Kho Lương Thập Niên 70: Cửa Vàng Nối Hai Thế Giới - Chương 22
Cập nhật lúc: 16/04/2026 17:34
Lời này của Diệp Ninh vừa thốt ra, ông chủ tiệm bông sợi lại càng vui mừng hơn, ga giường trong tiệm ông là do vợ ông tự làm, vì kiểu dáng vải bông không đẹp nên một năm cũng không bán nổi hai bộ, hôm nay một lúc bán được sáu bộ cũng coi như là niềm vui bất ngờ rồi.
Sau khi giúp Diệp Ninh buộc kỹ chăn bông, ông chủ lại cầm sào lấy ga giường và vỏ chăn treo trên tường xuống cho Diệp Ninh:
“Mấy cái vỏ chăn này tuy kiểu dáng quê mùa nhưng chất lượng không hề tệ đâu, vải thô chính gốc đấy, bền chắc lắm, tôi tính rẻ cho cô một chút, chín mươi tệ một bộ.”
Cái giá này vừa đưa ra, Diệp Ninh không khỏi ngẩn người.
Mã Ngọc Thư chú trọng chất lượng cuộc sống, đồ dùng phòng ngủ trong nhà đều mua loại tốt, Diệp Ninh hiện giờ đang dùng đồ phòng ngủ bằng lụa tơ tằm, so với bộ bốn món bằng lụa tơ tằm hở ra là vài nghìn tệ một bộ thì những bộ ga giường trước mắt này tuyệt đối có thể coi là vật rẻ mà tốt.
Nhìn những bộ ga giường vỏ gối treo trên tường của ông chủ, nghe ông phàn nàn thứ này một năm cũng không bán nổi hai chiếc, thế mà cô vợ phá gia chi t.ử nhà ông mấy năm trước ham rẻ, một lúc mua một đống vải về làm hơn một trăm bộ, không biết phải bán đến năm nào tháng nào mới hết.
Nghĩ đến sự thiếu hụt vải vóc bên chỗ Cố Kiêu, Diệp Ninh trong lòng nảy ra ý định:
“Ông chủ, nếu ông còn có thể rẻ hơn chút nữa thì số ga giường và vỏ chăn này tôi thầu hết cho ông.”
Ông chủ tiệm bông sợi nghe vậy ngẩn ra, lập tức xua tay nói:
“Không phải, tôi chỉ là thuận miệng phàn nàn vài câu thôi, không bán được thì cứ để đó, cô là một cô bé, mua nhiều thứ này thế cũng chẳng có tác dụng gì mà.”
Ông chủ coi Diệp Ninh là một cô bé tốt bụng.
Diệp Ninh vẻ mặt nghiêm túc nói:
“Có tác dụng ạ, tôi có một người bạn mở cửa hàng trên mạng, loại ga giường vải thô này có đầu ra, ông tính rẻ một chút đi, tôi lấy về cho cô ấy dùng thử, nếu bán được thì cũng có thể tiện đường kiếm chút tiền tiêu vặt mà.”
Nghe Diệp Ninh nói vậy, ông chủ vui mừng vỗ đầu một cái:
“Đúng là bọn trẻ các cô đầu óc linh hoạt thật, phải rồi, trên mạng cái gì mà chẳng bán được, ga giường này chắc chắn có người mua, có những người lớn tuổi cứ thích dùng loại ga giường làm bằng vải thô này, vừa thân thiện với da vừa thoáng khí.”
Sau khi xác nhận Diệp Ninh không phải đang nói đùa, ông chủ cũng yên tâm rồi:
“Cửa hàng trên mạng gì đó tôi không rành, nếu cô đã muốn làm thì số ga giường vỏ gối đó tôi bán rẻ cho cô vậy, tính cả sáu bộ trong tay cô nữa, tôi đều tính cho cô tám mươi tệ một bộ.”
Cái giá này thực sự không tính là đắt, dù sao đây cũng là ga giường rộng hai mét, vỏ chăn một mét tám, có cái còn là vỏ chăn hai mét, tính toán một chút số vải dùng đã không ít rồi, huống chi còn cần nhân công gia công số vải này thành bộ bốn món.
Diệp Ninh cũng không mặc cả, trực tiếp bảo ông chủ đi kiểm đếm số lượng, cuối cùng 123 bộ bốn món trong tiệm đều được cô thầu hết.
Một lúc đã dọn sạch được toàn bộ số hàng tồn kho khiến người ta đau đầu trong tiệm, ông chủ tiệm bông sợi vô cùng vui mừng, lúc thanh toán còn không quên bớt số lẻ cho Diệp Ninh, ba chiếc chăn bông cộng với hơn một trăm bộ bốn món chỉ thu của cô một vạn tệ.
Có được thu hoạch ngoài kế hoạch là ga giường, lúc về làng Diệp Ninh chỉ có thể buộc c.h.ặ.t tấm bạt che trên thùng xe, cách tuyệt hoàn toàn tầm mắt của người trong làng, tránh để mọi người phát hiện cô một lúc mua nhiều ga giường như vậy, khó mà giải thích được.
Tuy nhiên Diệp Ninh vẫn nghĩ mọi chuyện quá đơn giản.
Trên đường về làng không có ai phát hiện, nhưng sau khi về đến nhà mới thấy trong sân nhà cô có không ít người đang ngồi.
Diệp Ninh khẽ suy nghĩ một chút là hiểu ngay, đây là thấy bố mẹ cô đã về nên những người quen trong làng đều đến thăm hỏi.
Nhìn lại đống sữa và thực phẩm dinh dưỡng chất đống trong phòng chính, chà, mọi người đến thăm đều không đi tay không đâu, theo đà này thì hôm nay doanh thu của tiệm tạp hóa đầu làng e là sẽ phá kỷ lục lịch sử rồi.
Trong sân nhiều người như vậy, Diệp Ninh ngược lại không tiện lấy đồ trong xe ba bánh xuống nữa.
Sau khi đỗ xe xong, Diệp Ninh chào hỏi một lượt vòng quanh, lập tức kéo Mã Ngọc Thư vào nhà bếp:
“Chuyện gì thế mẹ?”
Mã Ngọc Thư cũng có chút bất lực:
“Người trong làng đều thế cả, lúc chúng ta về là họ đã kéo đến rồi, nhiều đồ đạc đều là họ giúp chuyển đấy.”
Nói xong, Mã Ngọc Thư hất cằm về phía Diệp Vệ Minh đang ngồi trên ghế bành:
“Bố con hôm nay vui lắm.”
Diệp Ninh vốn thấy phiền phức, lúc này nghe Mã Ngọc Thư nói vậy, sự bực bội trong lòng lập tức tan biến:
“Con có mua một số đồ định mang sang bên kia bán, lúc này đông người quá nên không lấy xuống nữa.”
“Không sao, nhìn mẹ đây.”
Mã Ngọc Thư đưa tay ấn ấn cánh tay con gái rồi quay người rời khỏi nhà bếp:
“Bà cô, bác gái với chú út, mọi người cứ ngồi chơi, tôi đi nấu cơm, trưa nay cứ ở đây ăn đại cái gì nhé.”
Nghe Mã Ngọc Thư nói vậy, những người trong sân vội vàng đứng dậy:
“Ái chà, ông bà mới về, nếu có nhiều chỗ phải dọn dẹp thì không làm phiền nữa đâu, đừng làm phần của chúng tôi, chúng tôi về ngay đây.”
“Đúng thế, ở nhà cũng làm xong rồi, chúng tôi về trước đây, Vệ Minh à, không có việc gì thì ông cứ ra đầu làng, ông chú họ của ông không có việc gì là cứ thích ngồi đ-ánh cờ ở đó đấy, tôi nhớ ông cũng thích mà, ra ngoài đi lại nhiều một chút, đừng có ru rú trong nhà, không tốt cho sức khỏe đâu.”
“Còn Ngọc Thư nữa, buổi tối chúng tôi sẽ nhảy dân vũ ở quảng trường nhỏ đầu làng đấy, bà rảnh thì cũng ra chơi nhé.”
Một nhóm người khách sáo với nhau, mặc cho Mã Ngọc Thư hết lời giữ lại, những người trong sân vẫn ra về sạch sẽ.
Sau khi tiễn vị khách cuối cùng, Diệp Ninh quay người giơ ngón tay cái với Mã Ngọc Thư:
“Chậc chậc, đúng là gừng càng già càng cay mẹ ạ.”
Mã Ngọc Thư lườm Diệp Ninh một cái:
“Đừng có dẻo mồm, mẹ vốn dĩ là thật lòng mà, lúc nãy những người đến đều có quà cáp, hôm nay thì không kịp, sau này có thời gian chắc chắn phải mời mọi người một bữa mới được.”
Diệp Ninh trầm ngâm một lát rồi lên tiếng:
“Chúng ta về quê cũng coi như tân gia, đợi dọn dẹp xong số đồ này, tìm một đội nấu đám tiệc tổ chức một bữa tiệc linh đình ngoài sân, mời tất cả những người này đến là được mà.”
Mã Ngọc Thư cúi đầu suy nghĩ một lát:
“Cũng là một cách, lát nữa mẹ hỏi xem đầu bếp nào tay nghề tốt một chút.”
Sau khi trò chuyện xong xuôi, Diệp Ninh bắt đầu dỡ ga giường vào kho lương, cô xin ông chủ tiệm bông sợi mấy cái bao tải đựng bông, lúc này vừa hay cứ một bao một bao chuyển chỗ đồ đó vào hố lớn.
Tuy nhiên Diệp Ninh vừa xách một bao đồ đến cửa đã nghe thấy một giọng nói khá quen thuộc nói:
“Ơ kìa, bà bảo con bé Cố Linh đó không sao chứ?”
Một cô bé khác trông giống như cô bé tranh giành lợn cỏ với Cố Linh trước đó nhỏ giọng nói:
“Ai mà biết được, trời lạnh thế này mà ngã xuống ao ngâm lâu như thế, lại bị sặc nước rồi phát sốt nữa, ước chừng là không qua khỏi đâu.”
Chương 20 Vào khoảnh khắc nhìn thấy con gái biến mất không dấu vết...
Lời của hai cô bé khiến Diệp Ninh nghe mà đầu óc mơ hồ, nhưng cô có thể chắc chắn, Cố Linh trong miệng họ chính là em gái của Cố Kiêu.
Cùng với việc số lần giao dịch giữa Diệp Ninh và Cố Kiêu tăng lên, cả hai bên đều đã dỡ bỏ một số sự phòng bị, lần trước Cố Linh đã nói cho Diệp Ninh biết tên của mình và anh trai.
Nghe tin Cố Linh gặp chuyện, Diệp Ninh trong lòng vô cùng lo lắng.
Diệp Ninh không biết địa chỉ nhà họ Cố, muốn đến thăm cũng không có cách nào.
Không được!
Phải hỏi cho rõ rốt cuộc là tình hình thế nào!
Diệp Ninh cúi đầu quét mắt một lượt, xác nhận quần áo, quần, giày của mình kiểu dáng không tính là quá kỳ lạ, sau đó quay người ném bao tải đang xách trong tay lại vào trong cửa, rồi nhanh ch.óng đuổi theo.
“Này, mấy đứa nhỏ, vừa nãy mấy đứa bảo Cố Linh ngã xuống ao à?”
Nhìn người đột nhiên xuất hiện, Chu Viện và Chu Thanh đồng loạt lùi lại hai bước, ngẩng khuôn mặt đầy vẻ phòng bị nhìn chằm chằm Diệp Ninh.
Diệp Ninh vội vàng giải thích:
“Chị quen Cố Linh, trước đây có gặp em ấy trên núi mấy lần, em ấy có giúp đỡ chị.
Nếu mấy đứa không tin, chị còn biết nhà em ấy chỉ có bà nội và anh trai thôi.”
Bọn Chu Viện quanh năm tìm rau dại, hái nấm trên núi, vốn dĩ không ngại người lạ, chỉ là Diệp Ninh đột nhiên xuất hiện gọi họ lại nên mới giật mình thôi.
Lúc này nghe xong lời giải thích của Diệp Ninh, hai cô bé đều thả lỏng hơn:
“Đúng là em ấy rồi ạ, chắc là sáng nay lúc đi cắt cỏ lợn không cẩn thận trượt chân ngã xuống ao rồi.”
Diệp Ninh nghe vậy, lập tức sốt sắng hỏi:
“Vậy giờ em ấy thế nào rồi?
Mấy đứa vừa bảo không qua khỏi là ý gì?”
Chu Viện lắc đầu:
“Không biết ạ, lúc người trong làng vớt em ấy lên thì em ấy đã bám vào cành cây ngâm dưới ao lâu lắm rồi, lên bờ là ngất luôn, được đưa đến trạm xá rồi.
Nghe ông nội em bảo bị sốt cao rồi, ước chừng phải đưa lên bệnh viện trên trấn thôi.”
Lời này của Chu Viện vừa thốt ra, Chu Thanh ở bên cạnh lập tức tiếp lời:
“Đi bệnh viện khám bệnh tốn tiền lắm, nhà Cố Linh cơm còn chẳng đủ ăn, lấy đâu ra tiền, biết đâu giờ người đã về rồi cũng nên.”
Mặc dù bình thường không mấy hòa hợp với Cố Linh nhưng lúc này nghe thấy bạn mình nói vậy, Chu Viện vẫn không nhịn được nhíu mày nói:
“Đừng có nói bậy, ông nội tớ bảo đây là chuyện liên quan đến mạng người, cho dù nhà Cố Linh không có tiền thì đại đội cũng sẽ không ngồi nhìn đâu.”
Chu Thanh không phục lầm bầm:
“Vậy chẳng phải vẫn là tiêu tiền của mọi người sao.”
Diệp Ninh trong lòng lo lắng, nhất thời cũng không quản được nhiều như vậy, sau khi cảm ơn hai cô bé, cô lại bảo họ nhắn lại cho Cố Kiêu, bảo anh đến tìm cô một chuyến.
Diệp Ninh vốn định xuống núi đi thăm Cố Linh, hiềm nỗi lúc này cô chẳng mang theo tiền cũng chẳng mang theo thu-ốc, có đi cũng chẳng giúp được gì, chỉ có thể nhanh ch.óng quay về xem có thể mua được ít thu-ốc hữu dụng mang qua đây không.
Sau khi nhìn hai cô bé đi xa, Diệp Ninh không trì hoãn một khắc nào, lập tức quay về hiện đại.
Thấy con gái vội vội vàng vàng cầm chìa khóa xe định đi ra ngoài, Mã Ngọc Thư vội vàng lên tiếng gọi:
“Sắp ăn cơm rồi, con định đi đâu thế?”
Diệp Ninh cũng không quay đầu lại mà ngồi lên ghế lái:
“Mẹ với bố cứ ăn trước đi, nhà của người giúp con mua đồ gặp chuyện rồi, con phải ra trấn mua ít thu-ốc.
Ăn xong mẹ giúp con sang bên kia canh chừng nhé, thấy một cậu con trai ngoài hai mươi tuổi, trắng trắng g-ầy g-ầy thì bảo là con đi lấy thu-ốc rồi, bảo cậu ấy đợi con một lát.”
Nhìn dáng vẻ vội vã của con gái, Mã Ngọc Thư tuy không hiểu nhưng cũng không hỏi nhiều.
Sau khi lo cơm nước xong cho Diệp Vệ Minh, bà vội vàng ăn hai miếng rồi đóng cổng đi ra kho lương.
Để thuận tiện, Diệp Ninh đã treo hai chiếc đèn năng lượng mặt trời ở cửa kho lương, vì đi vội nên cô cũng chưa kịp tắt đèn.
Lúc này Mã Ngọc Thư vừa bước vào kho lương là có thể nhìn rõ tình hình bên trong ngay lập tức.
Mã Ngọc Thư không hề nhìn thấy cánh cửa gỗ mà con gái nói, nghĩ đến số vàng đã bán được trước đó, bà vẫn không tin mà sờ kỹ cả bốn bức tường một lượt.
Mã Ngọc Thư dựa vào lối vào kho lương, không thể tin nổi mà chớp chớp đôi mắt cay xè.
Mã Ngọc Thư tự nhiên là tin con gái, cho nên bà tin chắc trong kho lương có một cánh cửa gỗ, chẳng qua là bà không nhìn thấy thôi.
Chẳng lẽ cánh cửa đó chỉ có mình con gái nhìn thấy?
Mã Ngọc Thư không tin, thế nên Diệp Vệ Minh vừa ăn cơm xong đã bị bà đẩy đến cửa kho lương:
“Ông xem xem có nhìn thấy bên trong có một cánh cửa gỗ không?”
