Khởi Đầu Bằng Gói Thuốc Chuột: Thê Tử Đanh Đá Siêu Vượng Phu - Chương 22: Tiên Cô Hạ Phàm
Cập nhật lúc: 12/01/2026 01:17
"Phụt...
ha ha ha!"
Đám người đang giặt đồ xung quanh không nhịn được mà cười ồ lên.
Ngay cả Trương Quế Hoa sắc mặt cũng khá hơn nhiều, khóe môi hơi cong lên.
Lý Nhị Tẩu đỏ mặt tía tai, xắn tay áo hùng hổ tiến về phía Ôn Xảo Nương: "Này, tôi nói chuyện với chị dâu cô, cô xen mồm vào làm gì, liên quan gì đến cô mà cô..."
Ôn Xảo Nương cũng đứng thẳng người dậy, bộ dạng sẵn sàng nghênh chiến.
Muốn đ.á.n.h nhau à?
Cứ việc nhào vô!
Mấy người phụ nữ đi cùng vội kéo người lại: "Nhị Tẩu, chị nhịn một câu đi, chấp nhất gì với đứa em mới về làm dâu chứ."
Cùng làng cùng xóm, nếu đ.á.n.h nhau thì khó coi lắm, họ cũng chẳng biết phải bênh ai.
Trương Quế Hoa lo lắng nhìn Ôn Xảo Nương, nếu thật sự đ.á.n.h nhau, với vóc dáng của hai người họ chắc chắn không thắng nổi.
Phải làm sao đây, hay là chị đi gọi bà bà tới?
Lý Nhị Tẩu vẫn không chịu bỏ qua, hừ mũi một cái: "Người ta mới về làm dâu mà oai phong gớm nhỉ.
Gả về làng được mấy ngày mà đã quên mất vị trí của mình rồi à, ở đây đến lượt cô lên tiếng chắc?"
Ôn Xảo Nương cao giọng: "Cái làng này là của chị chắc, hay cái khúc sông này mang họ chị?
Chị quản trời quản đất rồi còn quản không cho người ta nói chuyện nữa à?
Làm người thì nên tích đức cái miệng một chút đi."
Đã cãi nhau thì phải to tiếng, không có lý cũng phải tranh ba phần, huống chi cô đang có lý rành rành.
"Này, cô..."
Lý Nhị Tẩu chịu không nổi nữa, định tạt gáo nước vào người Ôn Xảo Nương cho bõ tức.
Nhưng chưa kịp ra tay thì thấy một cậu thiếu niên trong làng đang cởi trần, vừa chạy vừa thở hồng hộc, miệng không ngừng gào khóc.
"Nhị Tẩu ơi, con trai chị - Thạch Oa ngã xuống khúc sông ngoặt rồi, bị đuối nước rồi!"
"Cái gì?!
Trời đ.á.n.h thánh đ.â.m mà!"
Lý Nhị Tẩu lập tức quẳng chậu quần áo sang một bên rồi cắm đầu chạy, những người xung quanh định thần lại cũng vội vã chạy theo.
Khúc sông ngoặt nước rất sâu, chuyện này không phải trò đùa.
"Em dâu ba, chúng ta cũng mau đi xem sao." Trương Quế Hoa cũng bỏ dở việc giặt giũ.
Ôn Xảo Nương cũng đi theo.
Họ chạy cũng không chậm, Lý Nhị Tẩu vừa tới nơi thì họ cũng tới nơi.
"Thạch Oa!
Thạch Oa của mẹ ơi!"
Lý Nhị Tẩu ôm chầm lấy đứa con trai sáu tuổi trong lòng, tiếng gào xé lòng xé ruột.
"Người đâu, mau tìm thầy lang đi, cứu lấy Thạch Oa nhà tôi với, cứu mạng với!"
Bên cạnh, mấy đứa trẻ lớn hơn một chút sợ hãi khóc thét lên.
Chính chúng đã cùng Thạch Oa ra khúc sông ngoặt để tắm.
Mùa hè nắng nóng, đám trẻ con trong làng vẫn thường chơi đùa ở đây.
Đã chơi bao nhiêu lần rồi, ai ngờ lần này Thạch Oa nhảy xuống vùng vẫy vài cái rồi im bặt, mãi sau Dã Oa mới nhảy xuống vớt được lên.
Dã Oa là một thiếu niên mười ba tuổi, người đó vuốt nước trên đầu: "Nhị Tẩu, không kịp nữa rồi, nó không còn động tĩnh gì nữa.
Giờ có gọi thầy lang tới cũng vô phương cứu chữa."
Khi người đó từ trên núi xuống đi ngang qua, Thạch Oa đã thôi vùng vẫy trong nước, thấy đám trẻ con khóc lóc nên người đó mới nhảy xuống cứu người.
E là không cứu được nữa rồi.
Mắt Lý Nhị Tẩu đỏ ngầu: "Tất cả là tại bọn mày, sao bọn mày lại đưa Thạch Oa nhà tao đến đây!
Nước sâu thế này nó còn nhỏ không biết, chẳng lẽ bọn mày cũng không biết sao!"
"Thạch Oa của tao mới sáu tuổi thôi, mới sáu tuổi đầu!
Con ơi là con!"
Ôn Xảo Nương tiến lên: "Nhị Tẩu, để tôi xem nào."
Vừa rồi cô thấy ngón tay đứa trẻ hơi cử động, nó vẫn còn sống.
Lý Nhị Tẩu thấy Ôn Xảo Nương định chạm vào con mình thì như phát điên, đẩy cô ra: "Cô làm cái gì đấy, tránh ra, đừng có đụng vào con tôi!"
Ôn Xảo Nương bị đẩy lảo đảo.
Trương Quế Hoa vội chạy lại đỡ lấy em dâu: "Em dâu ba..."
Ôn Xảo Nương ra hiệu cho chị yên tâm.
Sau đó, cô dứt khoát giằng đứa bé từ tay Lý Nhị Tẩu, bắt đầu thực hiện các bước cấp cứu.
"Tôi có cách cứu, nếu không muốn con chị c.h.ế.t thì ngậm miệng lại, đừng có động đậy!"
Ôn Xảo Nương kiểm tra miệng và mũi đứa trẻ thấy không bị tắc nghẽn, liền đặt đứa trẻ nằm sấp lên gối mình, nhấn mạnh vào lưng để ép nước ra.
Chờ nước nôn ra hòm hòm, cô lại bắt đầu thực hiện hô hấp nhân tạo.
Những người xung quanh đều đứng đực ra như phỗng, nhìn Ôn Xảo Nương với vẻ mặt ngơ ngác.
Trương Quế Hoa lo sốt vó nhưng cũng chẳng biết làm gì hơn.
Một lúc sau, Thạch Oa bỗng "òa" lên một tiếng khóc nức nở.
"Thạch Oa, con của mẹ!" Đôi mắt đỏ hoe của Lý Nhị Tẩu như được hồi sinh, đôi bàn tay run rẩy ôm lấy con trai mình.
Chị ta có đang nằm mơ không vậy?
"Sống rồi, thật sự sống lại rồi!"
"Trời đất ơi, người c.h.ế.t cũng cứu sống được, đây là thần tiên giáng thế sao?"
Cảnh tượng này khiến mọi người kinh ngạc đến ngây người.
Rõ ràng lúc nãy Thạch Oa đã tắt thở rồi, vậy mà Ôn Xảo Nương chỉ cần kề miệng thổi vài hơi là người sống lại ngay.
Thật là thần kỳ!
*
"Thúy Hoa, không xong rồi, nhà bà có chuyện tày đình rồi!"
Lý Thúy Hoa vừa ra khỏi chuồng gà, cổng đang mở, Triệu Đại Mồm đã hớt hải chạy vào sân.
"Chuyện gì thế?"
Triệu Đại Mồm này nổi tiếng là người hóng hớt, trong làng có biến động gì, chỉ cần lọt vào tai bà ta thì coi như cả mười dặm tám thôn đều biết sạch.
Lý Thúy Hoa thầm thắc mắc, nhà bà thì có chuyện gì được chứ?
"Cái cô vợ thằng Ba nhà bà ấy, đúng thật là tiên cô hạ thế rồi!
Ở khúc sông ngoặt, cô ấy kề miệng thổi vài cái mà cứu sống được Thạch Oa đấy.
Trời đất ơi, đúng là thần y tái thế!"
Triệu Đại Mồm vừa khua tay múa chân vừa kể với Lý Thúy Hoa.
Lý Thúy Hoa nghe mà ngơ ngác.
Chuyện gì vậy?
Ôn Xảo Nương là tiên cô sao?
Nghe Triệu Đại Mồm kể lại đầu đuôi câu chuyện, Lý Thúy Hoa cũng lật đật chạy ra khúc sông ngoặt.
Cái bà Triệu Đại Mồm này ban ngày ban mặt nằm mơ chắc, đào đâu ra tiên cô chứ.
Khi Lý Thúy Hoa đến nơi, Lý Nhị Tẩu đang dắt Thạch Oa định quỳ xuống dập đầu tạ ơn Ôn Xảo Nương.
"Xảo Nương, em đúng là tiên cô sống, từ nay về sau em là đại ân nhân của cả họ Lý này.
Có chuyện gì em cứ việc lên tiếng, tôi nguyện làm trâu làm ngựa để báo đáp ơn đức của em.
Mau, Thạch Oa, dập đầu cảm ơn ân nhân đi con."
Ôn Xảo Nương vội vã đỡ người dậy: "Nhị Tẩu làm gì thế, đều là người trong làng cả, thấy c.h.ế.t sao tôi có thể không cứu."
Cô tuy tính tình có phần lạnh nhạt, nhưng thấy trẻ con gặp nạn, cứu được thì cô vẫn sẽ cứu.
"Xảo Nương, chuyện là thế nào?" Lý Thúy Hoa chen qua đám đông.
"Mẹ, mẹ mau giúp con can Nhị Tẩu lại với." Ôn Xảo Nương không ngăn được, Lý Nhị Tẩu đã dập đầu được ba cái rồi, còn định dập tiếp.
"Rốt cuộc là sao, con thật sự cứu được Thạch Oa à?" Lý Thúy Hoa cũng có chút không dám tin.
"Tất nhiên là thật rồi, chúng tôi bao nhiêu người ở đây tận mắt chứng kiến mà."
Một người phụ nữ cùng lứa có quan hệ khá tốt với Lý Thúy Hoa lên tiếng: "Ôi dào, Thúy Hoa ơi, bà đúng là tích đức lớn rồi, mới cưới được cô con dâu tiên cô như thế này.
Thúy Hoa à, bình thường hai ta quan hệ cũng tốt phải không, bà có thể nhờ tiên cô nhà bà xem bệnh cho tôi được không, cái lưng tôi nó đau nhức cả buổi trời rồi."
"Xảo Nương là người thường thôi, sao lại là tiên cô được." Lý Thúy Hoa nói rồi quay sang nhìn Ôn Xảo Nương: "Xảo Nương, con nói cho mọi người nghe rốt cuộc là chuyện gì đi."
Đứa con dâu này về nhà mới được mấy ngày, bà cũng coi như hiểu được phần nào, là người cực kỳ có chủ kiến và bản lĩnh.
Những chuyện cô làm, chắc chắn cô sẽ giải quyết ổn thỏa.
Bất kể Ôn Xảo Nương có phải tiên cô thật hay không, trước mặt người ngoài tuyệt đối không thể thừa nhận được.
"Mẹ con nói đúng đấy ạ, con không phải tiên cô gì đâu.
Vừa rồi con chỉ dùng một biện pháp sơ cứu khẩn cấp, chuyên dành cho người bị đuối nước thôi..."
Ôn Xảo Nương phổ biến lại các bước cấp cứu một lượt, khiến mọi người xung quanh nghe mà ngẩn ngơ.
