Khoảng Cách Xa Nhất - Chương 7
Cập nhật lúc: 25/06/2026 21:01
Một tuần sau, Cố Diên Chu đến. Chiếc xe hơi màu đen dừng trước cổng viện nghiên cứu. Cố Diên Chu bước xuống xe, trên tay cầm một chiếc áo khoác dày.
Tôi từ bên trong đi ra. Anh rất tự nhiên khoác áo lên vai tôi, sau đó ghé sát nói nhỏ điều gì đó. Tôi khẽ gật đầu.
Thẩm Kinh Lan lập tức lao tới: “Giang Dữ! Chúng ta nói chuyện đi!”
Cố Diên Chu bước lên chắn trước mặt anh ta: “Tổng giám đốc Thẩm, biết điểm dừng đi.”
“Đây là chuyện giữa tôi và em ấy!” Thẩm Kinh Lan gầm lên.
“Chuyện giữa hai người đã kết thúc từ lâu rồi.” Giọng nói của Cố Diên Chu vẫn bình thản: “Hiện giờ em ấy là cộng sự của tôi. Cũng là người tôi muốn cùng đi hết quãng đời còn lại.”
Câu nói ấy giống như một lưỡi d.a.o đ.â.m thẳng vào tim Thẩm Kinh Lan, anh ta nhìn về phía tôi.
Tôi đứng bên cạnh Cố Diên Chu, không hề phủ nhận, thậm chí... còn vô thức nhích lại gần anh hơn một chút.
Đó là tư thế tìm kiếm sự che chở. Đã từng có một khoảng thời gian tôi cũng theo bản năng dựa gần Thẩm Kinh Lan như vậy, nhưng chính anh ta là người tự tay đẩy tôi ra.
“Giang Dữ...” Giọng nói của Thẩm Kinh Lan run lên: “Em nhìn anh đi... Nhìn anh một lần thôi...”
Cuối cùng tôi cũng ngẩng đầu nhìn anh ta, ánh mắt bình lặng không gợn sóng: “Thẩm Kinh Lan, trở về đi. Đừng khiến bản thân trở nên khó coi hơn nữa.”
Nói xong, tôi mở cửa xe rồi ngồi vào ghế phụ lái.
Cố Diên Chu nhìn Thẩm Kinh Lan một cái, trong ánh mắt ấy không có sự đắc thắng của người chiến thắng, chỉ có một chút thương hại nhàn nhạt.
16.
Trên chuyến bay trở về nước, Thẩm Kinh Lan giống như một chiếc xác rỗng. Cái lạnh của tuyết Thụy Sĩ... cũng không lạnh bằng ánh mắt của Giang Dữ.
Trợ lý đến sân bay đón anh, thận trọng báo cáo: “Tổng giám đốc Thẩm, nhà họ Lâm đã chính thức rút vốn. Phía Hội đồng Quản trị cũng đang...”
“Im miệng.” Thẩm Kinh Lan ngắt lời. Bây giờ... anh chỉ còn nghe lọt tai một cái tên: Giang Dữ.
Trở về căn hộ trống trải ấy, ánh mắt anh rơi xuống chiếc hộp sắt cũ đặt trên bàn trà. Những mảnh ký ức từng bị anh tiện tay vứt bỏ lại được Giang Dữ nâng niu cất giữ, lúc này chúng giống như những thanh sắt nung đỏ, thiêu đốt đôi mắt anh.
Anh chộp lấy điện thoại, liên tục gửi tin nhắn đến số điện thoại đã ngừng hoạt động từ lâu, hết tin này đến tin khác: [Giang Dữ, anh sắp c.h.ế.t rồi.]
[Em quay về nhìn anh một lần thôi cũng được.]
[Không có em, anh chẳng cần bất cứ thứ gì nữa.]
...
Nhưng tất cả đều chìm xuống đáy biển, không một hồi âm.
Sự tuyệt vọng như thủy triều dâng lên, từng chút một nhấn chìm anh. Một ý nghĩ điên cuồng bắt đầu nảy sinh: Nếu anh thật sự sắp c.h.ế.t... liệu Giang Dữ có đến gặp anh không?
Anh liên lạc với một kẻ môi giới có bối cảnh không mấy sạch sẽ, âm thầm sắp đặt một “tai nạn”. Kế hoạch rất đơn giản, trên đoạn đường anh thường đi qua, tạo ra một vụ va chạm từ phía sau không quá nghiêm trọng. Bị thương, nhập viện, sau đó tung tin ra ngoài. Nếu Giang Dữ nhìn thấy tin tức... ít nhất cũng sẽ đến bệnh viện nhìn anh một lần chứ?
Chỉ cần một lần thôi, anh sẽ có cơ hội giữ em lại, cầu xin em tha thứ.
Dựa vào ân cứu mạng năm xưa... Giang Dữ nhất định sẽ đến.
17.
Tai nạn xảy ra vào đêm khuya.
Thẩm Kinh Lan ngồi ở hàng ghế sau, nhìn tài xế làm theo kế hoạch: chuyển làn, giảm tốc. Chiếc xe tải nhỏ cũ kỹ phía sau lẽ ra chỉ cần khẽ đ.â.m vào đuôi xe, nhưng ngay trước khoảnh khắc va chạm, chiếc xe tải nhỏ đột nhiên tăng tốc dữ dội!
Rầm!
Lực va chạm khủng khiếp vượt xa dự tính, túi khí bung ra. Thẩm Kinh Lan nghe thấy tiếng xương cốt mình gãy vụn rất rõ ràng. Trước khi cơn đau dữ dội ập tới, trong cơn mê man, anh thoáng nhìn thấy gương mặt lạnh lùng của tài xế chiếc xe tải.
Đó không phải người mà kẻ môi giới đã sắp xếp.
Giây cuối cùng trước khi bất tỉnh, màn hình điện thoại của anh bỗng sáng lên, một tin nhắn từ số lạ hiện ra: [Tổng giám đốc Thẩm, giả thành thật, món quà lớn này anh có hài lòng không? - Cố Diên Chu]
18.
Thẩm Kinh Lan nằm trong phòng chăm sóc đặc biệt suốt ba ngày. Hai chân gãy nát, bốn chiếc xương sườn bị gãy, chấn động não.
Khi tỉnh lại, trước mắt anh chỉ là một mảng mờ nhòe. Câu đầu tiên anh hỏi là: “Giang Dữ... đến chưa?”
Người trợ lý luôn túc trực bên cạnh khẽ cúi đầu: “... Vẫn chưa.”
Thẩm Kinh Lan nhắm mắt lại, đau đến mức cả người run rẩy. Không chỉ là vết thương trên cơ thể, mà còn là cảm giác trái tim bị khoét rỗng. Tin nhắn của Cố Diên Chu giống như một con rắn độc quấn c.h.ặ.t lấy cổ họng anh, tàn nhẫn thật.
Ngày thứ tư, Thẩm Kinh Lan được chuyển sang phòng bệnh VIP. Anh nằm trên giường bệnh như một kẻ tàn phế, hai chân bó kín trong lớp thạch cao dày nặng.
Chiều tối, cửa phòng bệnh bị đẩy mở. Thẩm Kinh Lan lập tức mở bừng mắt. Giang Dữ đang đứng ở cửa.
Tôi mặc chiếc áo len cổ lọ màu be, bên ngoài khoác áo dạ đen kiểu dáng đơn giản, dáng người thanh mảnh, sạch sẽ, tựa như đến từ một thế giới khác. Trên tay tôi không có hoa, cũng không mang theo giỏ trái cây, chỉ lặng lẽ đứng đó, bình tĩnh nhìn anh ta.
Nước mắt Thẩm Kinh Lan lập tức trào ra: “Giang Dữ... em đến rồi... Anh biết mà... Trong lòng em vẫn còn có anh... Năm đó anh từng cứu em, em không thể cứ thế bỏ mặc anh được, anh...”
Anh ta cố gắng ngồi dậy, nhưng lại động vào vết thương, đau đến mức sắc mặt trắng bệch.
