Khó Theo Đuổi - Chương 6
Cập nhật lúc: 08/07/2026 05:02
39
Cù Thanh Trình ôm tôi vào lòng.
“Đừng khóc nữa. Bạn gái bỏ anh mà anh còn chưa khóc đây này.”
“Anh nghĩ... anh hiểu em. Chỉ là anh không muốn em rời xa anh.”
“Anh cũng chẳng tốt đẹp gì. Anh rất ích kỷ.”
Anh lấy từ trong ba lô ra một tấm thẻ, nhét vào tay tôi.
“Đây là tiền tiêu vặt của anh, em cầm phòng khi cần.”
Tôi đẩy trả lại.
“Em không lấy.”
“Cầm đi, đừng từ chối.”
Anh ép tấm thẻ trở lại tay tôi.
“Cầm thẻ của anh rồi thì ở bên ngoài không được nhìn người khác, cũng không được thích người khác, biết chưa?”
Tại sao anh lúc nào cũng có vô số lý do để tôi không thể từ chối những thứ anh cho?
Anh buông tay tôi ra, lùi lại một bước, dùng ánh mắt dịu dàng vô hạn nhìn tôi.
“Tiểu Ca, đừng tự ti. Trời cao mặc chim tung cánh, biển rộng mặc cá vùng vẫy.”
“Hãy chăm sóc bản thân thật tốt. Anh sẽ ở đây đợi em.”
“Đợi em quay về tìm anh.”
“Đến lúc đó...Trừ khi anh c.h.ế.t, còn không em không được rời xa anh nữa.”
40
Khi kiếm được một triệu đầu tiên trong đời, tôi từng nghĩ sẽ cất toàn bộ số tiền ấy lại để dành cho Cù Thanh Trình.
Tôi đã tiêu tiền của anh.
Vậy sau này anh tiêu tiền của tôi cũng là chuyện đương nhiên, đúng không?
Sau này, việc kinh doanh ngày càng phát đạt, tiền kiếm được cũng ngày càng nhiều.
Tôi lại nghĩ...
Mình nên dành thời gian chăm chút bản thân thật xinh đẹp.
Rồi xuất hiện trước mặt anh trong dáng vẻ khiến anh phải kinh ngạc.
Ai ngờ...
Cuộc hội ngộ đẹp đẽ mà tôi vẫn tưởng tượng chưa từng xảy ra.
Thứ chờ tôi lại là...
Tôi bị đẩy lên bàn mổ của anh trong bộ dạng nhếch nhác và xấu xí nhất cuộc đời.
Nhưng...
Như vậy cũng tốt.
Cuộc gặp gỡ bất ngờ ấy giúp tôi không còn phải băn khoăn lo lắng.
Không còn phải do dự hết lần này đến lần khác.
Không còn phải bước tới rồi lại chùn bước.
Quãng thời gian còn lại của cuộc đời...
Tôi không muốn rời xa anh thêm một lần nào nữa.
41
Đi về phía nam qua hai tỉnh, đó là nơi đầu tiên tôi đến để lập nghiệp.
Ở đó, tôi mở vài siêu thị nhỏ, kiếm được một khoản tiền.
Sau đó lại đến Thượng Hải.
Tại đó, tôi gặp được một quý nhân.
Tôi theo ông ấy học đầu tư.
Vận may của tôi rất tốt.
Khoản đầu tư ấy mang lại lợi nhuận gần gấp hai mươi lần.
Có lẽ ông trời thấy nửa đời trước của tôi quá vất vả.
Cho nên hai năm nay, bất kể làm gì tôi cũng thuận lợi ngoài mong đợi.
Bây giờ...
Cả hai chúng tôi đều đã có sự nghiệp của riêng mình.
42
Lần thứ hai đến bệnh viện tái khám, cuối cùng Cù Thanh Trình cũng thu xếp được thời gian nghỉ ngơi, đồng ý ăn cơm cùng tôi.
Nhà hàng ở ngay gần bệnh viện.
Rõ ràng đã nói là tôi mời anh.
Thế nhưng...
Bàn ăn là anh đặt.
Xe là anh lái.
Ngay cả chuyện rót trà, bóc vỏ, gỡ xương cho tôi trên bàn ăn cũng đều là anh làm.
Tôi vẫn luôn cẩn thận quan sát vẻ mặt anh, cố gắng đoán xem anh đang nghĩ gì.
Đương nhiên...
Hoàn toàn vô ích.
Rất nhanh, anh đã nhận ra ánh mắt của tôi.
Lúc gắp một miếng sườn bỏ vào bát tôi, anh nói:
“Đừng nhìn anh nữa. Tập trung ăn cơm đi.”
43
Tôi nhớ đến ngày mình rời đi.
Khi đó anh từng nói...
Anh sẽ đợi tôi quay về.
Bây giờ tôi đã trở về rồi.
Chỉ là...
Không biết anh còn muốn tiếp tục cùng tôi bắt đầu một mối quan hệ vừa chẳng trong sáng, cũng chẳng còn đơn thuần nữa hay không.
Tôi hơi căng thẳng gọi anh:
“Cù Thanh Trình.”
“Hửm?”
“Em có chuyện muốn nói với anh.”
Anh mỉm cười:
“Nghiêm túc vậy sao? Em nói đi.”
Tôi khẽ c.ắ.n môi:
“Ý là…”
“Trong hai năm ở bên ngoài...Em không có bạn trai.”
Ban đầu, Cù Thanh Trình chẳng có phản ứng gì.
Tôi cứ nghĩ...
Anh đã không còn quan tâm đến tôi nữa.
Nên cũng không còn đủ dũng khí để nói tiếp.
44
“Vậy...Em muốn nói điều gì?”
Trên gương mặt Cù Thanh Trình không hề có vẻ vui hay buồn rõ ràng.
Giống như anh chỉ đang nghe chuyện của một người xa lạ.
Tôi cầm đũa khẽ chọc vào bát.
“Không có gì.”
Anh gật đầu.
“Được. Vậy ăn nhanh đi.”
“Ăn xong anh đưa em về.”
Đáng ghét thật.
Khó khăn lắm hai người mới có cơ hội ở riêng với nhau.
Vậy mà thật sự chỉ... ăn một bữa cơm thôi sao?
Hay là...
Bây giờ anh đã có bạn gái khác rồi?
Có lẽ...
Tôi đã bị anh nuông chiều quá lâu.
Anh đâu có phớt lờ tôi.
Anh vẫn lắng nghe.
Vẫn đáp lại.
Chỉ vì tôi không nhận được câu trả lời mình mong muốn...
Mà đã thấy tủi thân rồi.
45
Anh lái xe đưa tôi về.
Xe chạy vào khu chung cư.
Tôi lấy lại tinh thần, phát động thêm một đợt tấn công nữa.
“Anh có muốn vào siêu thị của em xem một chút không?”
Sợ anh từ chối, tôi vội vàng nói thêm:
“Chỉ vào xem thôi, em sẽ không làm mất thời gian của anh đâu.”
Trong siêu thị có vài nhân viên tôi thuê.
Thấy hai chúng tôi bước vào, mọi người đều chào tôi.
Cù Thanh Trình nhìn thẳng phía trước, đi theo tôi xuyên qua từng dãy kệ hàng, tiến vào căn phòng phía trong cùng.
Cánh cửa khép lại, ngăn cách mọi âm thanh bên ngoài.
Lúc ấy Cù Thanh Trình mới lên tiếng:
“Oai phong thật đấy, Tổng giám đốc Hướng.”
Giọng anh đầy ý trêu chọc.
Trên môi còn mang theo nụ cười thoải mái và tự nhiên.
Mặc dù bị anh nói đến đỏ mặt.
Nhưng tôi lại rất thích dáng vẻ này của anh.
Đây mới là Cù Thanh Trình mà tôi quen thuộc.
46
Căn phòng này là tôi dành riêng cho mình.
Gọi là văn phòng cũng được.
Bên trong có một chiếc giường nhỏ, một cái bàn và một chiếc máy tính.
Đầu giường đặt một chiếc giỏ lớn.
Bên trong chất đầy đủ loại đồ ăn thức uống.
Tôi bảo Cù Thanh Trình ngồi lên chiếc ghế xoay rộng rãi.
Còn mình thì cúi xuống lục lọi trong giỏ.
Rồi lấy ra mấy món đặt trước mặt anh.
“Anh ăn đi.”
Tôi lén nhìn anh, trong lòng chẳng có mấy tự tin.
“Đều là những món trước đây anh thích.”
Chỉ là...
Tôi không biết bây giờ anh còn thích nữa hay không.
