Kho Lương Thập Niên 70: Cửa Vàng Nối Hai Thế Giới - Chương 247
Cập nhật lúc: 17/04/2026 08:25
Diệp Ninh không thích nghi được nhất chính là kiểu khách sáo trên thương trường này, đặc biệt là Xưởng trưởng Trần rõ ràng đã ở độ tuổi có thể làm bố cô rồi mà còn cúi đầu khom lưng với cô, thực sự khiến cô có chút không thoải mái, chỉ có thể hơi nghiêng người nói:
“Đại danh gì chứ ạ, chẳng qua chỉ là kiếm miếng cơm ăn mà thôi, nói ra cũng là lỗi của cháu, mọi người đều ở cùng một thị trấn, cháu lẽ ra nên đến chào hỏi Xưởng trưởng Trần từ sớm rồi, chỉ là việc trong tay phải bận rộn nhiều quá, mãi đến hôm nay mới có thời gian qua đây.”
Xưởng trưởng Trần cũng không dám coi lời khiêm tốn của Diệp Ninh là thật, chỉ cười bồi nói:
“Không sao không sao, chúng tôi đều biết cô Diệp Ninh là người bận rộn mà.”
Diệp Ninh nghĩ mọi người thực sự đều bận, dứt khoát đi thẳng vào vấn đề:
“Cháu đúng là có chút bận, cháu cũng không nói lời khách sáo, hôm nay cháu đến là có hai vụ làm ăn muốn bàn với Xưởng trưởng Trần ạ.”
Xưởng trưởng Trần mang vẻ mặt đầy mong đợi gật gật đầu:
“Được chứ, nói thực lòng là cháu thực ra tôi đã sớm muốn làm ăn với cô Diệp Ninh rồi, hai hôm trước tôi còn định đến xưởng may các cô, chỉ là cháu đi xa nên mới không gặp mặt được.”
Diệp Ninh gật gật đầu:
“Dạ vâng, mấy hôm trước cháu có đi Thâm Quyến một chuyến để khảo sát thị trường.”
Thấy Xưởng trưởng Trần đang nhìn mình chằm chằm, Diệp Ninh cũng không để ông thất vọng, trực tiếp nói:
“Cũng không có chuyện gì lớn ạ, cháu chỉ muốn hỏi một chút là loại vải bông trơn mà xưởng dệt chúng ta sản xuất ra bao nhiêu tiền một mét, loại độ dày hơi mỏng một chút ấy ạ, cháu dùng làm lớp lót cho quần áo.”
“Vải bông trơn là loại vải màu vàng nhạt không nhuộm đó phải không?
Không nhuộm thì giá không đắt, hai tệ một mét, cháu lấy thì tôi tính cho cháu một tệ tám một mét!”
Xưởng trưởng Trần vốn định báo hai tệ nhưng lời định nói ra thì lại sợ Diệp Ninh chê đắt, ông lại thực sự muốn chốt đơn hàng này nên đã tự mình c.h.é.m trước một nhát.
Mức giá này đúng là không đắt, vì trước đó lúc Diệp Ninh ở Thâm Quyến cũng có hỏi qua, cùng là loại vải bông trơn như vậy thì ở Thâm Quyến rẻ nhất cũng phải hai tệ một mét.
Diệp Ninh trầm ngâm một lát rồi lên tiếng:
“Chúng ta cũng coi như là xưởng anh em rồi, vậy đi ạ, chỗ vải bông này trước tiên cháu đặt hai vạn mét, giá cả cháu vẫn tính cho chú hai tệ một mét, nhưng mà...”
Hai vạn mét vải mặc dù không nhiều nhưng đã là đơn hàng lớn nhất mà xưởng dệt nhận được trong năm nay rồi, vì vậy không đợi Diệp Ninh nói xong, Xưởng trưởng Trần đã vội vàng tiếp lời:
“Nhưng mà cái gì?
Cô Diệp cứ yên tâm, bất kể chuyện gì, chỉ cần lão Trần tôi có thể làm được thì tuyệt đối sẽ không hàm hồ.”
Thực ra sau khi lời nói ra, trong lòng Xưởng trưởng Trần cũng có chút cảm thán, nhớ năm xưa lúc xưởng dệt còn phong quang, những chủ nhiệm của các cửa hàng cung ứng và tiêu thụ kia vì để có thể lấy thêm được chút vải từ chỗ ông mà đã thay phiên nhau mời ông ăn uống, tặng quà cáp cho ông, ngày vui đó mới qua được bao lâu chứ, ông đã đến mức vì một đơn hàng mà phải tươi cười hớn hở, nói lời ngon ngọt rồi.
Diệp Ninh cũng chẳng có gì ngại ngùng, trực tiếp nói:
“Thực ra cũng chẳng phải chuyện khó khăn gì ạ, chẳng phải trước đây cháu có thầu một khu rừng trên núi làm trang trại nuôi trồng sao, hiện tại gà trong trang trại đã bắt đầu đẻ trứng rồi, mỗi ngày có sản lượng một hai nghìn quả, cháu tiêu thụ không hết nên mới nghĩ các chú xưởng dệt chẳng phải cũng có nhà ăn tập thể sao, liệu có thể...”
Xưởng trưởng Trần vốn dĩ còn đang lo lắng sợ Diệp Ninh thực sự ra đề bài khó cho mình, lúc này nghe cô nói vậy, ông cũng thực sự thở phào nhẹ nhõm:
“Được chứ, có gì mà không được, không phải tôi khoe đâu, xưởng dệt chúng tôi có hàng mấy trăm nhân viên, thường ngày nhà ăn tập thể mỗi ngày riêng việc thu mua nguyên liệu đã phải chở mấy xe rồi, thứ này mua của ai cũng là mua, lát nữa tôi dẫn cháu đi nói một tiếng với ông Vương ở nhà ăn, bảo ông ấy sau này cứ mua trứng gà ở trang trại nuôi trồng của cháu là được.”
Diệp Ninh nghe vậy vội vàng xua tay:
“Không cần làm phiền các bác phải đi lại vất vả đâu ạ, nhân viên trang trại của cháu sẽ mang trứng gà đến tận xưởng mỗi ngày.”
Diệp Ninh thuận lời nói:
“Hôm nay cháu đến có mang theo hai giỏ trứng gà, lát nữa tiện thể mang vào cho bác xem qua, không phải cháu tự khoe đâu, gà của cháu đều là gà thả rông trên núi, một ngày chỉ cho ăn một lần, thời gian còn lại đều ăn sâu bọ và hạt cỏ, vị trứng gà đó thực sự rất ngon, sau này cháu sẽ tính giá rẻ hơn cho các chú, tóm lại kiểu gì cũng sẽ không để các chú phải chịu thiệt đâu ạ.”
Diệp Ninh chẳng hề nói ngoa chút nào, vị trứng gà của trang trại nuôi trồng đó thực sự rất ngon, lòng đỏ trứng đ-ánh ra bát đều có màu cam đỏ, trông khác hẳn với loại trứng gà công nghiệp có lòng đỏ màu nhạt ở thời hiện đại, cũng là do thời gian này Diệp Vệ Minh đều phải bận rộn với việc trang trí cửa hàng ở thành phố, không có cách nào nuôi gà bán trứng ở thời hiện đại được, nếu không thì loại trứng gà này mang ra chợ nông sản ở thời hiện đại bán thì chắc chắn là chẳng cần lo lắng về doanh số.
Dưới sự cám dỗ của đơn hàng hai vạn mét vải bông, Xưởng trưởng Trần tự nhiên là nửa chữ không cũng không nói, ông gọi chủ nhiệm kho đến bảo đối phương về kho kiểm kê hàng xong liền quay người dẫn Diệp Ninh đến nhà ăn tập thể.
Còn về hai giỏ trứng gà đó thì tự nhiên là chẳng cần Diệp Ninh phải động tay, một trong những nguyên nhân chính khiến doanh thu của xưởng dệt thị trấn thê t.h.ả.m như vậy chính là cơ cấu nhân sự cồng kềnh, riêng khoa bảo vệ đã có mười mấy người, Xưởng trưởng Trần ra lệnh một tiếng là có người đến giúp chuyển trứng gà rồi.
Lúc họ đến nhà ăn tập thể đúng lúc nhân viên nhà ăn đang chuẩn bị bữa tối cho công nhân, Xưởng trưởng Trần nghiêng đầu dặn dò một tiếng, ngay lập tức có người vào bếp sau gọi người ra.
Loáng một cái, một người đàn ông trung niên thắt tạp dề trắng bước nhanh từ bếp sau ra, người đến chính là bác Vương ở nhà ăn.
Sau khi nghe Xưởng trưởng Trần nói rõ mục đích đến, trong lòng bác Vương ít nhiều vẫn có chút không vui, bởi vì bác là người phụ trách nhà ăn, thường ngày cũng quản lý việc thu mua của nhà ăn, trứng gà loại này cũng là mặt hàng nhà ăn tiêu thụ lượng lớn, bác đã quen thu mua của người quen biết rồi, đối phương lần nào cũng sẽ đưa thêm cho bác một chút lợi lộc riêng.
Lúc này đột nhiên mọc ra một Diệp Ninh, đối phương lại là khách hàng lớn của xưởng, việc thu mua trứng gà này chắc chắn là phải theo yêu cầu của đối phương rồi, thế nên bác Vương mặc dù trong lòng không bằng lòng cũng chỉ có thể âm thầm bắt bẻ:
“Vậy tôi phải xem chất lượng trứng gà thế nào đã, nếu chất lượng trứng gà không tốt thì cho dù là xưởng trưởng ông có ra lệnh, chuyện này e là cũng khó mà làm được.”
Xưởng trưởng Trần nghe vậy sắc mặt ngay lập tức trầm xuống, ông không phải vì bản thân bị cấp dưới làm mất mặt trước Diệp Ninh mà tức giận, mà là sợ bác Vương lỡ lời nói chất lượng trứng gà của Diệp Ninh không tốt sẽ làm phật lòng đối phương.
Tuy nhiên Diệp Ninh chẳng hề để tâm phất phất tay:
“Đây là chuyện đương nhiên ạ, chuyện ép mua ép bán cháu cũng không làm được, bác cứ việc kiểm tra đi ạ.”
Bác Vương trong lòng không phục, bác bảo đồ đệ bên cạnh mang đèn pin đến, bác mở nắp giỏ ra cầm một quả trứng gà soi dưới ánh sáng.
Người thời nay đều biết phân biệt trứng gà tốt xấu, với hai giỏ trứng gà Diệp Ninh mang đến này thì bác Vương thực sự chẳng bới ra được nửa điểm sai sót nào, cuối cùng bác chỉ có thể hừ hừ với vẻ mặt lạnh lùng:
“Trứng khá tươi, bao nhiêu tiền một quả?”
“Diệp Ninh báo một cái giá thấp hơn giá thị trường một xu:
“Các bác đây là cung cấp dài hạn nên cháu cũng tính giá ưu đãi cho các bác, bảy hào một cân, đảm bảo tươi ngon.”
Nghe vậy mắt bác Vương sáng lên, cũng chẳng thấy Diệp Ninh đang chặn đường tài lộc của mình nữa, bởi vì trứng gà trong giỏ có kích cỡ đồng đều thế này, mang ra thị trường không nói một hào chứ bán chín xu là chắc chắn, nhưng lúc này Diệp Ninh tính theo cân thì một cân trứng gà kiểu gì cũng phải được tám chín quả rồi, bảy hào một cân thì tính ra mỗi quả trứng chẳng phải chỉ khoảng tám xu thôi sao.
Xưởng trưởng Trần ở bên cạnh cũng không nhịn được mà nói một câu thực lòng:
“Bảy hào một cân?
Giá này của cô còn rẻ hơn nhiều so với bán trên thị trường đấy.”
Diệp Ninh cười nói:
“Cung cấp dài hạn và bán lẻ vốn dĩ không giống nhau, chỉ cần chúng ta có thể hợp tác lâu dài thì giá cả bên cháu rẻ hơn một chút cũng là lẽ đương nhiên ạ.”
Sau khi bác Vương tính toán xong sổ sách, liền vung tay một cái nói:
“Được, vậy bắt đầu từ ngày mai, mỗi ngày cô cứ bảo người mang hai mươi cân trứng gà qua đây.”
Xưởng trưởng Trần cũng vội vàng đảm bảo:
“Tiền trứng gà này sau này tôi sẽ thông báo cho kế toán quyết toán một tháng một lần.”
Sản lượng cung cấp hai mươi cân một ngày mặc dù không nhiều nhưng mỗi ngày cuối cùng cũng có thể tiêu thụ cố định được gần hai trăm quả trứng gà rồi, cũng coi như là giải quyết được chút khó khăn trước mắt của Diệp Ninh, cô dự định sau này sẽ đi hỏi thêm ở nhà ăn cơ quan và trường tiểu học thị trấn Nhạc Dương, nếu họ cũng có thể nhập hàng dài hạn chỗ cô thì trứng gà của trang trại nuôi trồng sẽ không bị tồn đọng nhiều nữa.
Cũng vì vậy, sau khi bán xong trứng gà Diệp Ninh cũng không vội đi ngay mà quay sang nói với Xưởng trưởng Trần:
“Cháu cũng muốn may một lô đồ công nhân cho công nhân của xưởng may, không biết các chú ở đây có loại vải nào bền, chống bẩn không ạ?”
Xưởng trưởng Trần không ngờ hôm nay lại có niềm vui bất ngờ như vậy, vội vàng gật đầu nói:
“Có chứ, có chứ, xưởng chúng tôi có một mẫu vải bông dày rất phù hợp với yêu cầu của cô, để tôi dẫn cô đi xem thử nhé?”
Diệp Ninh đi theo Xưởng trưởng Trần đến kho xem mẫu vải bông dày xong, liền vung tay một cái, đặt thêm ba nghìn mét vải bông.
Giá loại vải bông may đồ bảo hộ lao động này đắt hơn nhiều so với vải bông trơn, ba tệ hai một mét, khổ nỗi Xưởng trưởng Trần vẫn cứ nhìn Diệp Ninh với vẻ mặt dở khóc dở cười khiến cô muốn mặc cả cũng chẳng nỡ mở lời.
