Kho Lương Thập Niên 70: Cửa Vàng Nối Hai Thế Giới - Chương 92

Cập nhật lúc: 16/04/2026 17:44

Trong núi này đi một lúc lâu mới gặp được người, cô là một cô gái nhỏ tay yếu chân mềm, nhỡ mà gặp phải kẻ xấu bị chặn đường thì thực sự có gọi cứu mạng cũng chẳng ai nghe thấy.

Có bà lão lớn tuổi thấy vậy vội nhắc nhở:

“Cô bé ơi, cháu định đi đường vòng lên trấn à?

Đi theo con đường rẽ phía trước kia kìa, có đường lớn dẫn lên trấn đấy, một mình cháu thì đừng có đi lung tung trong núi, không an toàn đâu!"

Dù cho những năm qua nhờ chiến dịch truy quét mạnh mẽ mà phong khí xã hội đã tốt hơn nhiều, nhưng trong thôn chưa bao giờ thiếu những kẻ độc thân không cưới nổi vợ và những kẻ lưu manh, những người già trẻ nhỏ như họ lên núi thì không sao, chứ cô gái trẻ mà không có người đi cùng mà cứ lảng vảng một mình trên núi thì rất dễ xảy ra chuyện.

Diệp Ninh trong túi có thủ sẵn hai chiếc gậy điện đã nạp đầy điện và hai bình xịt hơi cay lớn, trong lòng chẳng sợ những thứ đó, nhưng người già cũng là có ý tốt, cô lập tức gật đầu nói:

“Cháu biết rồi ạ, cháu xuống núi ngay đây."

Tặng bà lão một quả táo xong, Diệp Ninh men theo sự chỉ dẫn của bà lão tìm được một con đường nhỏ khác xuống núi, sợ lúc về không biết đường, cô lôi từ trong túi ra sợi len đỏ đã chuẩn bị sẵn ở nhà làm dấu trên một cành cây bên cạnh.

Ngay khi sắp đi đến chân núi, Diệp Ninh lại nhìn thấy một cô bé ở cách đó không xa, đang ngồi xổm bên bụi cỏ ven đường, tập trung cao độ bận rộn việc gì đó.

Diệp Ninh tiến lại gần nhìn, trong chiếc sọt tre bên cạnh cô bé đựng một ít bồ công anh và rau sam vừa mới đào được.

Thực ra rau dại mùa hè vị không ngon bằng lúc tươi non vào mùa xuân, nhưng nhìn bộ quần áo vải thô giặt đến bạc màu, vai và khuỷu tay bị mài mòn đến rách lỗ chỗ mà cũng không thèm vá lấy một miếng trên người cô bé, là biết tình cảnh gia đình đối phương chắc chắn rất khó khăn.

Khuôn mặt cô bé bị nắng chiếu đỏ rực, nhưng cũng phát hiện ra Diệp Ninh đang đứng lại bên cạnh mình ngay lập tức.

Như sợ Diệp Ninh cướp mất rau dại của mình, cô bé đầy vẻ cảnh giác kéo chiếc sọt tre vào sát người mình.

Diệp Ninh thấy vậy trong lòng khẽ động, nhẹ giọng hỏi:

“Em gái ơi, em có biết đường lên trấn đi hướng nào không?"

Cũng không trách Diệp Ninh không tìm được phương hướng, bởi con đường đất dưới chân núi này là ba con đường chập lại làm một, cô chỉ có thể loại trừ hướng sau lưng chắc chắn không đến trấn được, còn hai hướng kia thì thực sự không biết chắc được.

Cô bé mím môi, không ngờ người chị xinh đẹp ăn mặc lộng lẫy này lại chủ động bắt chuyện với mình, cô bé vẻ mặt bẽn lẽn gật gật đầu, nhỏ giọng chỉ vào con đường chéo đối diện đáp:

“Cứ đi thẳng theo con đường này đến hết là đến được trấn ạ."

Diệp Ninh cũng không vội thời gian, thuận thế ngồi xổm xuống, ánh mắt dừng lại ở mớ rau dại trong sọt hỏi:

“Em đào nhiều rau dại thế này có ăn hết không?"

Cô bé nghe xong, trong mắt thoáng hiện lên một vẻ lạ lùng:

“Không ăn hết thì có thể phơi khô để mùa đông ăn ạ, giờ tích trữ thêm nhiều rau khô, mùa đông sẽ không lo bị đói nữa."

Những người thiếu lương thực trong thôn ai nấy đều làm như vậy, mùa xuân mùa hè đào thêm nhiều rau dại phơi khô tích trữ, mùa thu mùa đông trộn với ngũ cốc thô và gạo lứt nấu cháo rau dại, vị tuy không ngon bằng lúc tươi nhưng cũng có thể lấp đầy bụng.

Có lẽ là dân làng gần rừng núi đều sống không mấy khấm khá, tóm lại là Diệp Ninh đi suốt quãng đường này, trong lòng đều thấy trĩu nặng.

Nhìn đôi mắt sáng long lanh của cô bé, Diệp Ninh im lặng một lát rồi móc từ trong túi ra hai chiếc bánh trung thu:

“Cảm ơn em đã chỉ đường cho chị, hai cái bánh trung thu này tặng em ăn này."

Cô bé không ngờ mình chỉ chỉ đường thôi mà lại được tận hai chiếc bánh trung thu, cô bé ngửa đầu không dám tin nhìn Diệp Ninh một hồi lâu, thấy đối phương lại đưa bánh trung thu về phía mình thêm một chút, cô bé mới vội vàng lau sạch bùn đất trên tay vào quần, cẩn thận đưa tay nhận lấy bánh trung thu.

Thấy cô bé cầm bánh trung thu mà không ăn, chỉ nhẹ nhàng bỏ vào sọt, Diệp Ninh tò mò hỏi:

“Em không ăn à?"

Rõ ràng vừa nãy đã nhìn bánh trung thu mà nuốt nước miếng mấy lần rồi mà.

Cô bé lại lắc đầu, nhẹ giọng giải thích:

“Giờ em chưa ăn, lát nữa mang về nhà ăn cùng mọi người ạ."

Một cô bé hiểu chuyện như vậy, Diệp Ninh ở cái tuổi này mà có được món gì ngon là căn bản không nhịn nổi đến lúc về nhà đâu.

Sau khi chia tay cô bé, Diệp Ninh tiếp tục lên đường, cô men theo con đường đất đi về phía trấn, hai bên đường là những cánh đồng lúa bát ngát, có ruộng chỉ còn trơ lại những gốc rạ ngắn cũn, có ruộng những người đàn ông cởi trần đang lom khom làm việc hăng say, so với những người đang bận rộn vất vả trên ruộng, Diệp Ninh đang thong thả đi trên đường lớn với chiếc lá cây che mắt cho mát trông cực kỳ nổi bật.

Tuy nhiên mọi người đều bận rộn với việc đồng áng nên cũng không nghĩ ngợi nhiều, chỉ tưởng là cô gái thanh niên trí thức của đại đội nào đó lên trấn có việc thôi.

Đường lớn quả thực dễ đi hơn đường núi, ít nhất là không lo dưới chân dẫm phải đ-á vụn, tất nhiên trên đường cũng có những vết lõm do xe bò lăn qua tạo thành, nhưng chỉ cần cẩn thận tránh ra là cũng không ảnh hưởng đến việc đi lại.

Diệp Ninh có đeo đồng hồ nên suốt quãng đường đều để ý thời gian, từ lúc xuống núi cô đi thêm chừng nửa tiếng nữa mới nhìn thấy trấn Nhạc Dương mà Cố Kiêu nói trước đó.

Trấn Nhạc Dương còn xa mới phồn hoa được như những thị trấn hiện đại, những bức tường thành bằng đất nện xám xịt, bức tường thành nhìn không thấy điểm dừng, thứ duy nhất trông có vẻ tươi sáng một chút chính là tấm biển viết ba chữ “Trấn Nhạc Dương" bằng sơn đỏ trên cổng thành.

Vốn dĩ Diệp Ninh còn lo gặp phải người kiểm tra giấy giới thiệu ở cửa trấn, nhưng cô vươn cổ nhìn kỹ một hồi không thấy cái gọi là băng đỏ đâu, người đi đường cũng nhìn thẳng mà đi thẳng vào trong thành luôn.

Xác định không có người tuần tra kiểm soát, Diệp Ninh cũng yên tâm bước vào.

Điều kiện trên trấn đúng là tốt hơn ở nông thôn nhiều, Diệp Ninh đi suốt quãng đường, ở nông thôn toàn thấy nhà xây bằng đất nện và đ-á hộc, có mái nhà còn lợp bằng rơm rạ.

Trên trấn thì khác, những ngôi nhà ven đường đa phần là gạch và đ-á hộc, mái cũng đều lợp ngói xanh, thỉnh thoảng còn thấy những ngôi nhà có kết cấu hoàn toàn bằng gỗ.

Thứ duy nhất có thể khớp với những ngôi nhà cổ trong ký ức của Diệp Ninh chính là hợp tác xã trên trấn, gạch xanh ngói xanh đã đành, cửa lớn còn được làm bằng những tấm kính lớn, hai bên kính có phun các chữ như thu-ốc l-á r-ượu, muối, nước tương bằng sơn đỏ.

Diệp Ninh trong túi có tiền nên cũng không hề rụt rè, cũng nhấc chân đi theo những người vào cửa mà vào trong xem thử.

Nói thật, quy mô của hợp tác xã trấn Nhạc Dương vẫn khá lớn, phải ngang ngửa một cái siêu thị cỡ nhỏ, bên trong bày rất nhiều quầy hàng bằng kính hình chữ nhật.

Giống như các trung tâm thương mại sau này, hợp tác xã cũng chia ra rất nhiều quầy hàng, Diệp Ninh lần lượt nhìn qua, có quầy bán thu-ốc l-á r-ượu trà, còn có quầy bán bánh kẹo ngọt, cứ thế đi sâu vào trong còn có quầy nhu yếu phẩm như muối, xà phòng, quầy bán quần áo may sẵn và vải vóc.

Vốn dĩ Diệp Ninh còn thắc mắc, tại sao mấy xấp vải và quần áo mình đưa cho Cố Kiêu trước đó lại dễ bán đến thế, lần nào Ưu Lợi Dân cũng chẳng mấy khi ép giá.

Giờ Diệp Ninh nhìn thấy quần áo may sẵn và vải vóc bản địa ở bên này xong thì lập tức hiểu ra rồi.

Hai cuộn vải treo trên tường bằng dây sắt đó, một cuộn là hoa lớn màu xanh, một cuộn là hoa lớn màu đỏ, mỗi loại đều có độ bão hòa màu sắc được đẩy lên mức tối đa, khiến người ta chỉ nhìn thoáng qua thôi là đã cảm nhận được một luồng xung kích rồi.

Diệp Ninh thấy mình mà dùng loại vải thế này làm chăn thì tối nằm lên chắc chắn sẽ mất ngủ mất.

Tuy nhiên những người dân bản địa ở đây rõ ràng là có độ chấp nhận rất tốt với loại vải này, ngay lúc Diệp Ninh đang ngẩn người thì có hai người dì trực tiếp lách qua người cô mà chen lên trước.

Một người dì vừa sờ nắn xấp vải hoa đỏ lớn trong tay vừa nói với người dì bên cạnh:

“Thím ba này, xấp vải này vừa hỷ khánh vừa đẹp, chẳng phải thằng Kiến Quân nhà thím sắp cưới vợ rồi sao, thím cắt lấy ba bốn thước về làm cái vỏ chăn mới, cô dâu mới chắc chắn là thích lắm cho xem."

Diệp Ninh đứng bên cạnh nghe mà da gà da vịt nổi hết cả lên:

Cô dâu mới thực sự có thể thích cái thứ này sao?

Hiềm nỗi người dì còn lại cũng vẻ mặt tán đồng phụ họa:

“Đúng là tốt thật, cô bé ơi, vải này bao nhiêu tiền một thước?"

Cô nhân viên bán hàng trẻ tuổi trong quầy nhìn bộ dạng như chưa thấy sự đời của hai người dì, mí mắt cũng chẳng thèm nhấc lên, lười biếng đáp:

“Tám hào một thước."

Người dì nghe vậy giật mình thót tim:

“Sao mà đắt thế?

Loại vải bông hoa trước đó chẳng phải chỉ có năm hào một thước thôi sao?"

Thực ra không chỉ người dì giật mình, mà Diệp Ninh đứng bên cạnh cũng giật mình, không phải chứ, cái loại vải bông thế này mà cũng bán được tám hào một thước sao?

Cái xấp vải [vải lụa/voan...] của mình cũng chỉ bán cái giá này thôi mà!

Nhân viên bán hàng nghe vậy thì “chát" một cái đ-ập chiếc thước gỗ đo vải xuống quầy, trợn ngược mắt cực kỳ thiếu kiên nhẫn mở lời:

“Cái loại chăn bông bình thường trước kia sao so được với loại vải bông này, dì nhìn cái màu này nhuộm tươi thế này cơ mà, hàng vải cao cấp chính hiệu đấy, mua không nổi thì đừng có sờ, cái tay này của các dì ấy mà, sờ làm hỏng vải thì tính cho dì hay tính cho tôi đây."

Đã quen với dịch vụ mỉm cười thời hiện đại, Diệp Ninh thực sự không ngờ nhân viên bán hàng của hợp tác xã lại táo tợn đến thế.

Phải biết là những nhân viên bán hàng của các thương hiệu xa xỉ khinh người ở hiện đại cũng chỉ dám thầm lẩm bẩm trong lòng khách hàng, cùng lắm là biểu hiện thiếu kiên nhẫn ra mặt thôi, còn nhân viên bán hàng trước mắt này thì mắt đã trợn ngược lên tận trời rồi, sự ghét bỏ trong lời nói cũng chẳng thèm che giấu chút nào.

Diệp Ninh thấy hai người dì này nếu không cãi nhau một trận với cô nhân viên này thì cũng chắc chắn phải đi tìm lãnh đạo khiếu nại cô ta thôi.

Tuy nhiên điều khiến Diệp Ninh kinh ngạc là hai người dì này rõ ràng bị nhân viên bán hàng mỉa mai rồi, nhưng trông có vẻ lại chẳng hề tức giận, ngược lại còn cười lấy lòng đối phương như thể chẳng có chuyện gì xảy ra:

“Mua chứ, mua chứ, tôi lấy bốn thước."

Chương 77 Dưới cái nhìn ngây ngô của Diệp Ninh...

Dưới cái nhìn ngây ngô của Diệp Ninh, hai người dì đã trả tiền và đưa tem vải.

Nhân viên bán hàng thu tiền và tem xong thì vẻ mặt đầy vẻ không cam lòng mà đo vải, xé vải, động tác thô bạo như thể đang phát tiết sự bất mãn gì đó.

Diệp Ninh đứng bên cạnh nhìn mà trong lòng đầy cảm thán, thái độ phục vụ của thời đại này và hiện đại đúng là một trời một vực, nhưng mọi người dường như đã quá quen thuộc với việc này rồi, dì mua vải cũng chỉ vẻ mặt xót xa nhìn chằm chằm vào xấp vải trong tay nhân viên bán hàng, bộ dạng giận mà không dám nói gì.

Diệp Ninh không có hứng thú với vải hoa lớn, thấy không cãi nhau được cô bèn quay người rời khỏi quầy vải, tiếp tục dạo quanh hợp tác xã.

Cô đi đến khu vực bán bánh kẹo ngọt, trên quầy bày đủ loại bánh ngọt đóng gói đơn giản, có những chiếc bánh quy kem tỏa ra hương sữa nhàn nhạt, một đĩa bánh đào rắc hạt dưa, ngoài ra còn có mứt quýt, mứt hồng, mứt bí đao.

So với bánh ngọt thì chủng loại kẹo có phần ít hơn, trong quầy chỉ có đường trắng, đường phèn đóng túi, một tảng kẹo mạch nha lớn, thứ có bao bì riêng biệt chính là kẹo cứng trái cây bọc trong giấy bóng kính, thứ khiến Diệp Ninh thấy quen mắt nhất vẫn là kẹo sữa Thỏ Trắng mà thời hiện đại cũng có.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.