Khoảnh Khắc Xấu Hổ Muốn Độn Thổ - Chương 6
Cập nhật lúc: 03/07/2026 19:02
19
Lúc t.h.a.i tám tháng, tôi và Phương Cẩn về quê một chuyến.
Vì tôi không muốn vác bụng bầu làm đám cưới, nên đám cưới đã lên kế hoạch từ trước phải hoãn lại.
Chúng tôi đi đăng ký kết hôn trước.
Ý của bố mẹ hai bên là đám cưới thì hoãn, nhưng đã nhận giấy chứng nhận rồi, thì kiếm thời gian về quê, trước tiên mời họ hàng thân thiết hai bên ra tụ họp một bữa cho biết mặt nhau.
Đáng lẽ ra t.h.a.i năm tháng là phải về một chuyến rồi.
Kết quả gặp phải chuyện đồng nghiệp cùng khoa của Phương Cẩn có việc gia đình, xin nghỉ phép dài ngày, kế hoạch đành phải lùi lại.
Khó khăn lắm mới đợi được đồng nghiệp của Phương Cẩn lo xong việc nhà đi làm lại, thì lại đến lượt công ty tôi có việc bận.
Tóm lại là, cứ kéo dài hết lần này đến lần khác, từ lúc t.h.a.i năm tháng kéo đến t.h.a.i tám tháng, nếu còn trì hoãn nữa thì chắc phải đợi qua thời gian ở cữ mới về quê được.
Bố mẹ hai bên đều không thể nhìn nổi nữa, đặc biệt là mẹ tôi, gọi điện tới là mắng tôi một trận xối xả trước.
Phương Cẩn không nỡ thấy tôi bị mắng, lấy điện thoại của tôi, chủ động san sẻ cơn giận từ mẹ tôi.
Nhưng mẹ tôi lại quá ưng chàng rể Phương Cẩn này, vừa nghe đầu dây bên kia là giọng Phương Cẩn, tiếng cười đặc trưng của bà lớn đến mức không cần bật loa ngoài tôi cũng nghe thấy.
Mẹ già thật thiên vị, tôi khó chịu cấu một cái vào sườn Phương Cẩn.
Phương Cẩn không né, còn vỗ vỗ đầu tôi an ủi.
Tôi lườm anh ấy, nhe răng ra
“Dỗ cún con đấy à, vỗ đầu cái gì?”
Tôi không phục, cứ quậy phá bên cạnh, anh ấy vừa phải đối phó với những lời cằn nhằn dặn dò của mẹ tôi trên điện thoại, vừa phải đối phó với sự quấy rối của tôi.
Cuối cùng Phương Cẩn cũng chốt được ngày về với mẹ tôi rồi kết thúc cuộc gọi.
Anh ấy giải quyết xong mẹ tôi, tiếp theo là phải giải quyết tôi.
Tôi sợ ngay lập tức, xoa xoa cái bụng tròn xoe, làm bộ đáng thương nói với anh ấy.
“Ông xã, em đói bụng rồi.”
Phương Cẩn thừa biết tôi đang tìm cớ, nhưng vẫn véo má tôi, ngoan ngoãn đi nấu ăn khuya cho tôi.
20
Lúc về đến quê, bố mẹ chồng ra tận ga tàu cao tốc đón chúng tôi.
Sắp về đến nhà, tôi nói với Phương Cẩn tôi muốn ăn quán xiên que hay ăn hồi đi học gần trường, Phương Cẩn tuy không thích tôi ăn đồ hộp, nhưng vẫn đi mua cho tôi.
Mẹ chồng đứng bên cạnh nhìn tôi cười rất hiền từ, còn khen tôi nắm thóp được Phương Cẩn, bảo không hổ danh hồi đó Phương Cẩn chủ động đề nghị đi xem mắt tôi.
Mẹ chồng kể bà không ngờ thằng bé từ nhỏ đã giữ khoảng cách với người khác giới, lúc đó nhìn thấy bạn bà cầm ảnh tôi nói muốn giới thiệu cho nó, nó vốn là người trước nay luôn từ chối xem mắt lần đó lại đồng ý ngay lập tức.
Sau đó nó còn đặc biệt để tâm, thúc giục bà mấy lần.
Nghe đến đây, tôi chợt thấy ngại ngùng.
Không chỉ có Phương Cẩn bài xích việc xem mắt, tôi cũng vậy.
Hồi đó mẹ tôi nói muốn giới thiệu đối tượng cho tôi, là một bác sĩ, làm việc cùng thành phố với tôi.
Tôi vừa nghe đến bác sĩ là đã không muốn tiếp xúc rồi.
Tôi có một cô bạn lấy chồng bác sĩ, sau khi kết hôn thỉnh thoảng lại than vãn với tôi chồng cô ấy bận rộn cỡ nào, bình thường hay ngó lơ cô ấy ra sao.
Lại còn chẳng có chút tế bào lãng mạn nào, cảm thấy sau khi kết hôn mình như đang chịu cảnh góa bụa.
Chuyện này khiến tôi lập tức gạch luôn bác sĩ ra khỏi hình mẫu lý tưởng của mình.
Bản thân tôi đã đủ bận rồi, tìm thêm một người cũng bận rộn như thế thì không hợp.
Nên lúc đó tôi đã từ chối mấy lần, nhưng không chống lại được việc phía Phương Cẩn cứ kiên trì không từ bỏ.
Cộng thêm việc cô giới thiệu luôn miệng khen ngợi Phương Cẩn trước mặt mẹ tôi, khiến mẹ tôi xiêu lòng.
Cuối cùng không màng đến ý nguyện của tôi, ra lệnh bắt tôi phải đi gặp mặt Phương Cẩn một lần xem sao.
Tôi bị ép đi xem mắt, tâm lý chống đối lập tức nổi lên.
Hôm đó tôi định đi từ chối Phương Cẩn, ai mà ngờ được diễn biến về sau chứ?
Nghe mẹ chồng kể xong, trong lòng tôi sướng rơn.
Lúc Phương Cẩn mua xiên que về, tôi không kìm được vội vàng hỏi anh ấy có phải đã trúng tiếng sét ái tình với tôi không, nên mới nhất quyết phải là tôi.
Tôi thừa nhận tôi hỏi vậy mặt dày thật, nhưng tôi thật sự rất muốn biết.
Không ngờ, câu hỏi này của tôi lại khui ra được nhiều chuyện về Phương Cẩn mà tôi không hề hay biết.
21
Anh ấy nghe tôi nói vậy, mặt đỏ bừng lên ngay lập tức, vô thức hỏi tôi có phải đã nhìn thấy thứ anh ấy giấu trong phòng không?
Tôi ngơ ngác không hiểu gì, nhưng cứ thuận theo lời anh ấy mà gật đầu, anh ấy tin sái cổ.
Anh ấy còn vào phòng lấy thứ anh ấy nhắc đến ra.
Là một chiếc hộp sắt nhỏ, bên trong chỉ có một sợi dây buộc tóc, tôi nhìn thấy hơi quen quen.
A, đây chẳng phải là sợi dây buộc tóc năm lớp 11, vì muốn giúp một nam sinh bị rách bao tải to đùng, khoai lang bên trong cứ rơi rụng suốt dọc đường, mà tôi đã cho đi để buộc cái lỗ thủng đó lại sao? Tôi dùng sợi dây buộc c.h.ặ.t cái lỗ hổng đó lại mới giải quyết được tình cảnh khó xử của cậu nam sinh kia.
Sợi dây buộc tóc đó là món đồ phụ kiện của bộ truyện tranh mà tôi thích nhất, tôi cực kỳ thích nó.
Nhưng lúc đó nhìn cậu nam sinh kia vừa đi vừa nhặt rơi rớt t.h.ả.m hại quá, tôi mới c.ắ.n răng tặng sợi dây buộc tóc đó đi.
Thật bất ngờ, hoàn toàn không ngờ cậu nam sinh hồi đó chính là Phương Cẩn.
Phương Cẩn kể cho tôi nghe, bao khoai lang đó là do bà ngoại anh tự trồng.
Hôm đó anh về thăm bà ngoại, lúc về bà cứ nằng nặc bắt anh mang một bao khoai lang đi, vì mẹ chồng tôi thích ăn.
Lúc đang đi nửa đường thì bao tải đột nhiên bục ra, sự xuất hiện của tôi đã giúp anh, về nhà anh giặt sạch sợi dây buộc tóc, định bụng lúc nào gặp lại sẽ trả tôi.
Chỉ là lúc đó Phương Cẩn không có nhiều dũng khí như bây giờ, vài lần nhìn thấy tôi, xung quanh tôi đều có bạn bè khác, anh ấy ngại không dám đến chào.
Cộng thêm việc tôi không nhớ Phương Cẩn, anh ấy xuất hiện trước mặt tôi vài lần mà tôi chẳng có phản ứng gì.
Phương Cẩn còn kể với tôi, lý do anh ấy làm bác sĩ chỉnh hình là vì tôi.
Nghe đến đây tôi càng sốc hơn, anh ấy nói là do nghe được cuộc trò chuyện của tôi và bạn bè.
Hồi đó tôi mê mệt một bộ truyện tranh, trong đó có một nhân vật làm quân y.
Khi đ.á.n.h nhau với đối thủ, nhân vật này thích lợi dụng nhược điểm xương khớp của con người để làm đối thủ trật khớp, xong xuôi lại nắn lại một cái, tôi thấy ngầu vô cùng.
Phương Cẩn nghe tôi khen nức nở một nhân vật, người nói vô tình, người nghe hữu ý, nguyện vọng đại học của anh ấy đã đăng ký vào chuyên ngành chỉnh hình.
Tôi nghe xong, vô cùng biết ơn vì hồi đó nhân vật tôi mê không phải là một kẻ phản xã hội.
Cậu bé xui xẻo này, bị tôi hố t.h.ả.m rồi.
Người ta bảo ai khuyên người học y thì trời đ.á.n.h thánh đ.â.m, ông trời chắc chướng mắt quá nên mới sai Nguyệt lão se duyên cho hai đứa tôi.
Tôi quyết định rồi, sau này tôi sẽ đối xử tốt với chồng tôi hơn, bớt bắt nạt anh ấy một chút hihi.
Chuyện hết rùi, cảm ơn mọi người đã theo dõi truyện.
-Hết-
