Khóa Pha Lê - Cư Diên, Liên Hà - Chương 582: Cục Cưng Máu Mủ
Cập nhật lúc: 03/04/2026 15:17
Ở nhà với mẹ hai ngày, Cư Tục đã trở về.
Con bé không đến Vân Thành mà là Đế Đô, tôi đã đưa mẹ đến sân bay Đế Đô đợi con bé từ trước.
Tiếp viên hàng không của Swiss Air kéo chiếc vali nhỏ của Cư Tục, đưa con bé đến tận trước mặt chúng tôi.
Ba tháng không gặp, Cư Tục cũng bị rám nắng đi một chút, tóc rối bù trên máy bay, một đầu tóc dài mềm mại xù lên.
Ra ngoài thấy tôi, con bé không nói một lời lao vào lòng tôi, một lúc lâu sau mới nức nở thành tiếng, càng khóc càng to: “Mẹ! Bà ngoại!”
Tôi đau lòng ôm lấy con bé.
Cục cưng m.á.u mủ của tôi.
Mẹ tôi cũng đã lâu không gặp con bé, đứng bên cạnh lau nước mắt: “Trẻ con đi học xa thế làm gì, cứ ở nhà đi! Đừng có chút tiền là đốt đi đâu không biết, con xem mặt mũi chân tay con bé này, gầy như khỉ rồi…”
Tôi bế Cư Tục lên, mẹ tôi kéo vali của con bé, hào sảng nói: “Tục Tục, con muốn ăn gì? Cứ gọi! Bà ngoại mời được!”
Cư Tục uể oải gục trên vai tôi: “Con muốn bố, con muốn về nhà.”
Mẹ tôi không nói gì nữa.
Ngày thứ ba sau khi Cư Diên mất tích, đội tìm kiếm cứu nạn đã ngừng cứu hộ, tuyên bố hắn mất tích.
Nhưng mất tích trên biển, về cơ bản đã tương đương với án t.ử hình.
Đại ma đầu này thật sự đã c.h.ế.t, trong lòng tôi cũng không nói nên lời là cảm giác gì.
Hắn chỉ muốn một người vợ toàn tâm toàn ý, một gia đình hạnh phúc trọn vẹn.
Còn tôi lại không cam tâm đóng kịch cùng hắn.
Chúng tôi đã sai ngay từ đầu.
Cuối cùng hắn làm tổn thương tôi, tôi cũng làm tổn thương hắn.
Tài sản của Cư Diên ở Vân Thành đã bị niêm phong, nhà cửa xe cộ không còn mang họ Cư nữa, thứ có thể mang đi chỉ có quần áo giày dép.
Susan và Nguyên Tố đã đến một chuyến, giúp tôi đóng gói những thứ có thể đóng gói, tạm thời cất ở nhà Susan.
Dù có về, Cư Tục cũng không vào được nhà nữa.
Tôi vỗ lưng con bé: “Bảo bối, nhà không còn là của chúng ta nữa rồi, chúng ta ở Đế Đô vài ngày trước nhé?”
Vai tôi ấm lên, nước mắt Cư Tục rơi xuống: “Mẹ, con nhớ bố lắm… Con không muốn bố biến thành nàng tiên cá.”
“Rồi một ngày nào đó bố sẽ bơi về thôi.”
Cư Tục buồn bã thở dài: “Bố về rồi, còn nhận ra con không ạ?”
“Tất nhiên là nhận ra, con là con gái duy nhất của bố mà.”
Cư Tục nói: “Con sợ con không nhận ra bố.”
Tôi nói: “Không sao, mẹ nhận ra.”
Hắn hóa thành tro tôi cũng nhận ra.
Cư Tục nói: “Mẹ, nếu mẹ thấy bố, nhất định phải gọi con nhé.”
Tôi gật đầu: “Được.”
Mẹ tôi nghe cuộc đối thoại của chúng tôi, vẻ mặt phức tạp.
Lúc ăn cơm, Cư Tục chạy đi xem cá, mẹ tôi nói: “Sao con không nói thật với nó?”
Tôi nói: “Cư Diên đối xử với nó rất tốt, nếu nói anh ta c.h.ế.t rồi, Cư Tục sẽ rất đau lòng.”
“Sau này nó không đợi được bố nó, chẳng phải vẫn sẽ oán con sao? Con nói sớm với nó đi, để sau này nó không bị người khác xúi giục, xa cách với con.”
“Mẹ, chuyện của con và Cư Diên, con không định nói cho con bé biết, mẹ cũng đừng nói. Cứ giấu nó như vậy đi, giấu được bao lâu thì giấu, nó tin được bao lâu thì tin.”
“Con đó…”
Sau bữa ăn, chúng tôi đến ở khách sạn năm sao.
Lần trước đến đặc khu hành chính, xung quanh toàn là tiếng Anh và tiếng địa phương, mẹ tôi nghe không hiểu, có chút gò bó, hơn nữa tiêu tiền của Cư Diên cũng khiến người ta bất an.
Lần này ở Đế Đô, bà như cá gặp nước, tiêu tiền của Yến Lạc bà cũng không có gánh nặng tâm lý gì, lúc đăng ký còn hỏi chỗ nào làm SPA.
Buổi tối bà tự đi làm SPA, Cư Tục vẫn chưa quen múi giờ, càng về đêm càng tỉnh táo, kéo tôi ra ngoài đi dạo.
Tôi dắt Cư Tục đi trên con phố cổ, lơ đãng nhìn ngắm không khí đời thường xung quanh.
Lúc mới đến Đế Đô, Yến Lạc bảo chúng tôi đến nhà anh ở, anh ngủ ở văn phòng công ty.
Tôi không đồng ý, nói ở khách sạn là được rồi, đợi nghỉ ngơi xong, tôi sẽ đưa mẹ và Cư Tục, chính thức gặp mặt gia đình họ một lần.
