Khóa Pha Lê - Cư Diên, Liên Hà - Chương 25: Trứng Ốp La
Cập nhật lúc: 03/04/2026 13:03
"Rầm" một tiếng, cửa nhà bị đóng sầm lại, mẹ và chị đã rời đi.
Bên ngoài truyền đến tiếng pháo nổ xa gần, càng làm cho ngôi nhà trở nên tĩnh lặng như tờ.
Tôi bị mẹ đ.á.n.h cho đầu tóc rũ rượi, ngồi sụt sịt trên sàn nhà.
Bố kéo tôi dậy, lau nước mắt trên mặt tôi, giọng nói như người mộng du:"Tiểu Hà, con nói cho bố biết... Cư Diên thực sự đã bắt nạt con sao?"
"Không biết..." Nước mắt lau rồi lại rơi, tôi ngây dại lắc đầu,"Con không biết..."
Trong đầu tôi chỉ còn lại những lời mẹ mắng tôi.
Bà mắng tôi độc ác, không biết xấu hổ.
Bà nói tôi không bằng chị, nói tôi ghen tị.
Bà không cần tôi nữa...
Bố đưa tôi về phòng, ông không đ.á.n.h mắng tôi, chỉ vuốt lại tóc cho tôi, để lại một câu "Con bình tĩnh lại đi" rồi đóng cửa lại.
Sau đó, ông ở bên ngoài gọi điện cho mẹ, vì giọng nói bị đè rất thấp nên tôi không nghe rõ, chỉ loáng thoáng nghe được vài câu.
"Bà phải hỏi cậu ta."
"Không thể cứ thế mà bỏ qua được."
"Tôi tin Tiểu Hà."
"Trước khi làm rõ mọi chuyện, tôi sẽ không đồng ý hôn sự này."
Cúp điện thoại, ông bắt đầu quét dọn những viên ngọc trai trên sàn, rồi lại vào bếp bận rộn.
Một lúc sau, ông đến gõ cửa phòng tôi, giọng nói như thường lệ:"Tiểu Hà, ra ăn cơm đi, bố nấu chè trôi nước sữa tươi cho con này."
Nghe lời ông nói, lòng tôi càng đau nhói.
Rõ ràng tôi có một người bố đối xử tốt với tôi như vậy, tại sao tôi luôn để tâm hơn đến thái độ của mẹ đối với tôi?
Bà thiên vị chị thì cứ để bà thiên vị đi, nếu không phải do tôi tham lam cưỡng cầu, mọi chuyện cũng sẽ không ầm ĩ đến mức này.
Tôi bước ra ngoài, bố dùng một chiếc khăn mặt ấm lau mặt cho tôi, rồi dẫn tôi đến bàn ăn, đưa thìa vào tay tôi:"Ăn đi."
Tôi nhìn những viên trôi nước và quả trứng ốp la trong bát, nước mắt lã chã tuôn rơi.
Bố ngồi bên cạnh lau nước mắt cho tôi, giọng điệu không hề trách móc:"Không khóc nữa, ăn chút trôi nước trước đi."
Tôi cố gắng kìm nước mắt, hỏi ông:"Bố, bố không trách con sao?"
Bố thở dài:"Nếu chuyện này là thật, bố và mẹ con nhất định sẽ truy cứu đến cùng. Nếu con chỉ vì lời qua tiếng lại mà nói ra để chọc tức mẹ con... thì con phải đi xin lỗi chị và Cư Diên."
"... Vâng."
Tôi cầm thìa lên, ăn trứng ốp la trước, bố thấy tôi ăn vội, không nhịn được nói:"Ăn từ từ thôi, không ai giành với con đâu."
Tôi sững người, đặt thìa xuống:"Quên mất mẹ không có ở nhà."
Biểu cảm của bố rõ ràng cứng đờ trong giây lát, rồi cúi đầu, ăn bát chè trôi nước của mình.
Tôi phát hiện ông cứ sụt sịt mũi, liền hỏi:"Bố, bố đang khóc à?"
Bố ngẩng đầu lên, hốc mắt đỏ hoe cười với tôi:"Là do chè trôi nước nóng quá."
Tôi nói:"Vậy bố thổi rồi hẵng ăn."
"Được."
Ăn xong chè trôi nước, tôi chủ động đi rửa bát, lúc ra ngoài, bố vẫy vẫy phong bao lì xì trong tay với tôi:"Mùng một Tết, con có quên mất gì không?"
Mặc dù chẳng có chút tâm trạng nào, nhưng tôi vẫn cố xốc lại tinh thần, chúc Tết bố.
Bố đưa lì xì cho tôi, rồi gọi tôi cùng xem phát lại Gala cuối năm.
Tôi ngồi cạnh ông, mở lì xì ra xem, gấp đôi những năm trước.
Năm nay chắc chắn mẹ sẽ không lì xì cho tôi nữa, bà không đ.á.n.h c.h.ế.t tôi đã là may rồi, bố đã đưa luôn cả phần của bà cho tôi.
Tôi cất lì xì vào túi áo ngủ, vô tình chạm phải chiếc vòng tay phỉ thúy.
May mà túi áo rất sâu, mẹ giằng xé tôi như vậy mà cũng không làm nó bị va đập.
Tôi lấy chiếc vòng ra, đưa cho bố:"Cái này con không cần nữa."
Bố gật đầu, đưa cho tôi một túi hạt óc ch.ó tẩm mật ong:"Xem tivi đi, hôm qua sau khi con ngủ, có mấy tiểu phẩm cũng khá thú vị đấy, đặc biệt là cái của Hách Kiện."
Tôi nhận lấy túi hạt, tựa đầu vào vai ông, vừa ăn vừa xem các tiết mục ca múa.
Bên phía Cư Diên, cho dù là muốn hưng sư vấn tội, hay là phải bồi lễ xin lỗi, chỉ cần có bố đi cùng, tôi sẽ không sợ nữa.
