Kho Lương Thập Niên 70: Cửa Vàng Nối Hai Thế Giới - Chương 268

Cập nhật lúc: 17/04/2026 08:30

Nhưng trước mặt mọi người Giám đốc Văn sẽ không nhắc đến chuyện này mà chỉ nói lấp lửng:

“Loại trừ tiền nguyên liệu, tiền lương công nhân và tiền sửa chữa máy móc, lợi nhuận của nhà máy năm ngoái rơi vào khoảng mười vạn tệ."

“Năm nay nhà máy chúng tôi sẽ tiếp tục cải cách, về sản lượng chắc chắn sẽ còn tăng thêm, mọi người bây giờ bỏ ra hai vạn tệ, đợi đến năm sau chia hoa hồng chắc chắn sẽ không chịu thiệt đâu."

“Cái nhà máy đường này thực sự là có thể kiếm tiền, nếu không bản thân tôi cũng không thể bỏ nhiều tiền vào như vậy.

Không sợ mọi người cười chê, để gom được ba vạn tệ này tôi cũng đã mượn sạch sành sanh những người xung quanh rồi, thực sự là không còn cách nào khác mới gom được cái buổi tiệc ngày hôm nay.

Nếu không phải năng lực có hạn, tôi cũng không thể nhường ra một mối làm ăn kiếm được món tiền lớn như vậy."

Nhà máy đường đúng là không tệ.

Thực ra hiện tại đã có một bộ phận nhỏ người dựa vào sức hành động và tầm nhìn vượt thời đại tích lũy được một khoản tài sản đáng kể rồi, tuy rằng bây giờ khắp nơi đều là cơ hội nhưng con đường tài lộc đưa tới tận mặt cũng không phải thường thấy như vậy.

Đây mà đổi thành người khác có lẽ còn không dám một lần tìm nhiều người đến nói chuyện đầu tư như vậy, dù sao bây giờ mọi người đều biết nhà máy đường kiếm tiền rồi, thế nào cũng phải đề phòng kẻ có dụng ý xấu nửa đường nhảy ra nẫng tay trên chứ?

Nhưng chẳng phải Giám đốc Văn có chỗ dựa sao?

Hôm nay ông ta đặc biệt mời Lâu Ái Dân và mấy vị tiếng tăm khác của chính quyền tới, ý tứ tiết lộ ra chẳng phải là người của chính quyền cũng đứng về phía ông ta sao?

Những người khác muốn chặn đường tài lộc của người ta cũng phải cân nhắc xem có đủ năng lực đó không đã.

Mặc dù việc thầu các nhà máy quốc doanh này được coi là công khai minh bạch, giống như một số cuộc đấu thầu hiện đại, nhưng bất kể lúc nào cũng không thoát khỏi cái gọi là “nội định".

Có thể nói chỉ cần Giám đốc Văn có thể gom đủ tiền trong thời gian ngắn thì ứng cử viên thầu nhà máy đường đó chính là chuyện chắc như đinh đóng cột rồi.

Giám đốc Văn quả thực có tài ăn nói, những người có mặt cũng đa số đều là người địa phương trấn Lạc Dương, những người có tâm tư suy nghĩ một chút về việc kinh doanh của nhà máy đường, cũng như khoản hoa hồng mình có thể nhận được sau một năm, đúng là có chút d.a.o động.

Tuy nhiên trấn Lạc Dương chỉ lớn bấy nhiêu thôi, hai nhà đầu tư khác mà Giám đốc Văn tìm đến tuy kiếm được một ít tiền nhưng cũng mới chỉ đặt một chân qua ngưỡng cửa vạn nguyên hộ, mặc dù họ có tâm đầu tư nhưng lực bất tòng tâm.

Diệp Ninh không ngốc, biết mục tiêu hôm nay của Giám đốc Văn vẫn là ở chỗ mình và Vưu Lợi Dân.

Thực ra Cố Kiêu cũng có thực lực đầu tư này nhưng anh ăn mặc đi đứng đều rất khiêm tốn, bình thường ở bên ngoài cũng đa số xuất hiện với thân phận cấp phó của Diệp Ninh, Giám đốc Văn có lẽ không coi anh ra gì.

Ánh mắt của tất cả những người hiểu chuyện có mặt đều như có như không liếc về phía Diệp Ninh, rõ ràng đều đang đợi xem phản ứng của cô.

Không đợi Diệp Ninh mở lời, Vưu Lợi Dân đã lên tiếng trước:

“Nghe qua đúng là một mối làm ăn đáng để mạo hiểm, nếu trong tay tôi có tiền tôi thật sự sẽ đầu tư đấy.

Nhưng hai hôm trước tôi mới mua chịu một lô quần áo từ chỗ Tiểu Diệp, hiện tại vẫn còn nợ tiền cô ấy đấy.

Xét thấy cô ấy là chủ nợ của tôi nên chuyện này tôi phải hỏi cô ấy trước đã."

Trong số những người ngồi ở bàn này thì Vưu Lợi Dân và Diệp Ninh, Cố Kiêu ba người là cộng tác với nhau nhiều lần nhất, cho nên Vưu Lợi Dân cũng không né tránh, trực tiếp đi thẳng vào vấn đề hỏi:

“Tiểu Diệp, mối làm ăn này cô có đầu tư không?

Nếu cô không đầu tư thì tôi đầu tư đấy."

Diệp Ninh không thiếu hai vạn tệ này nhưng gã Giám đốc Văn này trông mùi vị thị nại nồng nặc quá, không phải người cô muốn tiếp xúc lâu dài.

Cho nên cô thấy sắc mặt Vưu Lợi Dân không hề miễn cưỡng liền thuận nước đẩy thuyền:

“Vậy vẫn là anh Vưu đầu tư đi ạ, bên em hiện tại đã có mấy việc lớn rồi, không tranh giành cơ hội kiếm tiền này với anh nữa."

Diệp Ninh kháng cự còn một tay lão luyện như Vưu Lợi Dân không cảm thấy việc giao thiệp với người như Giám đốc Văn có gì là khó khăn, lập tức cũng thuận theo tự nhiên quay đầu nói với đối phương:

“Được thôi, vậy Giám đốc Văn, ngày mai tôi sẽ gửi tiền cho ông, nếu tiện ông hãy soạn thảo một bản hợp đồng đi."

Dù cho người đầu tư không phải là Diệp Ninh dễ điều khiển dễ nói chuyện như trong lòng Giám đốc Văn nghĩ nhưng có thể gom đủ tiền ông ta vẫn từ tận đáy lòng thở phào nhẹ nhõm:

“Được, Tiểu Vưu cậu yên tâm, những người có m-áu mặt trên trấn này đều ở đây rồi, có thể nói những người có mặt đều là người làm chứng cho mối làm ăn này của chúng ta, tôi chắc chắn sẽ không lừa cậu đâu."

Vưu Lợi Dân bươn chải kinh doanh bên ngoài bấy lâu nay làm sao có thể bị vài câu nói này của Giám đốc Văn làm cho hồ đồ được?

Anh ta không chỉ kiên trì quyết định phải ký hợp đồng mà thậm chí còn định ra:

sau khi bản hợp đồng góp vốn này định xong còn phải mang đến chính quyền để Lâu Ái Dân đóng dấu.

Bộ máy lãnh đạo trên trấn này muốn thầu mấy nhà máy ra ngoài lấy vốn chẳng phải cũng phải bỏ ra chút sức lực sao?

Những người làm việc công bây giờ vẫn rất có uy tín, có Lâu Ái Dân ra mặt làm chứng thì đối với Vưu Lợi Dân mối làm ăn này mới thực sự coi là có một sự bảo đảm chắc chắn.

Còn về việc Lâu Ái Dân có không vui hay không?

Vưu Lợi Dân mới bán một căn nhà nửa giá cho đối phương, tự phụ chút thể diện này vẫn có, cho nên cũng không lo lắng mấy.

Việc Văn Á Bình cầu khẩn đã được thực hiện suôn sẻ, buổi tiệc này về sau thực sự chỉ còn lại ăn ăn uống uống.

Diệp Ninh hiếm khi không nói một lời nào khi một đám đàn ông thảo luận về chính sách và kinh doanh, chỉ mải mê vùi đầu vào ăn uống.

Cố Kiêu và cô tính tình tương tự nhau, lúc im lặng ăn cơm còn có thể tranh thủ gắp cho cô vài miếng thức ăn ở xa mà cô không với tới được.

Vưu Lợi Dân vốn đang dỏng tai lên nghe Lâu Ái Dân nói về chính sách gần đây của cấp trên, một cái quay đầu vô tình liền nhìn thấy hết thảy những hành động nhỏ của hai người dưới gầm bàn.

Dù cho Vưu Lợi Dân bình thường không phải là người tâm tư tỉ mỉ nhưng lúc này nhìn thấy nụ cười ngọt ngào không giấu nổi trên mặt Diệp Ninh cũng đã lấy lại tinh thần.

Vưu Lợi Dân rất muốn lớn tiếng kêu rêu cáo buộc hai người trước mặt sao mà không t.ử tế thế, chuyện lớn như vậy còn giấu giếm người anh cả này, nhưng trước khi lời nói thốt ra anh ta cũng nhớ ra lúc này trong phòng bao còn không ít người rỗi hơi, vì vậy chuyển sang hạ thấp âm lượng nhỏ giọng cáo buộc:

“Hai người các người!"

Diệp Ninh chẳng hề nảy chút nào, trực tiếp nắm tay Cố Kiêu dưới gầm bàn lắc lắc:

“Chúng em cũng mới ở bên nhau thôi, chưa kịp nói với anh Vưu ạ.

Đợi bận rộn xong đợt này em sẽ bày biện một bàn thịnh soạn ở Nhã Uyển, mời anh và chị dâu họ ăn một bữa thật ngon ạ."

Vưu Lợi Dân nghe vậy sắc mặt hơi dịu lại, hài lòng gật gật đầu:

“Thế còn tạm được."

Sau khi ăn uống no nê Diệp Ninh cũng không có tâm trí tiếp tục nghe mấy gã đàn ông uống say bốc phét, trực tiếp nói nhà mình trên trấn còn chưa sửa sang xong, tối nay còn phải về nông thôn ở, không tiện trì hoãn quá muộn, hôm nay phải đi trước một bước.

Diệp Ninh là “cục vàng" lớn nhất hiện tại của trấn Lạc Dương, cô muốn về sớm Lâu Ái Dân và họ không những không làm khó cô mà còn đứng dậy tiễn cô ra tận cửa nhà hàng.

Sau khi ngồi lên ghế sau của mô tô Diệp Ninh mới không nhịn được cảm thán:

“Người ta nói tiền quyền là thứ thu-ốc bổ đại diện quả không sai, người ta hễ có tiền có thế rồi thì xung quanh cũng toàn là người tốt thôi."

Cố Kiêu không biết tại sao Diệp Ninh lại đột nhiên có một phen cảm thán như vậy, trong lòng anh từ khoảnh khắc anh quen biết đối phương cô đã luôn như vầng trăng sáng treo cao trên bầu trời; Vưu Lợi Dân và họ cũng coi cô là cha mẹ cơm áo, chỉ tưởng đối phương là trước đây một mình đi ra ngoài làm ăn đã chịu sự làm khó của người khác.

Cuối cùng anh im lặng một lát chỉ dịu dàng thỉnh cầu:

“Sau này em lại muốn đi xa thì hãy để anh đi cùng em nhé?"

“..."

Diệp Ninh không ngờ lời nói trước đó của Mã Ngọc Thư đúng là đã trở thành sự thật.

Mã Ngọc Thư nói theo mức độ coi trọng của Cố Kiêu đối với cô sau này cô lại muốn dùng cái cớ “đi tỉnh khác nhập hàng" để quay về hiện đại thu mua đồ đạc chắc chắn phía Cố Kiêu sẽ không dễ dàng đối phó qua như bây giờ nữa.

Diệp Ninh ậm ừ mấy tiếng coi như đối phó cho qua chuyện.

Hai người quay về trên núi khi đã đêm muộn.

Vì hai người mãi không về nên lúc này đám người Mã Ngọc Thư cũng chưa ngủ, nghe thấy động tĩnh liền vội vàng xách chiếc đèn điện năng lượng mặt trời trong phòng ra đón:

“Có chuyện gì vậy?

Sao lúc này mới về?"

Sau khi Diệp Ninh bước chân xuống xe liền vẫy vẫy tay giải thích:

“Không có chuyện gì đâu ạ, chỉ là tham gia một buổi tiệc đột xuất thôi ạ."

“Vậy thì tốt," Mã Ngọc Thư vừa nói vừa ngáp một cái, nhét chiếc đèn chiếu sáng trong tay vào tay Diệp Ninh, “Mẹ đi ngủ đây, hai đứa cũng nghỉ ngơi sớm đi."

Thực ra lúc này Mã Ngọc Thư chưa buồn ngủ, chẳng phải là muốn để hai người trẻ tuổi mới yêu đương chắc chắn là có nhiều chuyện nói không hết, bà với tư cách là một phụ huynh cởi mở không muốn ở lại đây làm bóng đèn sao?

Tuy nhiên Diệp Ninh và Cố Kiêu không có nhiều chuyện để nói như Mã Ngọc Thư tưởng.

Cố Kiêu nhìn chiếc đèn điện bị Diệp Ninh xách trong tay khó nén nổi sự tò mò đ-ánh giá vài lượt.

Nhận ra ánh mắt của anh Diệp Ninh cũng không che giấu.

Lúc mang những chiếc đèn năng lượng mặt trời này qua đây dùng cô đã tra qua tài liệu rồi, ở thập niên tám mươi của thế giới này món đèn năng lượng mặt trời này đã ra đời rồi.

Có lẽ thành phẩm lúc đó không tiện lợi như hiện đại nhưng chỉ cần có thứ này là được rồi, ai hỏi Diệp Ninh đều nói là nhờ người mua sản phẩm công nghệ cao từ nước ngoài về.

Dù sao món này hiện tại cũng chỉ là dùng để ứng phó tạm thời, đợi thêm một thời gian nữa trong núi có thể kéo dây điện cô chắc chắn sẽ lắp đèn điện cho ngôi nhà nhỏ giữa núi và trang trại nuôi gà đầu tiên!

Nghe xong lời giải thích của Diệp Ninh Cố Kiêu cũng không nghi ngờ gì, chỉ gật đầu nói:

“Trên núi chỉ có một gia đình nhà các em ở, có một chiếc đèn đúng là an toàn hơn."

Hai người tán gẫu vài câu xong Diệp Ninh nghĩ thời gian cũng không còn sớm liền bảo Cố Kiêu mau về nhà nghỉ ngơi.

Tuy nhiên Cố Kiêu là người không rảnh rỗi được, trước khi đi còn không quên hỏi sắp xếp ngày mai của Diệp Ninh.

Diệp Ninh cúi đầu suy nghĩ một chút, việc xưởng may và vườn trà đều coi như đã giải quyết xong, phải đợi bánh trung thu đến hàng mới lại bận rộn:

“Hiện tại những việc cần xử lý đều đã xử lý hòm hòm rồi, hai ngày tới không có việc gì khác cần anh bận rộn đâu, anh cứ lo việc đồng áng ở nhà trước đi, bận xong hãy chuyển số vật liệu xây dựng này lên trấn và thành phố."

Hiện tại việc tưới nước ngoài đồng là việc lớn, những người khác đều bận rộn thu hoạch lạc, ngô rồi, Cố Kiêu còn lấy một phần cây giống nho từ chỗ Diệp Ninh về trồng, những việc này đều cần người chăm sóc.

Cố Kiêu gật gật đầu, rất muốn hỏi mình bận xong việc đồng áng có thể đến tìm Diệp Ninh không nhưng lại sợ cô sẽ cảm thấy mình quá bám người, do dự mãi cuối cùng vẫn không nói ra lời.

Tiễn Cố Kiêu xong Diệp Ninh vừa bước vào phòng chính liền nhìn thấy bố mẹ đang nằm trên sofa nghịch điện thoại.

Người hiện đại không thể rời xa điện thoại, cho nên dù Mã Ngọc Thư và họ đã qua đây cũng sẽ sạc đầy pin điện thoại trước, tải sẵn tiểu thuyết và phim truyền hình tối đến để g-iết thời gian.

Diệp Ninh ném mạnh mình vào sofa thoải mái thốt ra tiếng than thở:

“Có đi ngủ không ạ?"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.