Khóa Pha Lê - Cư Diên, Liên Hà - Chương 291: Cặn Bã Và Chó
Cập nhật lúc: 03/04/2026 14:10
Sáng hôm sau, tôi cẩn thận quan sát hai người họ.
Cả hai đều tỏ ra rất tự nhiên, như thể cuộc đối thoại tối qua chưa từng xảy ra.
Thu dọn hành lý xong, Yến Lạc mặc quần áo của Khởi ca, đội mũ đeo khẩu trang đi trước một bước.
Dáng người hai anh em xêm xêm nhau, đám người ngồi xổm canh gác bên ngoài vừa nhìn thấy cậu ấy liền bám theo.
Đợi trước cửa vắng vẻ, tôi và Khởi ca cũng trang bị kín mít xuống lầu, bắt taxi ra ga tàu cao tốc.
Yến Lạc cắt đuôi được đám đông xong, đi tàu điện ngầm đến còn sớm hơn cả chúng tôi, cậu ấy tiễn chúng tôi qua cửa an ninh rồi mới đi.
Hôm qua vừa leo Trường Thành, hôm nay lại ngồi tàu cao tốc hơn nửa ngày, tôi đau lưng mỏi gối, vừa ra khỏi ga nhìn thấy mẹ tôi đã kêu lên:"Mẹ! Con mệt c.h.ế.t đi được!"
Mẹ tôi nói:"Mày có xách cái gì đâu, mệt cái rắm à! Còn không mau ra giúp Yến Khởi đẩy hành lý đi!"
Bố Yến lái xe Didi đến đón, mẹ Yến ở nhà nấu cơm không đến.
Chúng tôi lên xe xong báo bình an cho mẹ Yến và Yến Lạc, rồi mẹ tôi bắt đầu cằn nhằn Khởi ca:"Còn nói không bị thương? Nhìn cái móng vuốt của cháu xem! Sau này còn muốn làm phẫu thuật nữa không?"
Khởi ca cúi đầu:"Lúc đó cháu không nghĩ nhiều như vậy..."
Mẹ tôi đập bôm bốp vào chiếc áo khoác lông vũ của anh:"Cháu không nghĩ? Cháu làm bọn cô sợ đến mức cả đêm không ngủ được! Cô thấy cháu với bố Tiểu Hà đúng là cùng một giuộc, gặp chuyện gì cũng xông lên phía trước, căn bản không quan tâm đến sống c.h.ế.t của người nhà! Bọn cô không thèm cháu lấy mạng đổi lấy bông hoa hồng to đâu, chỉ mong cháu thà sống lay lắt còn hơn c.h.ế.t vinh quang!"
"Ơ..."
Bố Yến chen vào:"Yến Khởi, làm việc nghĩa dũng cảm không tính là sai, nhưng cháu cũng phải tùy tình huống chứ, đó là tàu điện ngầm đấy, cuốn vào là không còn nguyên vẹn đâu, cháu đã hai lần c.h.ế.t hụt rồi, sẽ không mãi may mắn như vậy đâu."
Khởi ca nói:"Cháu biết lỗi rồi ạ..."
Mẹ Yến là người hoài niệm, sau khi bán căn nhà cũ ở khu Tân An, bây giờ thuê nhà đối diện nhà tôi, hai nhà càng gần nhau hơn.
Về đến nhà, xét thấy thái độ nhận lỗi của Khởi ca rất tốt, người lớn cũng không trách mắng anh quá nhiều, ăn cơm xong liền thả anh về phòng.
Tôi ngồi trên sô pha xem mẹ Yến chia đặc sản, đồ ăn vặt trong đó bà giữ lại một ít, phần còn lại cho tôi và Cư Bảo Các.
Tôi nhặt những món ngon ra, những món không ngon để lại cho Cư Bảo Các.
Nhưng nhớ lại hôm đó cậu ta thở hồng hộc chạy về cứu tôi, tôi lại lấy hai gói đồ ngon bỏ vào túi của cậu ta.
Thoắt cái đã đến thứ ba, đại sư tỷ giá lâm Vân Thành, dẫn theo tôi và Khởi ca, oai phong lẫm liệt, tiến đến văn phòng luật sư bên thứ ba để trảm yêu trừ ma.
Trước khi cuộc đàm phán bắt đầu, đại sư tỷ mỉa mai luật sư phía họ Cư:"Một bản thỏa thuận tiền hôn nhân thật hay ho, dọa dẫm cô gái nhỏ còn chưa tốt nghiệp đại học, cậu cũng tài giỏi thật đấy!"
Luật sư phía họ Cư cười khổ:"Em cũng vì miếng cơm manh áo thôi, sư tỷ."
Tôi "A" một tiếng: Hai người này lại là đồng môn.
Tôi quay sang nhìn Khởi ca, anh hình như đã biết từ trước, bình thản ngồi một bên.
Đại sư tỷ tiếp tục xả đạn:"Ông già Từ mà biết cậu đang làm ch.ó cho cặn bã, chắc đ.á.n.h cậu nhừ t.ử."
Luật sư phía họ Cư cười khổ một tiếng:"Chửi em thì được, đừng c.h.ử.i thân chủ của em... Ồ, anh ta đến rồi."
Hôm nay Cư Diên mặc một bộ đồ đen, nhợt nhạt lạnh lùng, không giận mà uy, trông càng ngày càng giống ông nội đã khuất của hắn.
Trước khi bước vào cửa, hắn đã nhìn thấy tôi qua bức tường kính, nhưng chỉ lạnh nhạt lướt qua, như thể tôi là một nhân vật nhỏ bé không quan trọng.
Đợi hắn đẩy cửa ngồi xuống, cuối cùng cũng hạ mình ban cho tôi một cái nhìn thẳng.
Lúc ngước mắt lên, ánh mắt lạnh lẽo thấu xương.
Tôi căng thẳng nắm c.h.ặ.t lấy tay áo Khởi ca.
Khởi ca chần chừ một lát, vỗ vỗ lên mu bàn tay tôi, khẽ nói:"Đừng sợ."
Tôi gật đầu.
Luật sư bên thứ ba bước vào bật máy quay, đóng cửa kính lại rồi lui ra.
Cuộc đàm phán chính thức bắt đầu.
