu mươi tệ, chỉ kiếm chút tiền công lắp ráp thôi.
Tôi đã nói hỏng thì tôi sửa mi-ễn ph-í cho anh rồi, lúc đó anh cũng đã đồng ý, giờ tôi chắc chắn không trả lại tiền được!"
Nghe thấy đài radio trong tiệm giá rẻ thế này, hỏng còn bao sửa, cảm xúc của đám đông xem náo nhiệt cũng dịu lại đôi chút:
“Ông chủ đã bảo sửa được rồi thì anh cứ để ông ấy sửa đi, chỉ cần sửa tốt là được, cũng chẳng có gì mà phải làm loạn lên, dù sao người ta cũng chỉ bán có sáu mươi tệ."
“Đúng đấy, mức giá này thực sự rất hời."
“Hỏng thật sự được sửa mi-ễn ph-í à?
Nếu sửa được thì tôi cũng muốn mua một cái đấy.
Sắp đón vợ mới về rồi, trong nhà có cái đài radio nói ra cũng mát mặt."
Người đàn ông không ngờ thái độ của mọi người lại xoay chuyển nhanh như vậy, mình bỏ cả thể diện ra làm loạn một hồi, chẳng những không trả được hàng mà còn giúp ông chủ kiếm thêm được hai đơn hàng, sắc mặt đen thui như đ-ít nồi.
Diệp Ninh nhìn chiếc đài radio cũ sáu mươi tệ một cái mà mọi người lại ủng hộ như vậy, trong lòng lại nảy ra một vài ý tưởng, chỉ là hiện tại công việc của cô đã dàn trải quá rộng rồi, nên đành tạm thời nén ý tưởng đó lại, định bụng đợi sau khi xong xuôi việc ở vườn cây và nhà xưởng sẽ tính tiếp.
Khi hai người quay lại vườn cây, nhóm Dương Trường Sinh đã làm việc dưới ruộng được một lúc lâu rồi.
Người làm đông nên hiệu quả cũng tăng lên hẳn, lúc họ đi chỉ mới trồng được chưa đầy mười mẫu, giờ mới trôi qua chưa đầy hai tiếng đồng hồ mà số lượng cây đã trồng xong còn nhiều hơn cả buổi sáng họ làm cộng lại.
Diệp Ninh ước chừng theo tốc độ này thì chẳng cần đến ba ngày, ngày mai thêm một ngày nữa là khu vườn rộng một trăm mẫu này sẽ hoàn thành việc trồng trọt.
Sau đó chỉ cần tưới đẫm nước, đợi lô cây giống này thích nghi với môi trường là sẽ không còn vấn đề gì lớn.
Diệp Ninh gọi Dương Trường Sinh lại:
“Chú Dương, phiền chú sắp xếp hai người tưới nước nhé.
Số cây giống mới trồng này đều phải tưới đẫm nước mới sống được."
Việc gánh nước tưới ruộng đối với nông dân là việc thường làm, nên khi Diệp Ninh vừa dứt lời, Dương Trường Sinh đã quay đi tìm người, ngay cả Cố Kiêu đứng bên cạnh cũng xắn tay áo lên, vẻ mặt đầy hăm hở.
Diệp Ninh nhìn ra ý định trong lòng anh, lập tức nắm lấy cánh tay anh, bất lực nói:
“Tôi cũng có trả tiền công cho anh đâu, việc tưới nước này là việc nặng, không cần đến anh đâu."
Cố Kiêu cúi đầu nhìn cánh tay bị Diệp Ninh nắm lấy, chỉ cảm thấy chỗ da thịt đó nóng rực lên.
Anh chẳng dám nhìn Diệp Ninh, chỉ cúi đầu lí nhí:
“Không cần tiền đâu, dù sao tôi cũng chẳng có việc gì làm, tiện tay thì làm thôi."
Diệp Ninh nhìn dáng vẻ tai ửng hồng của Cố Kiêu, đột nhiên cảm thấy anh vốn dĩ trầm ổn, lúc này lại có chút quẫn bách đến đáng yêu.
Biết Cố Kiêu da mặt mỏng, cô buông tay, khẽ hắng giọng chuyển chủ đề:
“Chuyện khác không cần đến anh, những ngày tới tôi phải đi lấy hàng cho Diêu Lợi Dân, việc ở vườn cây và công trường vẫn cần anh mỗi ngày qua xem một lượt."
Diệp Ninh vừa nói vừa hất cằm ra hiệu về phía những người dân đang lao động đằng xa:
“Ngày mai hoặc ngày mốt việc ngoài ruộng chắc là xong rồi, anh tiện thể phát tiền công cho mọi người giúp tôi."
Có quyển sổ tiết kiệm số tiền lớn được đưa cho trước đó, Cố Kiêu đã lấy lại được số tiền sắt thép mà mình đã bỏ ra bù vào.
Anh cảm thấy hiện tại mình là người được Diệp Ninh tin tưởng nhất, bởi vì đối phương đã giao cả một khoản tiền lớn như vậy cho mình, anh nhất định phải làm tốt vai trò kế toán này.
Cố Kiêu thản nhiên xoa xoa cánh tay vừa bị nắm rồi mới gật đầu, dịu dàng nói:
“Được, sáng mai tôi đi đổi ít tiền lẻ để dự phòng."
Diệp Ninh hôm nay phải quay về thời hiện đại, cũng lười cùng Cố Kiêu quay về thôn.
Mặc dù con đường mới sửa đúng là dễ đi, nhưng trong thôn quá đông người, cô khó giải thích với người khác tại sao mình lại lên núi, nên đứt khoát đứng ngoài vườn cây vẫy tay chào tạm biệt Cố Kiêu.
Đợi Diệp Ninh đi đến con đường mòn quen thuộc trong núi, cảm thấy cánh tay đau nhức khác thường, cô mới sực nhớ ra mình quên để lại tôm khô cho nhà họ Cố rồi.
Diệp Ninh hối lỗi vỗ vỗ trán:
Trí nhớ của mình thực sự là ngày càng tệ rồi.
Vừa mới sang xuân, trên bờ ruộng đã có rất nhiều rau dại mọc lên, dân làng dễ dàng kiếm được rau dại nên cũng không mấy khi lên núi nữa.
Diệp Ninh đi suốt quãng đường này cũng không gặp ai trên núi.
Sau khi thuận lợi quay về thời hiện đại, Diệp Ninh cũng không nghỉ ngơi, vừa chạm tay vào điện thoại là lên mạng xem những mẫu quần áo phù hợp để mang qua cho Diêu Lợi Dân bày sạp bán.
Mặc dù bên đó và thành phố nơi Diệp Ninh đang ở thời hiện đại có khí hậu tương đương, hai mùa xuân thu cộng lại cũng chẳng được hai tháng, nhưng vào mùa vừa mới chớm xuân thế này thực sự không thích hợp bán đồ mùa hè, cô cũng chỉ có thể nhắm vào đồ mùa xuân.
Cũng vì lần này có yêu cầu về chủng loại, nên số lượng cần mua lại không nhiều, vì vậy các xưởng trên mạng không mấy phù hợp.
May mà trước đây Mã Ngọc Thư mở cửa hàng quần áo bao nhiêu năm, cũng có kết bạn với một số ông chủ buôn sỉ quần áo, nên chỉ cần chọn mẫu và đặt hàng trực tiếp qua tin nhắn là xong.
Đối phương cứ ngỡ Mã Ngọc Thư quay lại kinh doanh quần áo nên chẳng thèm hỏi câu nào.
Chương 125 “Chỉ lấy của một hai năm nay thôi nhé,..."
Diệp Ninh dán mắt vào màn hình điện thoại, nhìn những mẫu quần áo mà thương gia gửi qua, chỉ cảm thấy đa số các kiểu dáng đó nếu mang qua bên kia thì đều có vẻ quá thời thượng.
Kiểu dáng đặc biệt hay không thì chưa nói, chỉ riêng mấy loại vải voan kính, vải voan này kia thì mang qua đó đều không phù hợp.
Bản thân Diệp Ninh rốt cuộc cũng không phải là người từng trải qua thời đại đó, nên trước khi thực sự xuống tay đặt hàng, chắc chắn phải mời Mã Ngọc Thư ra tham khảo.
Mã Ngọc Thư sau khi nghe xong nỗi lo của con gái thì không cho là đúng, vỗ vỗ ng-ực:
“Chê mấy bộ này kiểu dáng quá thời thượng á?
Thế thì đơn giản thôi, nhìn mẹ đây này."
Ngón tay nhanh nhẹn lướt trên bảng mẫu quần áo mùa xuân, phía đầu dây bên kia nhà buôn sỉ quần áo rõ ràng là rất nhiệt tình với sự quay lại đột ngột của “Mã tỷ", thỉnh thoảng lại gửi ảnh qua chào mời hết lời:
“Mã tỷ, năm nay phong cách văn nghệ cổ điển lại lên ngôi đấy, mẫu áo len dệt kim phong cách học đường này của nhà em dạo này bán cháy hàng luôn, chị có muốn lấy thêm không?"
Mã Ngọc Thư suy nghĩ một lát rồi mới trả lời:
“Lấy hàng nhà em bao nhiêu năm rồi, chất lượng nhà em chị tin tưởng.
Cái áo len dệt kim đó, màu xanh và màu trắng, mỗi mẫu lấy cho chị năm cái.
Còn cái quần jean ống đứng màu xanh nhạt phía trên kia, size nhỏ và size vừa mỗi loại cũng lấy năm cái, size lớn lấy một cái."
Làm nghề buôn bán quần áo mà không đủ size là điều tối kỵ, nghĩ đến việc người bên đó thời điểm này vẫn chưa kịp b-éo lên, nên những bộ quần áo size lớn Mã Ngọc Thư lấy không nhiều.
Sau đó Mã Ngọc Thư còn chọn thêm một số mẫu mã khác, đều là những kiểu cơ bản không cầu kỳ, tính sơ sơ cũng góp được hai trăm bộ.
Điều này so với thói quen lấy hàng trước đây của bà thì có sự khác biệt rất lớn, ông chủ sau khi nhận được đơn đặt hàng còn có chút không dám tin:
“Chỉ lấy bấy nhiêu thôi ạ?"
Mã Ngọc Thư cũng không cảm thấy ngại, lập tức đem lý do mình vừa mới nghĩ ra gửi qua:
“Haiz, vốn dĩ cũng muốn lấy thêm một ít, chỉ là giờ cửa hàng tôi mở ở thị trấn, đối tượng khách hàng không giống như trước nữa, doanh số cũng không cao.
Đúng rồi, tôi nhớ trước đây em nói trong tay có không ít hàng tồn kho những năm trước, còn không?
Nếu có thì gửi mẫu qua đây tôi bán thử xem?"
Cũng đừng nói, hễ là người làm nghề buôn sỉ thì trong tay không thể nào không có hàng tồn.
Mã Ngọc Thư trước đây thích lấy hàng nhà này là vì nếu lấy hàng nhà họ mà bán không chạy thì có thể đổi trả, tuy nhiên như vậy thì trong tay ông chủ mỗi mùa hàng tồn lại cũng không ít.
Ông chủ nghe Mã Ngọc Thư nói vậy thì lập tức phấn chấn hẳn lên:
“Ái chà, hàng tồn đúng là không ít đâu, chỉ là size không đủ, có mẫu chỉ còn ba năm cái, có mẫu thực sự khó bán thì một mẫu còn tới mấy trăm cái, đều đang chất đống trong kho đây, thanh lý cũng chẳng bán được bao nhiêu tiền."
Đối với thương gia mà nói, hàng tồn trong tay cứ bán được ra tiền là tốt rồi, lúc thanh lý giá cả cũng đặt rất thấp.
Cộng thêm việc đây vốn chẳng phải thương hiệu thiết kế gì to tát, bình thường những mẫu lỗi mốt đều được chất đống trên kệ hàng thanh lý ở cửa cửa hàng, giá rẻ mạt cỡ một trăm tệ ba bốn cái bán lẻ cho khách vãng lai ở chợ đầu mối cũng có thể bán được một ít.
Sau khi qua năm mới, bên phía Cố Kiêu cũng bước vào những năm tám mươi.
Sau cải cách mở cửa, theo đà phát triển nhất định, người dân chắc chắn sẽ ngày càng có nhiều tiền hơn.
Theo những gì Mã Ngọc Thư biết, hàng tồn trong tay một nhà buôn sỉ tối đa cũng không quá một vạn bộ, con số này bà vẫn có thể gánh nổi.
“Không sao, chỗ tôi quần áo thời thượng quá không ổn, kiểu dáng bình thường giá rẻ mới dễ bán.
Em kiểm tra xem chỗ em có bao nhiêu hàng tồn, nếu số lượng không quá nhiều, đồ mùa xuân, mùa hè, mùa thu chị thầu hết cho em."
Sợ ông chủ giở trò, Mã Ngọc Thư không quên nhắc trước:
“Chỉ lấy của một hai năm nay thôi nhé, xa quá nữa em để lâu như vậy vải cũng mục hết rồi."
Ông chủ nghe vậy vội vàng gửi qua một đoạn tin nhắn thoại:
“Mã tỷ, chị nói vậy là oan cho em quá.
Chỗ em tìm hàng tồn trong vòng hai năm nay còn khó, đa số đều là hàng tồn của năm ngoái thôi.
Xa hơn nữa bọn em đã sớm thanh lý giá rẻ hết rồi, không thanh lý được thì cũng vứt bỏ, chứ tiền thuê kho mỗi năm cũng không ít đâu, đồ không ra tiền thì không thể cứ để đó chiếm chỗ mãi được."
