Khởi Đầu Bằng Gói Thuốc Chuột: Thê Tử Đanh Đá Siêu Vượng Phu - Chương 128: Có Người Đẹp Thay, Thấy Là Khó Quên
Cập nhật lúc: 12/01/2026 06:06
Ôn Xảo Nương cũng khéo léo khen ngược lại: "Con thấy Vương phu nhân đây mới là số hưởng phúc, Vương Đại Ca đối xử với bác tốt như vậy, con cái lại hiếu thuận."
Vương gia nương t.ử nghe vậy thì nụ cười càng thêm rạng rỡ, rồi đột nhiên chuyển chủ đề: "Tiêu gia nương t.ử này, con và Tiêu tú tài thành thân cũng lâu rồi nhỉ, sao vẫn chưa thấy có con thế?"
Ánh mắt tò mò đầy ý tứ lập tức dừng lại trên bụng Ôn Xảo Nương, cứ như thể cô không biết sinh nở vậy.
"Dạo này tướng công bận rộn đèn sách là quan trọng nhất, chuyện con cái muộn một chút cũng không sao ạ."
Dù bụng Ôn Xảo Nương đã bắt đầu lộ rõ nhưng nhờ mặc y phục rộng rãi nên không dễ nhận ra, nếu không quan sát kỹ thì hoàn toàn không thấy gì.
Chuyện cô m.a.n.g t.h.a.i không hề đồn ra ngoài, nên những người không quá thân thiết đều không hay biết.
Hơn nữa dáng điệu cô vẫn nhanh nhẹn như chim én, Vương gia nương t.ử mới đinh ninh là cô chưa có con.
Bà ta bắt đầu ra vẻ người đi trước khuyên bảo: "Ấy c.h.ế.t, thế là không được đâu!
Con cứ nghe bác, phận đàn bà chúng ta chuyện con cái là quan trọng hàng đầu, phải sinh ngay một đứa thì địa vị mới vững chắc được.
Nếu không, Tiêu tú tài khôi ngô như thế, sau này mà đỗ đạt cao sang, hậu viện e là không yên ổn nổi đâu..."
Cái cậu Tiêu tú tài đó đúng là đẹp mã thật, bà ta đi khắp huyện lỵ này cũng chưa thấy ai tuấn tú hơn.
Nếu bà ta còn là thiếu nữ chưa chồng, chắc cũng phải rung động mất.
"Đa tạ Vương phu nhân đã nhắc nhở." Ôn Xảo Nương mỉm cười, dưới ánh nhìn hóng hớt của bà ta mà bước vào sân nhà.
Lưu cô cô đóng cửa lại rồi nói: "Phu nhân đừng để tâm đến mụ đàn bà dưa lê đó.
Có lần nô tỳ nghe bà ta bàn tán với người khác, bảo chắc chắn là phu nhân có bệnh gì nên mới không đẻ được."
"Miệng là của người ta, nói gì là quyền của họ, chỉ cần không ảnh hưởng đến ta thì cứ mặc kệ bà ta muốn nói gì thì nói."
Chỉ cần không đụng chạm đến lợi ích của mình, cô thường không để tâm đến mấy lời đồn thổi này.
Có sinh được hay không thì trong bụng cô đã có sẵn rồi, việc gì phải bận lòng vì lời thiên hạ.
"Phu nhân lòng dạ rộng rãi, người thường khó lòng bì kịp." Lưu cô cô cười đáp.
Được hầu hạ một người chủ cởi mở thế này đúng là phúc phận của bà.
Ở Tiêu gia mới bao lâu mà cuộc sống của bà còn bình yên, vững chãi hơn cả nửa đời trước cộng lại.
Vừa nói, Lưu cô cô vừa vào phòng lấy ra một đôi giày.
"Phu nhân, đây là đôi giày người bảo nô tỳ làm hai hôm trước, người đi thử xem có vừa chân không."
Ôn Xảo Nương thấy giày vải bình thường đi không thoải mái nên đã mô tả kiểu dáng dép lê xem có làm được không.
Từ khi m.a.n.g t.h.a.i cô thường thấy nóng trong người, nhất là lòng bàn chân, nên muốn đi dép lê cho mát mẻ.
Không ngờ mới nói hôm kia mà hôm nay bà đã làm xong rồi.
Ôn Xảo Nương lập tức xỏ thử: "Tay nghề của cô cô đúng là không chê vào đâu được, thoải mái, quá thoải mái luôn!" Đôi dép này êm ái vô cùng, đi vào mà nhẹ tênh như không vậy.
"Phiền cô cô để một đôi vào thư phòng cho tướng công nữa nhé.
Nếu mọi người thích thì cũng tự làm mà đi, ở nhà mình cứ thoải mái tùy ý là được."
Lưu cô cô được khen thì rất vui mừng, thấy không còn việc gì liền đi làm thêm dép lê ngay.
Ôn Xảo Nương không có việc gì làm, cứ thế nằm ườn ra giữa sân.
Vốn dĩ cô có thể cùng Ảnh Lục luyện võ, nhưng từ khi biết cô mang thai, Tiêu Húc nhất quyết không cho luyện nữa.
Cô không nghe, bảo luyện tập vừa sức sẽ giúp cơ thể khỏe mạnh, sau này dễ sinh nở, ai dè Tiêu Húc đường đường là một đấng nam nhi mà lại bật khóc trước mặt cô.
Thấy anh bộ dạng uất ức đến nhường đó, cô sao có thể không đồng ý cho được.
Chút chuyện nhỏ này đã hứa thì phải giữ lời.
Làm phụ nữ thì không thể nói lời không giữ lấy lời mà.
Ôn Xảo Nương chán đến mức sắp mọc nấm đến nơi, đang định xem có nên ra cửa hàng một chuyến không thì trên bờ tường bỗng xuất hiện một vị công t.ử áo trắng.
"Có người đẹp thay, thấy là khó quên.
Một ngày không thấy, nhớ nhung cuồng si..."
"Mỹ nhân à, một ngày không gặp như cách ba thu, em có nhớ tôi không?"
Người tới ngồi chễm chệ trên bờ tường, không ngừng nháy mắt ra vẻ phong lưu với Ôn Xảo Nương.
Ôn Xảo Nương mắt sáng rực lên, thản nhiên chiêm ngưỡng.
Đang lúc chán nản thì có chương trình giải trí tự dẫn xác đến, tốt quá rồi.
Giang Hồng Vận đang mải mê làm màu, kết quả thấy Ôn Xảo Nương ngồi dưới kia thong dong vỗ tay, vẻ mặt như muốn bảo "anh tiếp tục đi".
Lập tức nụ cười phong tình cứng đờ trên mặt đương sự.
Ơ hay, chẳng phải nữ nhi thông thường sẽ thẹn thùng đỏ mặt, hoặc là thẹn quá hóa giận sao?
Cái biểu cảm như một gã công t.ử bột đang xem mỹ nữ này là thế nào đây?
Ôn Xảo Nương vừa định hỏi sao không diễn tiếp đi, thì cửa viện bị một cú đá văng ra.
Tiêu Cần vác một cây gậy hùng hổ xông vào, giơ tay quất thẳng vào người Giang Hồng Vận trên tường.
"Cái tên thần kinh vô liêm sỉ ở đâu ra thế này, xem tôi có đ.á.n.h c.h.ế.t anh không!"
Giang Hồng Vận không kịp phòng bị, bị quất trúng m.ô.n.g, đau đến nhăn nheo mặt mày, trực tiếp nhảy phắt từ trên tường xuống.
Tiêu Cần vẫn muốn đ.á.n.h tiếp, Giang Hồng Vận vội vàng chộp lấy cây gậy trong tay cô.
"Ái chà chà, cái con bé này ra tay thâm độc quá đấy, lâu không gặp không nhận ra tôi nữa à?"
Tiêu Cần rút gậy vài cái không được, dứt khoát vứt luôn: "Cái đồ dâm tặc, ai thèm quen biết anh!
Nếu còn dám nói mấy lời xằng bậy đó thì đừng trách cây gậy trong tay tôi không có mắt!"
Giang Hồng Vận ôm n.g.ự.c: "Hazzz, mới bấy lâu mà con bé năm xưa đã thành quả ớt cay xè thế này rồi, cay quá, suýt chút nữa là đưa tôi đi chầu trời bằng một gậy rồi đấy."
Chu Ngọc đi vào sau thấy Tiêu Cần nổi trận lôi đình thì há hốc mồm, nhưng vẫn nhanh tay đóng cửa viện lại.
Tiêu Cần quát: "Anh đóng cửa làm gì, mau mở ra, để cái tên dâm tặc này cút xéo!"
Chu Ngọc lí nhí: "Tiểu Cần cô đừng giận, đây là bạn của chị ba, chắc chỉ là đùa chút thôi." Chị ba còn chưa đuổi người mà, vẫn đang ngồi trong sân xem kịch kìa.
Tiêu Cần hầm hầm: "Ai cho anh gọi tôi là Tiểu Cần?
Tôi nói bao nhiêu lần rồi, phải gọi là chị." Dám trêu chọc chị ba của cô, coi cô là người c.h.ế.t chắc?
Cô còn thấy mình ra tay hơi nhẹ ấy chứ.
Cái đồ không biết xấu hổ này, thừa lúc anh ba không có nhà định đào góc tường chắc!
Chu Ngọc lẩm bẩm: "Nhưng cô chỉ lớn hơn tôi có một ngày thôi mà."
"Lớn hơn một ngày cũng là lớn, dù chỉ vài canh giờ cũng là lớn hơn, gọi chị ngay, nhớ kỹ chưa!"
"Nhớ rồi."
Nhân lúc hai đứa nhỏ đang cãi nhau, Giang Hồng Vận ghé lại gần Ôn Xảo Nương: "Ôn nương t.ử, gã thư sinh ở nhờ nhà cô đâu rồi?
Sao không thấy người đâu?"
Ôn Xảo Nương gác chân lên: "Thịt rồi, rửa sạch sẽ cho vào nồi ăn luôn rồi."
"Hả?" Giang Hồng Vận ngẩn người, lại hỏi: "Thế người đâu?"
Ôn Xảo Nương nhìn người đó như nhìn kẻ ngốc: "Chân mọc trên người y, tất nhiên là đi rồi chứ sao.
Một người sống sờ sờ như thế tôi còn giấu đi đâu được?"
Giang Hồng Vận nghe xong lập tức ôm n.g.ự.c: "Đi rồi?
Tôi lặn lội ngàn dặm, phong trần mệt mỏi, chịu bao nhiêu khổ cực trên đường để tới đây, vậy mà y hay thật, phủi m.ô.n.g cái là đi luôn, đúng là đồ vô lương tâm mà."
Đã bảo là anh dẫn dụ đám sát thủ đi rồi sau đó hai người cùng về Kinh Đô, thế mà chủ t.ử tốt quá, lén lút chuồn đi một mình.
Ánh mắt Ôn Xảo Nương thản nhiên quan sát Giang Hồng Vận.
Một người như thế này mà đi theo Ngọc Toản, vậy thì thân phận của Ngọc Toản chắc chắn là đích t.ử của thế gia đại tộc nào đó, hoặc là Thế T.ử chẳng hạn.
