Khởi Đầu Bằng Gói Thuốc Chuột: Thê Tử Đanh Đá Siêu Vượng Phu - Chương 125: Chó Thái Tử
Cập nhật lúc: 12/01/2026 06:06
Tiếng báo vừa dứt, một bóng người vận hoàng bào đã bước vào.
"Ngươi chẳng phải đang tuyệt thực đó sao?"
"Thế nào, mới có ba ngày đã nhịn không nổi rồi?
Đường đường là Thái t.ử một nước mà chí khí chỉ có bấy nhiêu thôi à!"
Hoàng đế nước Tề - Tề Thịnh Duệ, mới hơn bốn mươi tuổi đầu mà hai bên thái dương đã lốm đốm tóc bạc, đầu đội kim quan, tỏa ra uy nghiêm không cần giận dữ.
Tề Ngọc Toản nhai một miếng thịt, nuốt xuống rồi mới thong thả ngồi yên tại chỗ, chẳng buồn đứng dậy.
"Phụ hoàng tới rồi, người đã dùng bữa chưa?
Có muốn ngồi xuống dùng cùng nhi thần một chút không?"
Tề Hoàng hừ lạnh một tiếng, nhưng vẫn ngồi vào vị trí chủ tọa, vẫy tay cho đám người hầu hạ lui hết ra ngoài.
Lúc này ông mới nhìn Thái t.ử: "Sao hả?
Nghĩ thông suốt rồi, hết giận rồi sao?"
Tề Ngọc Toản chậm rãi múc canh: "Giận gì chứ ạ, không bị người ta ghen ghét thì chỉ là kẻ bất tài.
Đều tại nhi thần quá ưu tú, nên mấy đứa em trai mới cuống cuồng tìm cách hãm hại, hận không thể trừ khử nhi thần cho nhanh."
Hắn suýt chút nữa đã bỏ mạng ở Túc Châu, phải cố công quay về trước tiệc cung đình đêm trừ tịch để khiếu nại.
Kết quả là Lão Nhị, Lão Tam và Lão Tứ khóc lóc t.h.ả.m thiết chối bỏ, các mẫu phi của chúng cũng van xin, phụ hoàng liền giơ cao đ.á.n.h khẽ.
Hắn lúc đó uất ức nói vài câu, liền bị lão già này cấm túc.
Giờ nhìn thấy mảnh giấy, hắn đột nhiên nhớ lại quãng thời gian ở nhà họ Tiêu.
Hắn việc gì phải tự hành hạ mình, cứ học theo tác phong của nhà họ Tiêu là hơn.
Nếu có không hài lòng, thì nên đi trút giận lên đầu kẻ khác mới đúng.
Tề Ngọc Toản vừa ăn vừa cảm thán: "Lão Nhị thì đúng là kẻ không có não, Lão Tam Lão Tứ thì cá mè một lứa cũng chẳng làm nên trò trống gì.
Nghĩ lại Phụ hoàng ngày nào cũng phải đi dọn dẹp hậu quả cho chúng cũng chẳng dễ dàng gì, thật sự quá vất vả.
Nhi thần nên thấu hiểu cho Phụ hoàng, không nên dỗi hờn nữa."
"Ngươi..."
Tề Hoàng đang định nổi giận thì thấy Tề Ngọc Toản đặt một bát canh trước mặt mình.
"Phụ hoàng nếm thử món canh vịt già này đi, ninh rất kỹ đấy ạ."
Khóe miệng Tề Hoàng giật giật, biểu cảm có chút khó coi.
Ông rất muốn mắng hắn, nhưng không thể phủ nhận đứa con trai này nói sự thật.
Ông không có nhiều con, tổng cộng có năm đứa, đứa nhỏ nhất vẫn còn đang bế ngửa.
Hiện tại bốn đứa đã trưởng thành thì trừ Thái t.ử Tề Ngọc Toản ra, mấy đứa còn lại dường như đều giống mẫu thân của chúng, chẳng thông minh cho lắm.
Nhịn hồi lâu, ông mới thốt ra được một câu: "Ngươi nói chuyện không thể xuôi tai hơn được sao...
Thôi bỏ đi, là trẫm đã quá nuông chiều ngươi rồi."
Tề Ngọc Toản uống xong bát canh, rốt cuộc cảm thấy đã lưng lửng bụng, liền dựa người ra sau một cách mãn nguyện.
Đã nhịn đói ba ngày, ăn quá no một lúc dễ hại thân, ăn bảy phần no là vừa đẹp.
"Nhi thần nói chuyện có hay hay không thì có tác dụng gì, người ngoài chẳng phải vẫn mắng nhi thần là 'chó Thái t.ử' đó sao?
Vậy thì nhi thần cứ ngồi vững cái danh hiệu đó cho rồi."
Mấy năm nay, danh tiếng của Tề Ngọc Toản luôn không mấy tốt đẹp, chính là bởi cái miệng độc địa, gặp ai cũng mắng nhiếc.
Hắn tuy là do Nguyên hậu sinh ra, vừa lọt lòng đã được lập làm Thái t.ử, bốn tuổi mẫu thân qua đời, rồi được đích thân Tề Hoàng nuôi dưỡng dạy bảo.
Đế Hậu tình thâm, hắn với tư cách là Thái t.ử có thể nói là nhận được sự sủng ái độc nhất vô nhị.
Nhưng trớ trêu thay, mẫu hậu của hắn đã mất.
Ai cũng đồn Đế Hậu tình thâm, nhưng Nhị hoàng t.ử do Lương Phi sinh ra chỉ nhỏ hơn hắn vài tháng.
Tam hoàng t.ử và Tứ hoàng t.ử do Thục Phi sinh ra cũng lần lượt nhỏ hơn hắn một tuổi và hai tuổi.
Tề Ngọc Toản nghĩ đến đây, đáy mắt thoáng qua một tia châm chọc nhàn nhạt.
Nhưng khi ngước mắt lên, hắn đã trở lại bình thường: "Đầu bếp của Ngự thiện phòng không được rồi, mấy món này tám trăm năm vị vẫn không đổi, nhi thần ăn phát chán rồi."
Tề Hoàng thấy hắn vẫn ăn nói với mình như xưa, xem ra đã hết giận, tâm trạng ông cũng tốt hơn hẳn.
"Chuyến này đi ra ngoài ngươi gặp được đầu bếp giỏi sao?
Sao không mang vào cung cho trẫm nếm thử với."
Lần này Thái t.ử về mang cho ông không ít đặc sản địa phương.
Trong mấy đứa con, vẫn là Thái t.ử thông minh và hiếu thuận nhất, không hổ danh là do đích thân ông dạy dỗ.
Tề Ngọc Toản ngồi chẳng chút ý tứ, tùy tiện nói: "Là một phụ nhân đã có chồng, sao mang vào cung được ạ?"
Tề Hoàng vuốt cằm: "Thằng nhóc ngươi không phải là nhìn trúng vợ người ta đấy chứ?"
Tề Ngọc Toản đảo mắt trắng dã: "Dẫu sao nhi thần cũng là Thái t.ử một nước, chẳng qua là mấy món dân dã đó làm rất ngon, nhi thần có ban chút bạc lẻ thôi."
Chuyện hắn nhận một người chị thì tạm thời không thể nói cho lão già này biết.
Nếu không, với tính đa nghi của lão, chắc chắn sẽ nghĩ nhà họ Tiêu có ý đồ khác, e rằng sẽ mang lại tai họa diệt môn cho họ.
Tề Hoàng bấy giờ mới cười: "Xem ra ngươi cũng là kẻ biết chừng mực.
Có điều con bé nhà họ Cơ cũng đã đợi ngươi bao nhiêu năm rồi, ngươi đã về rồi thì cũng nên có chút biểu hiện đi."
Tề Ngọc Toản nghe vậy lập tức quay người đi: "Đừng ạ, nhi thần vẫn còn đang bị cấm túc ở Đông cung đây, nếu cứ thế mà tùy tiện ra ngoài, cái mặt già của người biết để vào đâu."
"Vậy trẫm trực tiếp hạ chỉ ban hôn cho các ngươi thì sao?" Tề Hoàng cố ý trêu chọc.
Quả nhiên Tề Ngọc Toản cuống quýt, quay đầu lại cười hì hì: "Nhi thần còn nhỏ mà, chưa vội thành gia.
Nếu Phụ hoàng thích làm mối, cứ ban hôn cho Lão Nhị Lão Tam trước đi, chúng chẳng phải ngày nào cũng sốt sắng đó sao."
Tề Hoàng bật cười vì tức: "Cái thằng nhóc này, nếu không thích con bé nhà họ Cơ thì cũng đừng làm lỡ dở đời người ta."
"Biết rồi, biết rồi ạ.
Phụ hoàng mau về hậu cung đi thôi, không mấy vị nương nương lại lén mắng nhi thần cho xem."
"..."
Không lâu sau, các cung đều nhận được tin tức: Tề Hoàng mang vẻ mặt nghiêm trọng đến Đông cung, lúc ra lại vô cùng vui vẻ.
Chuyện Thái t.ử đắc tội hoàng thượng trong đêm trừ tịch xem ra lại trôi qua êm đẹp như vậy.
Chẳng biết "chó Thái t.ử" đã dùng thủ đoạn gì mà hoàng thượng lại thiên vị hắn đến mức đó.
"Chó Thái t.ử" Tề Ngọc Toản nhìn cung nhân thu dọn mâm bát thừa.
"Viên Phúc, vào đây."
Phúc công công đứng đợi ngoài điện lật đật chạy vào, khom lưng chờ lệnh.
Tề Ngọc Toản tặc lưỡi một cái: "Bữa tối ta muốn ăn móng giò kho, bao t.ử heo thái sợi chua cay, lòng già xào cay.
Ngươi dặn xuống dưới, bảo Ngự thiện phòng làm đi."
Từ khi rời khỏi huyện Lân đã lâu chưa được ăn mấy món đó, nhớ ghê gớm.
Đã bị cấm túc thì hắn cứ ăn uống bồi bổ cho khỏe người, dọc đường vất vả hắn đã gầy đi trông thấy rồi.
Ôn nương t.ử nói thế nào nhỉ, có thực mới vực được đạo, nhịn một bữa đói lả người.
Sau ba ngày tuyệt thực, hắn thấy câu này quá đúng.
Phúc công công nghe xong kinh ngạc há hốc mồm, ngẩng đầu xác nhận: "Điện hạ, nô tài không nghe nhầm chứ ạ?"
Móng giò, lòng già?
Đó là những thứ quái quỷ gì vậy?
Tề Ngọc Toản nhìn ông đầy ghét bỏ: "Tai ngươi bị nhét lông lừa à?
Tuổi chưa lớn mà tai đã điếc rồi, hay muốn ta phải nhắc lại lần nữa?"
Viên Phúc: "..."
Điện hạ vẫn là vị điện hạ ấy, cái miệng độc địa hơn xưa gấp bội.
Nhưng chẳng cần nghĩ cũng biết, cái thực đơn này mà đưa xuống, chắc chắn đám người ở Ngự thiện phòng sẽ khóc thét cho xem.
...
Tháng Giêng đón Tết.
Đa số các cửa hàng đều đóng cửa nghỉ ngơi, nhưng cũng có những nơi không nghỉ, chẳng hạn như Thục Phương Trai.
Thục Phương Trai là thương hiệu lâu đời, bao nhiêu năm qua luôn đứng đầu trong giới son phấn, không ngờ nửa đường lại mọc ra một tiệm Tiếu Giai Nhân.
Tiếu Giai Nhân thì kệ Tiếu Giai Nhân đi, đằng này lại còn chơi kiểu quảng cáo gì mà "Hôm nay bạn đã đẹp chưa?".
Hừ...
nghe thôi đã thấy nổi cả da gà.
Quê mùa, đúng là quê mùa đến tận xương tủy.
