Kho Lương Thập Niên 70: Cửa Vàng Nối Hai Thế Giới - Chương 263

Cập nhật lúc: 17/04/2026 08:29

Chu Thuận Đệ thấy phản ứng này của Diệp Ninh, trong lòng cũng phần nào hiểu rõ, lập tức lên tiếng nhắc nhở:

“A Kiêu, cháu mau đi giúp Tiểu Ninh một tay."

Trong lòng Cố Kiêu lúc này cũng đang rối bời, nghe vậy cũng chẳng kịp suy nghĩ nhiều đã đi theo vào.

Vào bếp rồi anh nhìn Diệp Ninh đang ngồi trước cửa lò nhóm lửa, thấp giọng hỏi:

“Có cần anh giúp không?"

“Không cần không cần," Diệp Ninh lúng túng nhét thêm củi vào lò, không dám ngẩng đầu nhìn Cố Kiêu lấy một cái, lí nhí nói:

“Anh là khách, anh ra sân ngồi đi, xong ngay ấy mà."

Cố Kiêu không đi, cứ đứng bên cạnh bếp, nhưng anh cũng không đứng được bao lâu vì Mã Ngọc Thư thật sự không yên tâm, đợi ở ngoài sân một lát cũng đi vào:

“Cháu thì biết làm mấy thứ này chứ, đừng có làm hỏng đùi gà dì đã ướp từ sáng sớm, cháu ra ngoài nói chuyện với bà nội Tiểu Cố đi, để Tiểu Cố ở đây giúp dì nhóm lửa là được rồi."

Sau khi chảo nóng, Mã Ngọc Thư xách thùng dầu “ào ào" đổ gần nửa chảo dầu hạt cải vào chiếc chảo sắt lớn.

Dù trong lòng Cố Kiêu lúc này đều là tình hình của Diệp Ninh, anh cũng không nhịn được mà nhìn vào chảo thêm vài cái.

Nhiều dầu như vậy, nếu để ở trong thôn thì đủ cho cả nhà già trẻ ăn trong hơn nửa năm rồi.

Dầu nóng xong Mã Ngọc Thư lần lượt cho đùi gà và cánh gà đã tẩm bột chiên xù vào chảo dầu, hoa dầu “xèo xèo" b-ắn tung tóe, lúc này Diệp Ninh vừa hay từ trước lò đứng dậy, nghe thấy tiếng dầu sôi nổ ra cô theo bản năng lùi lại phía sau, Cố Kiêu lập tức đưa tay ra chắn một cái, hai ba giọt dầu nóng b-ắn lên cánh tay anh, trong nháy mắt đã để lại mấy nốt đỏ nhỏ.

“Bị b-ắn trúng rồi!

Mau ra ngoài dùng nước lạnh xối đi."

Cố Kiêu không để tâm dùng tay gạt đi những giọt dầu trên tay nói:

“Không sao, không đau."

Thấy hai người trẻ tuổi thế này, Mã Ngọc Thư thầm mừng thầm, đồng thời cũng không quên hắng giọng nói:

“Không đau cũng phải xử lý một chút, trời nóng thế này vạn nhất bị phồng rộp là sẽ bị viêm đấy."

“Tiểu Ninh con đưa Tiểu Cố đi rửa đi, trong ngăn kéo ở phòng chính có thu-ốc mỡ trị bỏng, con đi tìm ra bôi cho Tiểu Cố."

Chu Thuận Đệ ở ngoài sân nghe thấy động tĩnh trong bếp cũng không nhịn được mà đi tới xem hai cái, nhìn mấy nốt đỏ trên cánh tay cháu trai chẳng lớn hơn vết muỗi đốt là bao, bà ấy là bà nội ruột cũng rất muốn nói là, chỉ có một chút vết bỏng nhỏ thế này, cứ để mặc kệ qua một đêm là khỏi, làm gì đến mức để Mã Ngọc Thư và họ căng thẳng như vậy.

Tuy nhiên Diệp Ninh đúng là căng thẳng, vì Cố Kiêu có làn da trắng lạnh, cánh tay trông còn trắng hơn cô một hai phần, lúc này vết bỏng trên đó lan ra trông càng chướng mắt hơn.

Vì vậy dù Cố Kiêu đầy vẻ không tự nhiên, cô vẫn kiên quyết kéo người đến bên bồn nước xối kỹ những chỗ bị bỏng vài lần, sau đó lấy tuýp thu-ốc mỡ màu xanh lá cây cẩn thận bôi cho anh một lớp mỏng:

“Xong rồi, mùa hè trên tay nhiều vi khuẩn, hai ngày này anh cẩn thận một chút, đừng có chạm lung tung vào vết thương."

Có lời nói vừa rồi của Mã Ngọc Thư, cộng thêm lúc này cánh tay mình đang được Diệp Ninh nắm lấy, dù Cố Kiêu là một người đàn ông lớn tuổi thì lúc này cũng ngượng ngùng đến mức không dám ngẩng đầu, chỉ có thể gật đầu bừa bãi, nhỏ giọng “ừ" một tiếng.

Diệp Ninh không ngại ngùng như Cố Kiêu, nhưng ánh mắt cô rơi vào vành tai đang đỏ rực của đối phương, trong lòng giống như có một con thỏ nhỏ đang nhảy nhót, “thình thịch" đ-ập liên hồi.

Biết hai người đang xử lý vết thương trong phòng nên mọi người ngoài sân đều không nhìn về phía này, nhất thời Diệp Ninh chỉ cảm thấy không khí xung quanh trở nên nồng nàn và mờ ám hẳn lên.

Cố Kiêu há miệng muốn nói thêm điều gì đó nhưng lời nói đến cửa miệng lại cảm thấy không nói ra được, cuối cùng Diệp Ninh vẫn hỏi với âm thanh gần như không thể nghe thấy:

“Vừa rồi dì của em nói cái đó, anh thấy thế nào?"

Dù cho nền nhà trong phòng lát xi măng, không có lấy một kẽ hở, nhưng lúc này Cố Kiêu cảm thấy đầu mình sắp chui tọt xuống kẽ đất rồi.

Tuy nhiên dù Cố Kiêu cảm thấy ngượng ngùng khác thường, nhưng anh vẫn không muốn bỏ lỡ cơ hội trước mắt, sau khi tự mình xây dựng tâm lý vài giây, anh lại hít một hơi thật sâu rồi mới ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt Diệp Ninh:

“Anh... anh chắc chắn là bằng lòng rồi, anh vẫn luôn mến em, chỉ là không biết liệu có làm em thiệt thòi hay không."

“Khụ khụ."

Diệp Ninh nhận được câu trả lời mình mong muốn, cảm xúc đầu tiên trào dâng trong lòng là vui mừng, nhưng rất nhanh sau đó cô lại muộn màng cảm thấy thẹn thùng.

Cô há miệng, nửa ngày trời không nói được câu nào hoàn chỉnh, cuối cùng chỉ hóa thành ba chữ nhỏ như tiếng muỗi kêu “Không thiệt thòi".

Chỉ ba chữ ngắn ngủi này thôi nhưng lại khiến đôi mắt Cố Kiêu sáng rực như có ánh sao rơi vào, yết hầu anh chuyển động một chút, giọng nói mang theo sự run rẩy khó nhận ra:

“Vậy... vậy chúng ta liền..."

Lúc này Diệp Ninh cũng chẳng kịp suy nghĩ kỹ, nhưng không khí đã đến mức này rồi, cô chỉ có thể gật đầu bừa bãi, hai người nhìn nhau một hồi lâu, đang định mở miệng nói gì đó thì Cố Linh đã bước vào:

“Chị Diệp ơi, nóng quá, chúng ta có thể bổ dưa hấu đang ngâm trong bồn nước ra ăn trước không?"

Cả hai đều bị Cố Linh đột nhiên xuất hiện làm cho giật mình vội vàng rút tay về.

Diệp Ninh lại càng giống như con mèo bị dẫm phải đuôi, “vút" một cái đứng thẳng người dậy.

Sau khi hai người từ bếp đi ra, Chu Thuận Đệ đã tiếp quản vị trí của Cố Kiêu giúp Mã Ngọc Thư nhóm lò.

Họ tuy là bề trên nhưng trong lúc bận rộn tay chân cũng đặc biệt lưu tâm đến tình hình trong phòng chính, chỉ là hai người họ trao đổi tiếng rất nhỏ, họ ở trong bếp dỏng tai lên nghe cũng không nghe thấy một chút động tĩnh nào.

Chu Thuận Đệ do dự mãi cuối cùng vẫn quyết định hỏi cho rõ ràng trước:

“Tôi thấy hai đứa trẻ dường như đều có chút ý tứ đó, nhân lúc ở đây không có người ngoài, thím của Tiểu Ninh này, tôi phải hỏi một câu, gia đình như nhà các người thật sự không chê gia đình như nhà chúng tôi sao?"

Mã Ngọc Thư nghe vậy trước tiên là sững sờ một chút, sau đó bà ấy rất nhanh đã phản ứng lại được ý tứ trong lời nói của Chu Thuận Đệ, dở khóc dở cười nói:

“Chúng tôi cũng là gia đình bình thường thôi, đứa trẻ Tiểu Cố đó chúng tôi cũng coi như là rất hiểu rồi, đúng là một hậu bối tốt, hiếm nhất là nó làm người thành thật, không có nhiều tâm cơ lắt léo, Tiểu Ninh ở bên nó chúng tôi trong lòng rất yên tâm."

“Còn về điều kiện của hai đứa, theo tôi thấy cũng tương đương nhau thôi mà, Tiểu Ninh nhà chúng tôi giỏi giang, Tiểu Cố người cũng không tệ nha, vừa có nhà lại có đất, cứ phát triển tốt vài năm nữa cũng là một anh chàng độc thân hoàng kim rồi."

Chu Thuận Đệ tự nhiên cũng cảm thấy cháu trai mình ngàn tốt vạn tốt, nếu đổi thành cô gái khác thì trong lòng bà ấy tuyệt đối sẽ không cảm thấy bất an như vậy, vì dù không tính đất đai ở trấn và ngôi nhà đang xây dở hiện tại thì trong nhà vẫn còn chút vốn liếng mà trước đây bà ấy mang ra từ nhà họ Cố.

Kể từ khi Cố Kiêu bắt đầu làm việc theo Diệp Ninh, chút vốn liếng trong nhà đó gần như chưa từng động đến, theo tình hình hiện tại, những thứ đó mang ra cũng được coi là một khoản tài sản không nhỏ rồi.

Nhưng đối phương là Diệp Ninh mà, tuổi còn trẻ mà đã sở hữu khối tài sản mà nhiều người mấy đời cũng không tích lũy được, đừng nói đến vườn trái cây, vườn trà, ngay cả xưởng may của cô ấy nghe Cố Kiêu nói lần này đã làm thành một đơn hàng trị giá sáu mươi vạn tệ, đó là cả một con số sáu mươi vạn đấy, so với con số này thì chút vốn liếng khiến Chu Thuận Đệ tự hào đúng thật là chẳng đáng nhắc tới.

Lời nói của Mã Ngọc Thư có thể coi là đã khiến trái tim đang treo lơ lửng của Chu Thuận Đệ rơi xuống đất, bà ấy lập tức bảo đảm:

“Có câu nói này của Ngọc Thư là tôi yên tâm rồi, bất kể hai đứa trẻ có thành đôi được hay không thì tôi đều cam đoan với bà trước, sau này tôi nhất định coi Tiểu Ninh như người nhà mình mà đối đãi."

Là người từng trải, trong lòng Mã Ngọc Thư không để tâm lắm đến lời nói của Chu Thuận Đệ, bởi vì lúc trước khi bà ấy và lão Diệp kết hôn, bố mẹ chồng cũng từng nói những lời tương tự, nhưng con dâu rốt cuộc vẫn khác với người nhà mình.

Nhưng Mã Ngọc Thư cũng không vì điểm này mà lo âu, dù sao con gái bà ấy cũng không giống bà ấy, con gái bà vừa có bản lĩnh vừa có nghị lực, bà tin chắc cô tuyệt đối sẽ không chịu thiệt thòi trong chuyện tình cảm.

Tuy nhiên Mã Ngọc Thư nghĩ lại vẫn thấy cần phải dặn dò con gái một phen, những chuyện khác đều dễ nói, nhưng chuyện cánh cửa gỗ kia là đường lui cuối cùng của ba người nhà họ, nhất định phải giữ thật kín.

Hai người đang trò chuyện trong bếp thì nghe thấy lời Cố Linh nói ở phía phòng chính.

Tuy không biết trong phòng chính là tình hình gì nhưng Chu Thuận Đệ vẫn không nhịn được ôm trán mắng khẽ:

“Cái đứa quỷ tham ăn đầu t.h.a.i này, một chút tinh ý cũng không có, trong đầu chỉ còn mỗi ăn thôi."

Mã Ngọc Thư cũng biết bây giờ mọi người đều ở ngoài sân, con gái và Tiểu Cố dù có quá đáng đến đâu cũng chỉ là trò chuyện vài câu, không thể làm chuyện khác được, vì vậy bà ấy còn có thể lên tiếng an ủi Chu Thuận Đệ:

“Trẻ con mà, đều là như vậy."

Trong phòng chính Diệp Ninh chỉ hoảng loạn trong chốc lát rồi nhanh ch.óng bình tĩnh lại, cô hắng giọng nói:

“Được thôi, để chị ra bổ cho các em ăn."

Sau khi Diệp Ninh đi ra ngoài, Cố Kiêu đi theo sau cô cũng bước ra, lúc đi ngang qua Cố Linh ở cửa, anh thực sự không nhịn được mà thở dài một tiếng.

Cố Linh bị cái nhìn này của anh trai nhà mình làm cho ngơ ngác, cô bé đưa tay gãi gãi đầu, vô cùng khó hiểu lẩm bẩm:

“Làm gì mà nhìn em như thế, em cũng có làm gì đâu chứ?"

Lúc Diệp Ninh lấy thớt và d.a.o thái từ trong bếp ra, Cố Kiêu đã vớt quả dưa hấu từ trong bồn nước lên rồi:

“Chưa ngâm lâu lắm, có lẽ vẫn chưa đủ lạnh."

Dưa hấu là do đám người Cố Kiêu lúc lên đây mua từ nhà người trồng dưa trong thôn, với giá một hào một cân, tuy không tính là rẻ nhưng vì năm nay ít người trồng dưa nên việc buôn bán cũng không tệ.

Quả dưa hấu này tuy không to bằng quả dưa Diệp Ninh mua lúc trước, nhưng thắng ở chỗ vỏ mỏng ruột đỏ, lưỡi d.a.o vừa ép xuống là vỏ dưa đã “bụp" một cái nứt ra.

Diệp Vệ Minh ở bên cạnh đã xem nhẹ chuyện của con gái và Cố Kiêu rồi, lúc này đã có thể bình tĩnh chung sống với Cố Kiêu, nghe thấy động tĩnh bên này ông ấy chỉ quay đầu nhìn một cái, lập tức tặc lưỡi tán thưởng:

“Quả dưa hấu này tốt, ruột cát mịn rồi."

Dù vừa rồi chưa kịp xác nhận lại lần nữa, nhưng hiện tại Cố Kiêu và Diệp Ninh cũng coi như là đã đ-âm thủng lớp giấy dán cửa sổ kia rồi, trong chuyện nam nữ không cần ai dạy, Cố Kiêu theo bản năng đã biết phải lấy lòng bề trên trong nhà đối phương, nghe vậy lập tức nói:

“Chú nếu thích thì sau này cháu sẽ đi mua thêm một chút mang lên đây."

Nếu là trước đây, Diệp Vệ Minh có lẽ sẽ hừ lạnh một tiếng coi như trả lời, hôm nay ông ấy lại một chút ý định làm khó người khác cũng không có, biểu cảm như thường lệ gật gật đầu.

Cố Kiêu cũng cực kỳ nhạy bén nhận ra sự chuyển biến trong thái độ của Diệp Vệ Minh, cả người giống như được tiêm m-áu gà vậy, đợi sau khi Diệp Ninh bổ dưa hấu xong, anh lập tức đưa cho ông ấy một miếng:

“Chú Diệp, những vật liệu này ngày mai cháu sẽ vận chuyển lên thành phố trước, vận chuyển xong cháu lại đón chú lên thành phố để chủ trì đại cục."

Chuyện sửa sang nói đơn giản thì đơn giản, nói khó thì khó, Diệp Vệ Minh trước đó chỉ có thể kiên nhẫn dạy cho những công nhân khác, lúc này ông ấy nghe lời này của Cố Kiêu xong, trong lòng lập tức có tính toán.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.