Kho Lương Thập Niên 70: Cửa Vàng Nối Hai Thế Giới - Chương 233
Cập nhật lúc: 17/04/2026 08:22
“Không có đâu ạ, quần áo này của cháu đều thu mua từ chợ đồ cũ về, thu mua về xong đều đã được giặt giũ riêng rồi, những bộ quần áo này đều rất tốt.”
Bị người ta phỉ báng đồ đạc nhà mình ngay trước gian hàng, đổi lại là người bình thường đã nổi cáu từ lâu rồi, Diệp Ninh lại còn có thể mỉm cười nói đùa:
“Còn về việc nói là quần áo người ch-ết, lại càng là chuyện vô căn cứ, chỗ cháu có tới mấy vạn bộ quần áo cũ lận, nam nữ già trẻ đều có, dân số nước ngoài vốn dĩ đã ít, cháu lại không phải là hắc bạch vô thường, đào đâu ra bản lĩnh lớn như vậy mà thu được nhiều quần áo người ch-ết từng mặc thế này.”
Sợ mọi người không tin, Diệp Ninh lại một lần nữa khẳng định:
“Chính là trình độ sống ở những nơi đó bên ngoài tốt, dân chúng bán quần áo rất thường xuyên, mặc một hai năm không thích nữa là không cần nữa, rồi lại bị người ta thu mua lại với giá thấp để tái sử dụng thôi.”
Hiện giờ kinh tế trong nước mới khởi sắc, ngoại trừ đợt người đầu tiên xuống biển kinh doanh kiếm được tiền có thể tiêu xài một chút ra, đa số mức sống của người dân lao động vẫn duy trì ở mức trước đây, rất nhiều người còn duy trì phong cách ăn mặc mới ba năm, cũ ba năm, vá vá víu víu lại ba năm, mọi người đều rất khó hiểu cái tâm lý ‘quần áo mới mua về mặc một hai năm là không cần nữa’ mà Diệp Ninh nói là một loại tâm lý như thế nào.
Diệp Ninh cũng không giải thích nhiều, dù sao giá quần áo này của cô ở đây, tuy cũng có người vì là quần áo cũ mà chê bai, nhưng cũng có người vì mức giá thực sự thấp này mà kích động.
Ví dụ như bà chị đầu tiên ra tay chọn được chiếc váy bò dáng dài đó, tranh thủ lúc mọi người còn chưa kịp phản ứng, nhanh tay lẹ mắt bới được hai chiếc váy bò và một chiếc quần bò từ đống quần áo ra.
Bà chị cũng thông minh, hiểu sâu sắc rằng dưới mức giá tương đương, lựa chọn quần áo bò tuyệt đối là kinh tế nhất.
Dù sao những chiếc váy và quần này kiểu dáng đặc biệt không nói, chất liệu cũng rất thực tế, giá cả này lại càng khỏi phải bàn, bình thường năm mươi đồng mua một chiếc còn khó, lúc này mức giá tương đương có thể một lúc mua được ba chiếc, vậy cũ một chút thì đã sao?
Hơn nữa cô chủ quán nói cũng đúng, những bộ quần áo này tuy nói là quần áo cũ, nhưng không nhìn kỹ thì so với đồ mới gần như chẳng khác biệt gì, quay lại bà chỉ cần không nói, ai có thể biết đây là đồ cũ chứ?
Hiếm khi gặp được mức giá ưu đãi như vậy, bà chị ra tay vững chuẩn hiểm, trực tiếp trở thành vị khách hàng đầu tiên của Diệp Ninh:
“Ông chủ tôi lấy ba chiếc này!”
Làm ăn tới cửa, Diệp Ninh cũng không rảnh để nói chuyện với các vị khách khác nữa, lập tức mở một chiếc túi nilon ra chào hỏi:
“Được ạ, ba chiếc tổng cộng năm mươi đồng, cháu gói lại cho cô.”
Diệp Ninh nhận lấy năm tờ tờ mười đồng mà bà chị đưa qua xong, cũng không biết xem thật giả của tờ tiền bên này, chỉ có thể học theo dáng vẻ trong ký ức từng tờ từng tờ giơ lên trước mắt xem đại khái, sau đó tùy tay nhét vào túi đeo chéo.
Bà chị mua xong một đơn hàng xong vẫn không muốn rời đi, kẹp cái túi nilon đang cầm trong tay xuống dưới nách, lại đ-âm đầu vào đống quần áo bới móc.
Có người mở đầu rồi, những chuyện sau đó rất thuận lợi, những vị khách thực sự bài xích đồ cũ chẳng thù chẳng oán gì, cũng sẽ không đứng mãi trước gian hàng để làm Diệp Ninh khó xử, chê bai hai câu rồi đi nơi khác chọn quần áo.
Nhóm nhỏ người này vừa đi, những người còn lại trước gian hàng chính là bộ phận khách hàng có thể chấp nhận hàng cũ rồi.
Họ thấy bà chị mua đơn đầu tiên vẫn đang bới quần áo trong đống đồ, trong lòng này cũng lập tức nảy sinh một luồng cảm giác cấp bách.
Mọi người đều sợ người khác chọn mất hàng tốt, động tác lật tìm quần áo đó cũng càng lúc càng nhanh, cuối cùng mọi người đều không rảnh để quan sát kỹ nữa, hễ cứ bới thấy cái nào trông được là khoanh vùng trước như ôm vào lòng, sau đó lại cắm đầu tiếp tục lật tìm.
Con người này vừa có tâm lý bầy đàn, lại sợ tụt hậu so với người khác, mọi người vừa ra tay tranh cướp như thế này, những người khác đi ngang qua nhìn thấy bên này náo nhiệt như vậy, lại nghe Diệp Ninh giải thích một hồi, nói là đồ cũ hàng hiệu độ mới tám chín phần năm mươi đồng có thể chọn ba chiếc, cũng đi theo đ-âm đầu vào đám đông.
Diệp Ninh không hề chột dạ nghĩ —— ừm, ở giữa này dù sao cũng cách nhau bốn mươi mấy năm thời gian, sao không tính là đồ cũ hàng hiệu được chứ.
Khách khứa hễ đông lên rồi, nụ cười trên mặt Diệp Ninh chưa từng tắt.
Tuy nhiên lúc cô không chú ý tới, khách khứa trên gian hàng này càng chen càng đông, mọi người bận rộn tranh cướp hàng, trong động tác không thiếu sự xô đẩy, dần dần cô bị người ta chen lấn càng lúc càng lùi về phía sau, cuối cùng một lúc không chú ý hai chân bị cái túi vải vứt dưới đất vấp phải, mắt thấy là sắp ngã dập m-ông đến nơi rồi.
Nói thật, lúc chân mất đà, đôi tay Diệp Ninh đã buông túi nilon ra định che váy rồi, kết quả liền nghe thấy một tiếng trầm đục phía sau, cô được một đôi bàn tay lớn bóp c.h.ặ.t nách tìm lại được thăng bằng.
Diệp Ninh quay đầu thấy là Cố Kiêu xong, thực sự không biết mình nên vui hay nên câm nín nữa.
Theo tình tiết trong phim truyền hình, cô và Cố Kiêu nếu là nam nữ chính, lúc này thứ cô nên có chẳng phải nên là một cái ôm kiểu công chúa lãng mạn mỹ lệ sao?
Bị người ta bóp nách nhấc bổng lên như trêu trẻ con thế này là cái kiểu gì?
Trực tiếp nhảy qua ôm ấp hôn hít, trực tiếp nhấc cao luôn rồi?
Cố Kiêu đợi Diệp Ninh đứng vững xong, cúi người nhặt hai cái túi vải lớn vứt dưới đất lên gấp gọn lại kẹp vào tấm lưới dây thừng mà bọn Trịnh Lão Thất treo phía sau.
Vưu Lợi Dân vác một bao quần áo tới muộn hơn Cố Kiêu một lát, ông không biết chuyện vừa xảy ra giữa hai người, sau khi dỡ bao quần áo trên vai xuống đất, giơ tay lau mồ hôi trên trán, hì hục thở dốc nói:
“Tạm thời cứ thế này đã nhé, bốn bao này chắc đủ bán một lát rồi chứ?”
Diệp Ninh gật gật đầu, vẻ mặt đầy cảm kích chỉ vào nước ngọt bên chỗ Trịnh Lão Thất nói:
“Chắc là đủ rồi, vất vả cho anh rồi, nghỉ một lát đi, uống chút nước.”
Vưu Lợi Dân không để tâm phất phất tay:
“Hì, với mối quan hệ của chúng ta, việc gì phải khách sáo thế này, nước ngọt thì tôi không uống đâu, tôi phải đi xem cửa tiệm đây, đợi mấy bao hàng này bán hết rồi, cô bảo bọn lão Thất đi giúp cô khuân hàng.”
Nói xong Vưu Lợi Dân còn không quên cao giọng dặn dò Trịnh Lão Thất:
“Lão Thất, lát nữa bên tiểu Diệp có chuyện gì, các cậu đều giúp đỡ một chút nhé.”
Diệp Ninh và bọn họ bên này đang nói chuyện, bên kia lại có vị khách ôm quần áo đã chọn xong khó khăn chen ra từ đám đông chuẩn bị thanh toán:
“Ông chủ, tôi lấy sáu chiếc này.”
Cũng không cần Diệp Ninh sắp xếp, Cố Kiêu thấy vậy liền trực tiếp mở túi nilon tiến lên chào khách luôn.
Có Cố Kiêu rồi, anh phụ trách kiểm hàng đóng gói, Diệp Ninh đeo túi chéo đi theo sau anh thu tiền, hai người phối hợp, tốc độ này trong nháy mắt đã tăng lên đáng kể.
Chiến lược marketing của Diệp Ninh cũng rất hiệu quả, mọi người hễ nghĩ tới việc mua ba bộ quần áo là có thể rẻ đi mười đồng, đa số mọi người đều lựa chọn mua ba bộ, có người còn mua sáu bộ.
Chính là những người tay trắng thực sự túng quẫn đó, chọn xong quần áo rồi cũng không thanh toán, sẽ đứng một bên quan sát những người khác, gặp được kiểu người chọn được một hai bộ quần áo xong là vẻ mặt đầy khó xử họ sẽ tự mình tiến lên thuyết phục, hai người cùng nhau góp đủ ba bộ quần áo, mười đồng tiền tiết kiệm được hai người lại thương lượng chia nhau, cũng coi như là tính toán chi li khắc sâu vào trong xương tủy rồi.
Quần áo bò nặng cân, lúc Mã Ngọc Thư chọn hàng cũng không lấy nhiều, đợi mọi người bới khắp đống quần áo cũng khó tìm được thêm một chiếc váy áo bò nào nữa, liền có người nhìn hai bao quần áo chưa mở phía sau gian hàng nói:
“Ông chủ, mấy bộ quần áo này của cô không chọn được nữa rồi, cô cho thêm bao hàng mới cho mọi người chọn đi.”
Diệp Ninh cũng không ngốc, hai bao quần áo lớn có tới bốn năm trăm bộ quần áo, bên cô mới bán được mấy chục bộ, lấy đâu ra chuyện không chọn được nữa.
Mặc dù theo mức giá năm mươi đồng ba chiếc bán những chiếc váy bò này cũng có lời, nhưng Diệp Ninh hiểu sâu sắc rằng làm ăn không thể làm như vậy, váy áo bò này tương đương với cái chiêu trò thu hút khách của lô hàng này của cô, nếu thực sự một lúc đã để mọi người chọn hết rồi, thì số quần áo phía sau của cô sẽ khó bán.
Diệp Ninh cười nói:
“Chị ơi, làm ăn làm gì có ai làm thế, trên gian hàng của em còn nhiều quần áo thế này mà, chị lại cẩn thận chọn đi, chắc chắn có cái chị thích mà.”
Mục đích không đạt được, đối phương ngoài sự thất vọng ra, trái lại cũng không quá tức giận, dù sao mức giá này của Diệp Ninh đã thấp như vậy rồi, quả thực chẳng có gì đáng để bắt bẻ, cuối cùng bà ta chỉ có thể chọn một chiếc quần tây ngay ngắn cho người đàn ông nhà mình từ đống quần áo.
Cái quần này nhìn qua thì chẳng khác gì đồ mới cả, bà về nhà cho dù nói là mua bốn năm mươi đồng, thì cái người đàn ông ngốc nghếch nhà bà cũng chẳng có nửa điểm nghi ngờ.
Đối phó xong bà chị, bên Diệp Ninh này còn chưa kịp thở phào nhẹ nhõm, đã có người cầm một bộ quần áo kêu lên:
“Ơ ông chủ, váy quần của người lớn cô bán hai mươi đồng một bộ thì thôi đi, đồ trẻ con này, cô cũng bán đắt thế à, cái này được bao nhiêu miếng vải đâu, đừng nói là đồ cũ rồi, cho dù là đồ mới, cũng không đáng giá này chứ.”
Diệp Ninh liếc mắt nhìn, thứ đối phương đang cầm trong tay là một chiếc váy liền thân bé gái in họa tiết hoa hướng dương.
Lô hàng này của Diệp Ninh vốn dĩ là tính theo cân để nhập về, trọng lượng bản thân của quần áo vốn dĩ nên được cân nhắc, cho nên cô cũng cực kỳ dễ nói chuyện mà đổi lời:
“Đâu có ạ, giống như chiếc váy trên tay chị, chị đưa mười đồng một chiếc, mua năm chiếc tặng một chiếc, nếu là áo hoặc quần, thì sáu đồng một chiếc, cũng là mua năm chiếc tặng một chiếc.”
Bà chị nghe vậy không nhịn được nhíu mày nói:
“Mức giá này thì không đắt, nhưng nhà tôi có hai đứa trẻ, một lúc không mua được nhiều thế, thế này đi, một trăm đồng, tôi mua ba bộ quần áo người lớn, rồi lấy thêm ba chiếc váy trẻ con, ba cái áo, ba cái quần có được không?”
Chương 193 “Tiểu Diệp, cháu có muốn mua một gian...”
“Chị ơi chị đúng là biết tính toán thật đấy.”
Diệp Ninh cúi đầu tính toán nhanh ch.óng trong lòng, liền biết vị chị trước mắt này là đang chơi khăm mình một chút, vốn dĩ mua năm chiếc tặng một chiếc váy bán giá mười đồng, bị đối phương nói một hồi liền biến thành bộ đồ bé trai mười hai đồng một bộ.
Tuy nhiên Diệp Ninh cũng không tính toán chi li chênh lệch hai đồng tiền này, dù sao đồ trẻ con dùng ít vải cho dù giá cả có giảm đi một nửa, thì cũng lãi hơn so với bán quần áo cũ của người lớn.
Tuy nhiên Diệp Ninh hiểu sâu sắc việc làm ăn khi mặc cả không thể thể hiện quá sảng khoái, cũng vẻ mặt đầy khó xử đắn đo hồi lâu, mới nới lỏng phất phất tay nói:
“Được thôi, tôi cũng là thấy chị mua nhiều nên mới đưa mức giá này cho chị đấy.”
Bà chị vừa nghe xong liền vui như mở hội:
“Ơ, biết mà, dù sao tôi một lần mua là một trăm đồng lận, không giống mấy người mua năm mươi năm mươi kia đâu.”
Bên này Cố Kiêu vừa giúp bà chị đóng số quần áo đã chọn vào hai cái túi, bên kia lại có người hỏi giá quần áo và quần của người lớn, Diệp Ninh nghĩ toàn là những chiếc quần dài mỏng và áo ngắn tay, trọng lượng chỉ có bấy nhiêu thôi, dứt khoát trực tiếp tuyên bố:
“Áo quần đều là mười đồng một chiếc, giống như đồ trẻ con vậy, cũng là mua năm chiếc tặng một chiếc.”
Lời này của Diệp Ninh vừa dứt, những người vốn dĩ đặc biệt né tránh áo và quần mùa hè cũng đã buông lỏng tay chân, đàn ông thì không nói làm gì, hiện giờ cũng có không ít người cảm thấy mặc váy làm việc không thuận tiện.
