Khóa Pha Lê - Cư Diên, Liên Hà - Chương 76: Môn Đăng Hộ Đối
Cập nhật lúc: 03/04/2026 13:09
Đến nhà chị gái, là bố mở cửa cho tôi, vừa nhìn thấy ông tôi đã sững sờ.
Tóc bố đã bạc trắng hết.
Chị gái c.ắ.t c.ổ tay hai ngày trước.
Sau khi chia tay Cư Diên, chị cứ ngẩn ngẩn ngơ ngơ, công ty cũng không đi làm được, mẹ liền xin nghỉ phép ở nhà với chị, sợ chị nghĩ quẩn.
Kết quả vẫn không phòng được, chị nhân lúc mẹ ngủ, dùng d.a.o rọc giấy rạch cổ tay mình đến m.á.u thịt be bét.
Mẹ tỉnh dậy, thấy m.á.u đầy giường thì sợ hãi, vội vàng gọi bố đưa chị đến bệnh viện.
May mà chị chỉ mất m.á.u quá nhiều, bác sĩ truyền m.á.u cho chị, rồi giữ lại viện quan sát một ngày, sau đó nói có thể về nhà.
Hai ngày nay, bố mẹ ở bên cạnh chị không rời nửa bước, cũng giấu tôi đang ở trường, cho đến khi tôi nghỉ học về nhà mới đành phải nói thật.
Trong nhà yên tĩnh, chị gái đang ngủ trong phòng.
Mẹ tôi ngồi trên sofa, quay đầu nhìn tôi một cái, rồi lại mệt mỏi nhắm mắt lại.
Bà cũng tiều tụy đi nhiều.
Tôi nhỏ giọng hỏi: “Bố, hai người ăn cơm chưa ạ?”
“Chưa, không ăn nổi.”
Tôi nói: “Không ăn nổi cũng phải ăn, không thể chị ngã xuống, hai người cũng ngã theo được, con đi mua chút đồ về, hai người muốn ăn gì?”
“Vậy thì cơm niêu đi.”
“Vâng.” Tôi nhìn mẹ, “Mẹ, mẹ thì sao ạ?”
Mẹ tôi nhắm mắt không nói gì.
“Vậy thì hai phần cơm niêu.”
Tôi quay người ra cửa.
Vừa vào thang máy, nước mắt tôi đã không kìm được.
Chị đúng là đồ ngốc!
Bố mẹ thương chị như vậy, sao chị có thể vì một người đàn ông mới quen chưa đầy một năm mà tự hành hạ mình như thế!
Cư Diên tốt đến vậy sao?
Mất đi hắn rồi, ngay cả dũng khí sống tiếp cũng không có sao?
Chị thấy bố mẹ trở nên như vậy mà không đau lòng sao?
Nếu chị có mệnh hệ gì, chị để bố mẹ sau này phải làm sao?
Nghĩ đến mái tóc bạc của bố, tôi khóc càng dữ hơn.
Tôi cũng chưa ăn cơm, đóng gói ba phần, rồi đến tiệm chè mua cho chị một phần chè xoài bưởi.
Trước khi vào nhà, tôi lau khô mặt, sau khi vào nhà, bố tôi khá nể mặt, chịu ngồi xuống ăn cơm.
Mẹ tôi vẫn không ăn.
Tôi bưng đến trước mặt bà, bảo bà ăn một chút, bà hất tay làm đổ cơm, rồi nằm trên sofa quay lưng về phía tôi, nén tiếng khóc.
Tôi quỳ xuống, gom cơm trên sàn vào thùng rác bên cạnh.
Bố tôi không nhìn nổi nữa, đến kéo tôi: “Tiểu Hà, con ăn cơm trước đi, lát nữa dọn sau.”
Tôi lắc đầu: “Không sao đâu bố, con dọn trước.”
Dọn dẹp sạch sẽ xong, tôi rửa tay, đứng ở cửa phòng chị gái.
Để ngăn chị tự t.ử lần nữa, cửa không đóng, trong phòng chị chỉ còn lại tủ quần áo và giường, tất cả vật sắc nhọn đều đã được cất đi, ngay cả một sợi dây cũng không có.
Bố đi tới, nhẹ nhàng nói: “Ở đây có bố và mẹ con trông rồi, ăn cơm trước đi.”
Tôi không động đậy: “Sau khi chị xảy ra chuyện, anh Cư Diên có đến không ạ?”
Chị gái chắc chắn đã tỉnh, chị nghe thấy hai chữ “Cư Diên” liền cựa mình trong chăn.
Bố nói: “Nó không biết, chúng ta cũng không nói cho nó…”
Tôi nói: “Con đi tìm anh ấy, bảo anh ấy qua đây.”
Bố đau khổ nói: “Đừng đi… Đã chia tay rồi, sao phải gọi nó đến làm gì? Nghe lời đi, Tiểu Hà, đừng đi nữa, hai nhà chúng ta vốn dĩ cũng không môn đăng hộ đối, nếu để người ta nghĩ chúng ta bám riết không buông thì không hay…”
“Con không phải muốn bám riết không buông, con muốn anh ấy đến xin lỗi chị! Rõ ràng đã chia tay từ lâu, tại sao anh ấy còn đến nhà chúng ta, để mẹ và chị đều hiểu lầm? Trêu đùa chúng con vui lắm sao? Bây giờ chị vì anh ấy mà tự t.ử, anh ấy không có chút trách nhiệm nào sao? Dù đã chia tay, ít nhất cũng nên đến xem một lần chứ!”
