Kho Lương Thập Niên 70: Cửa Vàng Nối Hai Thế Giới - Chương 230
Cập nhật lúc: 17/04/2026 08:21
Diệp Ninh sức lực nhỏ, việc bốc hàng là không giúp được gì rồi, chỉ có thể cúi đầu lục lọi cái túi hành lý đựng đồ ăn của mình.
Lúc xuất phát đồ ăn cô chuẩn bị đã bị mấy người tiêu diệt quá nửa trên đường, lúc này chỉ còn lại một quả sầu riêng, hai hộp cherry, và một ít bánh quy, bánh mì thôi.
Diệp Ninh cực kỳ thích ăn sầu riêng, quả sầu riêng này sở dĩ có thể giữ được đến tận bây giờ, thuần túy là vì lúc trước chưa đủ chín, lúc này cô lắc lắc thấy phần thịt quả bên trong có chút lung lay, liền nghĩ hay là cứ tách ra cho mọi người cùng ăn cho xong.
Tuy nhiên lúc Diệp Ninh xách cuống sầu riêng, đang định dùng tay tách sầu riêng ở cửa phòng phía tây, ông cụ Hoàng vốn đang ngồi dưới mái hiên nhắm mắt nghe đài bỗng cánh mũi phập phồng, đột nhiên hít sâu một hơi, sau đó mở choàng mắt:
“Quả cầy hương?”
Cũng vì Diệp Ninh nhanh tay, đã tách quả sầu riêng trong tay ra rồi, ông cụ Hoàng dễ dàng lần theo được nguồn gốc của mùi hương:
“Này cô bé, quả cầy hương trong tay cháu mua ở đâu thế?”
Ông cụ Hoàng đột nhiên lên tiếng hỏi, Diệp Ninh không khỏi ngẩn người một lát:
“Quả cầy hương, ông nói là quả sầu riêng trong tay cháu ạ?
Cái này là cháu nhờ người bạn ở nước ngoài mang về, xin lỗi ạ, ông ngửi không quen mùi này sao, vậy cháu mang ra ngoài tách nhé.”
Ông cụ Hoàng vội vàng phất tay nói:
“Không có, không có, thứ này ông lúc nhỏ đã từng ăn rồi, cũng mấy chục năm không thấy rồi, ông ngửi quen mà, cô bé, quả cầy hương này của cháu có thể chia cho ông nếm thử một chút không?”
Diệp Ninh rất hào phóng cười với ông cụ Hoàng:
“Thật ạ, quả này là ở bên Đông Nam Á, trong nước rất hiếm thấy, cháu còn sợ ông không ngửi nổi mùi này cơ, ông nếu đã thích, lát nữa cháu chia cho ông hai múi.”
Ông cụ Hoàng khi đối mặt với những cô bé xinh xắn như Diệp Ninh, giọng điệu đó có thể nói là dịu dàng bao nhiêu có bấy nhiêu, nụ cười đó hiền từ bao nhiêu có bấy nhiêu.
Không ngờ có thể nhìn thấy lại thứ trong ký ức, ông cụ Hoàng ánh mắt lộ vẻ hoài niệm lẩm bẩm:
“Trước khi lập quốc chú hai của ông làm ăn buôn đồ sứ, Penang, Xiêm La, Miến Điện những nơi này chú ấy đều đã đi qua, cháu nói cái này gọi là sầu riêng đúng không, lúc đó mọi người đều gọi thứ này là quả cầy hương, sau khi chú hai mang thứ này về, người trong nhà đều ngửi không quen mùi này, chỉ có ông và chú hai ông là thích ăn, sau này...”
Chuyện sau đó ông cụ Hoàng không nói chi tiết, nhưng không cần nói Diệp Ninh cũng có thể nghĩ tới, trong cục diện lúc bấy giờ, những ngày tháng đó đối với một số nhóm người cụ thể mà nói chính là lịch sử khổ nạn không muốn nhớ lại nữa.
Diệp Ninh sau khi tách sầu riêng xong, dùng cái đĩa trong bếp đựng hai múi thịt sầu riêng mang qua cho ông cụ Hoàng.
Kỹ thuật chọn sầu riêng của Diệp Ninh tốt, quả sầu riêng này vỏ mỏng thịt dày, vốn dĩ cô mua là quả sầu riêng lớn nặng bảy tám cân, cho dù chỉ có hai múi thịt, cũng đựng đầy ú nụ một cái đĩa lớn.
Ông cụ Hoàng dùng hai tay đón lấy cái đĩa xong, cười híp mắt cảm thán:
“Không ngờ lão già tôi hôm nay còn có cái phúc phần này.”
Lúc này đám Vưu Lợi Dân bên kia cũng xong việc rồi, ông đi tới đúng lúc nghe thấy câu này của ông cụ Hoàng, lập tức lên tiếng nói:
“Ông thích thì cứ ăn nhiều một chút, tiểu Diệp có cửa nẻo, quay lại cháu bảo cô ấy mua thêm cho, sau này cháu tới Thâm Quyến tiện đường sẽ mang qua cho ông ngay.”
Chương 191 Cháu trước tiên nói với các chú một câu tận đáy lòng...
Cùng chung sống với Vưu Lợi Dân nửa tháng, ông cụ Hoàng đối với ông cũng nảy sinh mấy phần gần gũi, tuy nhiên lúc này ông nghe xong chẳng những không thấy cảm động, ngược lại còn tức giận lườm một cái:
“Cái thằng nhóc này, giỏi cái thói hào phóng trên lưng người khác, cậu tưởng cái sầu riêng này dễ vận chuyển lắm à?
Người ta tiểu Diệp còn chưa nói gì đâu, cậu đã thay cô ấy ôm việc vào người rồi.”
“Cảng Quảng Châu bao nhiêu năm không có tàu đi Đông Nam Á, bây giờ cũng chỉ có bên Hồng Kông mới có tàu đi Đông Nam Á thôi, còn là một hai tháng một chuyến, ngay cả tiểu Diệp có bạn làm ăn vận tải đường thủy, thì sầu riêng này cũng không phải nói mua là mua được ngay đâu, bị cậu nói nhẹ nhàng như vậy, lại giống như tùy tiện mua cây cải trắng ven đường vậy.”
Diệp Ninh mắt cười cong cong phất tay nói:
“Không sao đâu ạ, anh Vưu và cháu là bạn bè nhiều năm rồi, sầu riêng này bạn cháu quả thực có cửa nẻo, ông cụ nếu thích, quay lại cháu nhờ người mang cho ông một thùng là được.”
“Hơn nữa anh Vưu cũng là muốn để ông có thể thường xuyên được ăn miếng này, không nói gì khác chứ, tấm lòng này tóm lại là tốt mà.”
Biết ông cụ Hoàng là chủ nhà của Vưu Lợi Dân, Diệp Ninh vì muốn tốt cho khách hàng lớn của mình, cũng không tiếc công sức lôi kéo thiện cảm giúp ông.
Vưu Lợi Dân cũng vẻ mặt không phục lầm bầm:
“Tiểu Diệp nói đúng đấy, cháu rõ ràng là một lòng tốt, ông cụ sao ông lại không nhận tình thế.”
“Hừ.”
Ông cụ Hoàng hừ lạnh một tiếng sau đó, khi nhìn lại Diệp Ninh trên mặt lại treo đầy nụ cười, giọng điệu dịu dàng quan tâm hỏi:
“Tiểu Diệp cháu hôm nay cũng ở đây nhé?”
Lời này của ông cụ Hoàng vừa dứt, Diệp Ninh còn chưa kịp trả lời, Vưu Lợi Dân đã tranh lời nói trước:
“Tiểu Diệp thì thôi đi ạ, trong mấy cái phòng trống của ông đến cái đồ nội thất cũng không có, mấy người đàn ông chúng cháu còn có thể tạm bợ một chút, tiểu Diệp thì không thể chịu cái ấm ức này được.”
Nói xong Vưu Lợi Dân lại quay đầu nói với Diệp Ninh:
“Đi tiếp hai con phố nữa chính là khách sạn Thâm Quyến, tôi thấy mấy ông chủ lớn có tiền đều ở đó, lát nữa ăn cơm xong, tôi cũng tới đó đặt cho cô một phòng?
Còn Cố lão đệ ấy mà, đàn ông con trai cũng không cần cầu kỳ thế, cứ ở đây ngủ cùng bọn tôi là được rồi.”
Ông cụ Hoàng tức giận lườm Vưu Lợi Dân một cái:
“Ai nói phòng của tôi không có đồ nội thất, cái hậu viện đó cậu đã vào xem đâu.”
“Căn phòng con gái tôi từng ở trước đây, tôi vẫn luôn giữ nguyên hiện trạng, cứ cách dăm ba ngày đều sẽ cẩn thận quét dọn một lượt, ông dẫn cháu đi xem phòng, nếu thấy được thì tối nay cháu có thể ở hậu viện.”
Vưu Lợi Dân không nhịn được kêu lên:
“Ơ, ông cụ Hoàng hậu viện của ông bình thường chẳng phải khóa kỹ lắm sao, ai cũng không cho vào mà, sao lúc này lại bằng lòng cho tiểu Diệp vào ở rồi.”
Ông cụ Hoàng thấy vậy không nhịn được cười khẩy:
“Mấy cái thằng đàn ông các cậu, tay chân chẳng có nặng nhẹ gì, đồ nội thất ở hậu viện của tôi đều là tốn bao nhiêu tâm huyết và công sức mới sưu tầm lại được đấy, sao có thể cho các cậu vào mà phá phách được.”
Diệp Ninh có thể nhận ra sự trân trọng của ông cụ Hoàng đối với căn nhà hậu viện, trong lòng cũng rất đắn đo:
“Đã trân quý như vậy, cháu vào ở e là không thích hợp lắm, cháu vẫn là đi khách sạn ở đi ạ.”
Diệp Ninh vốn dĩ không phải là tính cách sẽ ngược đãi bản thân, huống hồ hiện giờ cô còn không thiếu tiền, chuyện trải chiếu nằm đất như thế này hoàn toàn không nằm trong kế hoạch của cô, trong lòng cô nghĩ là bảo Cố Kiêu và cô cùng đi khách sạn ở.
Giá cả lúc này vẫn khá hữu nghị, khách sạn Thâm Quyến này có cao cấp hoành tráng đến mấy, thì giá phòng chắc tóm lại cũng không đến mức giống như mấy khách sạn năm sao sau này, mười mấy hai mươi vạn một đêm chứ.
Ông cụ Hoàng vừa nghe lời này của Diệp Ninh, lập tức phất phất tay nói:
“Có gì mà không thích hợp, đồ đạc trong căn nhà này đều là vật ch-ết, chính là phải vương chút hơi người mới tươi tắn được, nói thật nhé, ông vừa nhìn cháu là đã thích lắm rồi, văn văn tĩnh tĩnh, hiểu chuyện lại biết điều, không giống mấy cái thằng nhóc này, suốt ngày nhốn nháo hết cả lên.”
Vưu Lợi Dân không phục lầm bầm:
“Hừ, tôi thấy ông chính là thích mấy cô bé trẻ trung xinh xắn thôi!”
Đùa thì đùa, Vưu Lợi Dân cũng không ngốc, nói xong “Tiểu Diệp, cô nghe tôi, cứ ở đây đi, đã là ông cụ chủ động mời cô rồi, chắc chắn là ngại đòi tiền thuê phòng của cô rồi, nhà mi-ễn ph-í, chúng ta tội gì không ở!”
Diệp Ninh thực ra đi đâu ở cũng được, tuy nhiên thấy ông cụ Hoàng hy vọng cô ở lại nhà như vậy, cô cũng không nỡ làm phụ lòng tốt của cụ già:
“Vậy thì làm phiền ông rồi ạ.”
Đợi Diệp Ninh được ông cụ Hoàng dẫn đi hậu viện xem qua xong, trong nháy mắt đã công nhận quyết định vừa rồi của mình.
Cái cửa góc thông tới hậu viện này bình thường tuy khóa, nhưng lại không hề cũ nát lạnh lẽo, trong viện và dưới hành lang ngược lại được ông cụ Hoàng trồng không ít trúc xanh và những khóm hoa.
Ngay bên ngoài căn phòng Diệp Ninh sắp ngủ, vậy mà còn trồng một cây vải đã kết trái.
Để ý thấy ánh mắt của Diệp Ninh, ông cụ Hoàng giải thích:
“Cây vải này là năm ngoái sau khi ông dọn về đây mới bứng về trồng, trước đây ngoài bức tường viện này có mấy cây vải lận, là lúc con gái ông còn nhỏ ông dắt nó cùng trồng, sau này bị người ta c.h.ặ.t mất rồi...”
Diệp Ninh nhìn chùm vải đỏ xanh xen kẽ trước mắt, con sâu thèm trong lòng đã bị khơi dậy rồi:
“Nhiều vải thế này, không hái ăn sao ạ?”
Tây Nam không có vải, tuy hiện đại chuyển phát nhanh cũng khá thuận tiện, nhưng Diệp Ninh cũng chỉ có thể mua được vải đông lạnh vận chuyển trong siêu thị và cửa hàng hoa quả, đúng là chưa từng thử hái trực tiếp từ trên cây xuống ăn.
Ông cụ Hoàng nhiệt tình chào mời:
“Cháu muốn ăn thì cứ tự nhiên hái, cây này là vải Quế Vị, mọc đến màu này là đã chín rồi, thứ này ở Thâm Quyến đâu đâu cũng có, không đáng tiền, ông tuổi già rồi cũng không dám trèo cây, cứ để mặc đó không quản.”
Những năm trước đây vải Thâm Quyến cũng là nguồn thu nhập kinh tế chính của những người trồng quả, ngay cả khu nội thành, cũng có không ít người trồng cây vải trước cửa nhà hoặc trong sân.
Vải loại quả này thời gian bảo quản ngắn, người bản địa lúc vải vào mùa, ngoài việc tự mình hái ăn ra, chính là bán rẻ quả cho xưởng đồ hộp.
Đồ hộp vải của xưởng đồ hộp Thâm Quyến trong số các loại đồ hộp hoa quả, chính là sự tồn tại của giá cả và danh tiếng cùng bay cao, hoàn toàn không phải là việc làm ăn sống dở ch-ết dở của xưởng đồ hộp nhà họ Diệp có thể so bì được.
Năm nay sau khi lượng người tới Thâm Quyến làm thuê đông lên, vải của các gia đình bản địa trái lại có thêm một đầu ra tiêu thụ, đúng vào mùa này, trên phố Thâm Quyến thường thấy nhất chính là những người trồng quả dùng xe ba gác kéo vải đi rao bán rồi, loại vải Quế Vị được người bản địa công nhận là vị ngon nhất, cũng chỉ bán có một đồng một cân thôi, còn những giống bình thường khác, lúc rẻ nhất, một đồng có thể mua được ba, bốn cân.
Vải loại quả thanh ngọt đó gần như không có ai có thể chối từ, thời gian này đám Vưu Lợi Dân ăn nhiều nhất ở Thâm Quyến chính là cái thứ này rồi.
Đám Vưu Lợi Dân là ăn phát chán rồi, Diệp Ninh thì lại vẫn thấy lạ lẫm, kích động xoa xoa tay nói:
“Vậy cháu thật sự không khách sáo với ông nữa đâu ạ, cháu còn chưa được ăn trái vải tươi như thế này bao giờ, đúng rồi ông cụ, cháu có thể hái thêm mấy chùm ăn cùng bạn cháu không ạ.”
“Cứ tự nhiên hái, cháu nếu bằng lòng, hái sạch cả cây này cũng được.”
Ông cụ Hoàng cười hì hì đáp lại Diệp Ninh một câu xong liền đi vào kho chứa đồ lặt vặt khuân thang cho cô.
Diệp Ninh đương nhiên không thể thực sự tham lam hái hết cả một cây, cô hái hai nắm vải xong liền từ trên thang xuống.
Diệp Ninh xách hai nắm vải theo ông cụ Hoàng đi xem phòng, tình hình căn phòng này quả thực đúng như những gì ông mô tả, tuy để không nhưng bên trong quét dọn sạch bóng không chút bụi trần, giường khung chạm trổ làm công phu, ghế tiểu thư, tủ quần áo khảm ốc, giường mỹ nhân, kiểu dáng và cách bài trí đồ nội thất như thế này, đặt ở hiện đại đều dùng để điều chỉnh, kéo ra ngoài là có thể trực tiếp quay phim cổ trang được rồi.
