Khóa Pha Lê - Cư Diên, Liên Hà - Chương 164: Mơ Hồ
Cập nhật lúc: 03/04/2026 13:20
Lúc anh Khởi vừa mở mắt, dường như Yến Lạc đã từ một thiếu niên trong nháy mắt biến thành người trưởng thành.
Tôi có chút cô đơn, cảm giác đã rất lâu rồi không được nhìn kỹ Yến Lạc.
Nhưng tôi vẫn mỉm cười, đẩy anh Khởi ra cửa: “Xong rồi, chúng ta ra ngoài hóng điều hòa thôi!”
Mẹ Yến cũng đã dậy, vào bếp pha nước chanh mật ong. Bà và bố tôi học cùng một sư phụ, nước chanh pha ra mùi vị giống hệt nhau.
Ba người chúng tôi ngồi trong phòng khách, mỗi người cầm một ly thủy tinh, vừa xem chương trình tạp kỹ nấu ăn vừa trò chuyện.
Mẹ Yến hỏi: “Tiểu Hà, bố mẹ cháu có nói khi nào về không?”
“Bố mẹ cháu nhận lương theo tuần, chắc chủ nhật tuần này sẽ về ạ.”
“Cũng không biết quanh khu nhà Bảo Các có ai tuyển bảo mẫu không, nếu có, dì cũng muốn đi làm.”
Tôi nói: “Không được đâu dì ơi, làm bảo mẫu vất vả lắm, dì lại làm mình mệt mỏi thêm thì sao?”
Mẹ Yến cười bất đắc dĩ: “Già rồi đúng là vô dụng mà.”
“Đâu có, dì còn trẻ lắm! Chỉ là dì làm hỏng lưng sớm quá thôi, sau này cháu cũng phải cẩn thận một chút.” Tôi nép vào người bà, “Dì và anh Khởi cứ dưỡng bệnh cho tốt đã, chuyện kiếm tiền tạm thời cứ giao cho chú và Yến Lạc, cháu cũng sẽ giúp một tay.”
Mẹ Yến xoa đầu tôi: “Tiểu Hà, cháu đã giúp nhà ta nhiều lắm rồi, lần này cháu còn bán hết trang sức Vân Trang để lại cho cháu, dì thật sự không biết phải cảm ơn cháu thế nào, nhà ta nợ cháu quá nhiều…”
Nghe bà nói vậy, tôi thấy buồn bã.
Đêm Vân Trang khóc lóc trong căn biệt thự nhỏ, tôi trốn sau bệ bếp không để ý tới bà, đó là niềm hối tiếc vĩnh viễn của tôi.
Nhà họ Yến là ngôi nhà thứ hai của tôi, mẹ Yến giống như người mẹ thứ hai của tôi, có thể giúp họ giải quyết một chút khó khăn, tôi thực sự cảm thấy rất may mắn.
Tôi ôm cánh tay mẹ Yến, nhỏ giọng gọi: “Mẹ…”
Mẹ Yến nghe thấy rồi.
Bà kinh ngạc nhìn tôi trước, sau đó ôm chầm lấy tôi vào lòng, nước mắt lã chã rơi trên đầu tôi.
Anh Khởi cũng nghe thấy, hốc mắt anh hơi đỏ, quay mặt đi, nhìn đầu bếp trên tivi “bụp” một nhát d.a.o c.h.ặ.t con cá làm đôi.
Tối nay chúng tôi cũng ăn cá, con cá giảm giá vừa lật bụng mà bố Yến mua ngoài chợ.
Yến Lạc không có nhà, tôi cùng bố mẹ Yến và anh Khởi ngồi ăn cơm.
Mẹ Yến kể, lúc nhặt được tôi, bà đang m.a.n.g t.h.a.i Yến Lạc.
Nếu bà không m.a.n.g t.h.a.i Yến Lạc, bà đã bế tôi về nhà rồi. Bây giờ những người ngồi quanh bàn đều là người thân ruột thịt của tôi.
Yến Lạc đúng là hơi thừa thãi, cản trở tôi trở thành Yến Hà.
Nghĩ ngợi một hồi, tôi bật cười.
Mẹ Yến hỏi: “Cười gì thế cháu?”
Tôi kể suy nghĩ của mình cho họ nghe, mấy người cũng bật cười.
Đúng lúc Yến Lạc đeo túi bước vào cửa, thấy chúng tôi, tò mò hỏi: “Mọi người cười gì vậy?”
Chúng tôi nhìn thấy cậu ấy, cười càng lớn hơn.
Hôm nay Cư Diên không nhắn tin cho tôi, tôi liền ngủ lại nhà họ Yến, ngủ trong phòng Yến Lạc.
Đêm đến tôi đang ngủ say, cảm giác nệm giường lún xuống, quay đầu nhìn lại, là Yến Lạc.
Cậu ấy vừa đi vệ sinh, vì quá buồn ngủ nên quên mất đã đổi phòng, lại quay về đây ngủ.
Ánh đèn nhà hàng xóm xuyên qua tấm rèm cửa màu nhạt chiếu vào, mọi thứ trong phòng đều mang một đường nét mơ hồ.
Tôi nhìn Yến Lạc, không nỡ đ.á.n.h thức cậu ấy, nhịn không được xích lại gần cậu ấy một chút.
Những vết dâu tây trên người vẫn chưa tan, chỉ trong bóng tối thế này, tôi mới có thể yên tâm chạm vào cậu ấy.
Cậu ấy nửa tỉnh nửa mê, thuận thế ôm lấy tôi hôn một cái, lẩm bẩm nói: “Liên Hà, đừng quậy, ngoan ngoãn ngủ đi…”
Tôi ừ một tiếng, áp mặt vào n.g.ự.c cậu ấy.
Mặc dù chúng tôi không định làm gì, nhưng có một số chuyện không tự chủ được mà xảy ra.
Ngay lúc Yến Lạc mơ màng kéo quần áo tôi, bên ngoài đột nhiên vang lên tiếng gõ cửa nhè nhẹ.
Là anh Khởi.
Anh ấy hạ thấp giọng nói: “Yến Lạc, tỉnh lại đi, vào nhầm phòng rồi.”
