Khởi Đầu Bằng Gói Thuốc Chuột: Thê Tử Đanh Đá Siêu Vượng Phu - Chương 119: Uổng Công Làm Chồng

Cập nhật lúc: 12/01/2026 06:04

Đang yên đang lành sao lại nhắc tới Ôn Xảo Nương?

Ôn Nhu Nương siết c.h.ặ.t nắm tay.

Chẳng lẽ dạo gần đây họ đã gặp nhau?

Nếu không, với tính cách của Chu Đồng, tuyệt đối không đời nào anh lại nhắc tới chị ta.

Chu Đồng nhíu mày: “Tôi không có ý gì cả, mệt rồi, em về đi, đêm nay tôi nghỉ lại thư phòng.”

“Anh đang chê ghét em sao?” Ôn Nhu Nương lập tức tủi thân.

Họ mới thành thân chưa bao lâu mà chồng đã muốn ngủ riêng ở thư phòng, chuyện này truyền ra ngoài thì mặt mũi cô ta biết để vào đâu.

Nhất là ở thư phòng còn có con tiện nhân Họa Mi hầu hạ.

Sắc mặt Chu Đồng mệt mỏi: “Không có chuyện đó, tôi chỉ hơi mệt thôi.

Họa Mi cũng ra ngoài đi, tôi muốn yên tĩnh một mình.”

Kết hôn vài tháng, anh cảm thấy Nhu Nương không hề giống như những gì anh từng biết.

Trong lòng thấy có chút không thoải mái, nhưng lại chẳng biết phải nói từ đâu, dù sao người cũng đã cưới về rồi.

Ôn Nhu Nương siết c.h.ặ.t lòng bàn tay, quan tâm Chu Đồng vài câu rồi bước ra khỏi phòng.

Vừa vặn nhìn thấy Họa Mi đang đứng ở cửa, cô ta liền dùng giọng cảnh cáo: “Họa Mi, thứ không thuộc về mình thì tốt nhất đừng có tơ tưởng, cô hiểu chứ?”

Họa Mi cúi đầu, thần sắc không chút thay đổi: “Vâng, thiếu phu nhân dặn dò, nô tỳ nhất định ghi nhớ.”

Sắc mặt Ôn Nhu Nương càng thêm khó coi, hậm hực trở về phòng mình.

Đồ đạc trong phòng vẫn còn mang sắc đỏ hỷ khánh của ngày cưới, vậy mà cô ta đã phải phòng đơn gối chiếc.

Nghĩ đến đây, Ôn Nhu Nương không kìm được mà tủi thân khóc nức nở.

Nha hoàn Linh Đang khuyên nhủ: “Tiểu thư, nếu người thấy trong lòng không vui, hay là chúng ta về Ôn gia một chuyến đi, gặp phu nhân một chút, có lẽ lòng người sẽ dễ chịu hơn.”

Ôn Nhu Nương nghe vậy liền lau khô nước mắt, đáy mắt xẹt qua một tia chán ghét: “Không về.

Về để thấy mẹ tôi, cái đồ ngu ngốc đó đến một con thôn nữ cũng chẳng giải quyết nổi, nhìn chỉ thêm ngứa mắt.”

*Trần Lan Hoa, con tiện nhân đó, mình có lòng tốt giúp đỡ nó, vậy mà nó lại thừa lúc mình xuất giá để leo lên giường của cha mình.*

Nghĩ đến thôi đã thấy buồn nôn.

Nếu không phải vì Ôn Xảo Nương, sao cô ta lại mang Trần Lan Hoa về nhà, để rồi trong ngày lại mặt bị mất sạch mặt mũi.

“Em mang theo bánh ngọt tôi làm, tôi sang chỗ mẹ chồng một chuyến.”

Ôn Nhu Nương cũng chẳng thèm trang điểm lại, cứ để khuôn mặt còn vương dấu lệ mà đi tìm Kim Tương Ngọc để mách tội.

Cô ta bóng gió nói xấu Họa Mi, rồi quan sát phản ứng của Kim Tương Ngọc.

Thành thân mấy tháng nay, ngoại trừ ngày thứ hai sau đại hôn tới dâng trà, mẹ chồng chưa bao giờ bắt cô ta phải hành lễ hay lập quy củ, họa hoằn lắm mới ngồi ăn chung bữa tiệc, cơ bản là chẳng mấy khi tiếp xúc.

Ôn Nhu Nương đã từng cảm thán rằng mình đúng là chuột sa chĩnh gạo.

Cô ta chỉ không biết lần này mẹ chồng có giúp mình không, nếu bà đứng về phía cô ta thì việc đuổi cổ một con nha hoàn thông phòng chẳng phải là chuyện dễ như trở bàn tay sao.

Kim Tương Ngọc nghe xong lời khóc lóc kể lể của Ôn Nhu Nương, khuôn mặt không chút biểu cảm, giọng điệu nhàn nhạt: “Vậy con muốn thế nào?

Dẫu sao Họa Mi cũng đã là người của đồng nhi, tuy chỉ là nha hoàn thông phòng nhưng cũng chẳng phạm lỗi lầm gì lớn, e là không thể tùy tiện đuổi đi theo ý con được.”

Ôn Nhu Nương vẻ mặt ủy khuất: “Mẹ, Họa Mi thực sự dã tâm quá lớn, hoàn toàn không coi thiếu phu nhân như con ra gì, con cũng đã nhẫn nhịn mãi mới...”

Kim Tương Ngọc ngước mắt nhìn cô ta: “Trước đây chẳng phải con rất có lòng bao dung sao, sao đến giờ lại không nhịn nổi nữa?”

Phàm là những gia đình có danh giá đều có nha hoàn thông phòng, Họa Mi lại là do chính Chu Đồng chọn, bà làm mẹ sẽ không tùy tiện nhúng tay vào chuyện phòng the của con trai.

Bà tự thấy mình đã làm một người mẹ chồng đủ bao dung rồi, không ngờ Ôn Nhu Nương lại vì chuyện nhỏ nhặt này mà tìm tới bà mách lẻo.

Kim Tương Ngọc lập tức cảm thấy Ôn Nhu Nương không chỉ hẹp hòi mà còn không có não.

“Mẹ, con...” Ôn Nhu Nương nghẹn ngào.

Kim Tương Ngọc thấy hơi đau đầu, xua tay: “Thôi đừng khóc nữa.

Trong phòng mẹ có bộ trang sức ngày trẻ từng đeo tặng cho con, lo mà ăn diện rồi dỗ dành Đồng nhi đi.

Đàn ông ai chẳng thích kiểu đó, vợ chồng các con hòa thuận là được, việc gì phải đi chấp nhặt với một đứa nha hoàn.”

Cứ tưởng Ôn Nhu Nương sẽ biết điều mà dừng lại, ai ngờ cô ta lại bĩu môi, nũng nịu: “Mẹ, mẹ thiên vị, mẹ chỉ thiên vị anh ấy thôi.”

Kim Tương Ngọc thoáng chốc cảm thấy nực cười, bà thậm chí muốn xem xem cái đầu của Ôn Nhu Nương này có phải bị úng nước rồi không.

“Nó là con trai ta, ta không thiên vị nó thì thiên vị ai?

Nếu con thấy không nguôi giận được thì thôi, sau này cũng đừng chạy đến chỗ ta nữa, ta nghe mà thấy phiền lòng lắm.”

Bà ghét nhất hạng phụ nữ suốt ngày khóc lóc sướt mướt, nghe thôi đã thấy đau đầu.

Cái cô Ôn thị này, cho chút thể diện mà định lấn tới sao?

Ôn Nhu Nương nhận bộ trang sức, thần sắc ngượng ngùng lui ra ngoài.

Kim Tương Ngọc nhớ lại dáng vẻ vừa rồi của cô ta, không nhịn được mà than thở với bà v.ú thân cận.

“Cô ta có phải đầu óc có vấn đề không?

Hay nghĩ tôi là hạng người dễ bắt nạt, để cô ta xoay như chong ch.óng?”

Định mượn tay bà để trù dập con bé Họa Mi thật thà ngoan ngoãn sao?

Bà v.ú là người thân cận nhất bên cạnh Kim Tương Ngọc, thẳng thắn nói: “Thiếu phu nhân tuổi còn nhỏ mà tâm cơ không ít, phu nhân sau này cần phải răn dạy thêm, không thể cứ bỏ mặc như vậy.

Trong nhà thì không nói, chứ ra ngoài e rằng sẽ gây ra trò cười cho thiên hạ.”

Phải nói rằng, mắt nhìn người chọn vợ của thiếu gia thật sự không ra làm sao, Ôn thị này đúng là quá hẹp hòi, mưu tính lại nhiều.

Kim Tương Ngọc lắc đầu: “Đồng nhi cũng không phải kẻ ngốc, nếu Ôn thị làm quá thì nó tự biết cách xử lý, chuyện vợ chồng chúng nó, tôi tốt nhất không nên xen vào.”

Bà cứ tận hưởng cuộc sống an nhàn cho khỏe, việc gì phải tự chuốc lấy bực bội vào người.

Bà v.ú cười đáp: “Phu nhân đúng là người mẹ chồng khai sáng hiếm có, phàm là người có đầu óc đều sẽ biết người tốt đến dường nào.”

Chỉ sợ có kẻ không có não mà thôi.

Vừa trở về viện của mình, Ôn Nhu Nương đã không nhịn được mà phàn nàn với nha hoàn thân cận.

“Khai sáng rộng lượng cái gì chứ, đều là giả dối cả, đều là diễn kịch, nói cho cùng cũng là không chịu giúp tôi.”

“Tiểu thư, người nghĩ thoáng ra đi, Huyện lệnh phu nhân tuy nói chuyện có hơi lạnh nhạt nhưng thực sự rất tốt rồi, ít nhất bà ấy không bắt người lập quy củ hay làm khó con dâu.

Người nhìn bộ trang sức bà ấy tặng xem, thật sự là rất đẹp.” Nha hoàn Linh Đang cầm bộ trang sức bằng vàng ròng Kim Tương Ngọc tặng trên tay, không thể nói lời trái lương tâm được.

Mẹ chồng như Kim Tương Ngọc mà còn không tốt thì yêu cầu của tiểu thư nhà mình e là quá cao rồi.

Ôn Nhu Nương nhìn bộ trang sức mới thấy hài lòng đôi chút, cô ta vẫy tay bảo Linh Đang lại gần.

“Anh ấy không thể vô duyên vô cớ lại nhắc tới Ôn Xảo Nương, Linh Đang, em đi tìm người nghe ngóng xem dạo này chị ta đã làm những gì?”

*Ôn Xảo Nương, tốt nhất là chị đừng có quyến rũ chồng tôi, nếu không tôi sẽ khiến chị không thể sống nổi ở cái huyện Lân này đâu.*

...

...

Hai ngày sau, Tiêu Húc đến thư viện để thi lại.

Thực tế Tiêu Húc vốn dĩ vào trường với danh hiệu Án thủ, cộng thêm màn ra tay của Ôn Xảo Nương hôm trước, giờ đây Tiêu Húc đã trở thành người nổi tiếng trong thư viện rồi.

Lần này ngoại trừ Phó tiên sinh, còn có hai vị Cử nhân khác do Viện trưởng phái tới, ba người trực tiếp ra đề tại chỗ để Tiêu Húc làm bài.

Tiêu Húc vô cùng lễ phép chào hỏi, sau đó dưới sự giám sát nghiêm ngặt của “tam đường hội thẩm”, anh vẫn giữ được phong thái điềm tĩnh, mặt không đổi sắc hoàn thành bài thi.

Ánh mắt Phó tiên sinh nhìn Tiêu Húc càng thêm tán thưởng.

Vì vậy, khi Tiêu Húc chuẩn bị rời đi, ông liền nhắc nhở: “Nương t.ử của cậu tuy là có ý tốt, nhưng người đọc sách quan trọng nhất là danh tiếng, sau này cậu nên khuyên bảo cô ấy đừng làm như vậy nữa.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Khởi Đầu Bằng Gói Thuốc Chuột: Thê Tử Đanh Đá Siêu Vượng Phu - Chương 115: Chương 119: Uổng Công Làm Chồng | MonkeyD