Khởi Đầu Bằng Gói Thuốc Chuột: Thê Tử Đanh Đá Siêu Vượng Phu - Chương 25: Chào Chị Dâu
Cập nhật lúc: 12/01/2026 01:18
Ôn Xảo Nương ngẩn người một lát rồi mới nói: "Anh hai đi cùng em đi, tiền xe em trả cho."
"Không cần đâu." Tiêu Nhị nói xong liền ra cửa.
Lục T.ử đang đợi anh rồi, anh phải nhanh chân lên mới kịp.
Đến khi Ôn Xảo Nương đi ra thì chẳng thấy bóng dáng ai nữa, cô đành tự mình ra đầu làng ngồi xe bò.
"Xảo Nương à, mau lại đây ngồi này!"
Người cất tiếng gọi là Trương thẩm.
Chuyện ngày hôm qua Ôn Xảo Nương cứu thằng Thạch Oa T.ử trong làng đã truyền đi khắp nơi, cô còn dạy mọi người cách sơ cứu khi đuối nước, nên giờ đây ấn tượng của mọi người về cô đều rất tốt.
Đây toàn là những phương pháp cứu mạng, vậy mà Ôn Xảo Nương chẳng nề hà gì mà chỉ bảo cho họ, đúng là một người tốt bụng.
"Con cảm ơn thẩm ạ." Ôn Xảo Nương cũng chẳng khách khí, ngồi ngay xuống cạnh Trương thẩm.
Hôm nay trời quá nóng, chỉ có cô là không muốn lội bộ nên mới chọn đi xe bò.
Trương thị bắt chuyện với cô: "Hôm nay cháu lên trấn có việc gì thế?"
"Dạ, con đi đưa ít đồ cho nhà con ạ." Ôn Xảo Nương xách một chiếc giỏ nhỏ, bên trong đựng trứng trà.
Có điều bên trên được phủ hai lá sen xanh ngắt, nhìn ngoài chẳng biết là thứ gì.
Trương thị cười nói: "Cháu đúng là khéo chiều chồng, chẳng phải hai ngày nữa cậu ấy về rồi sao?
Đúng là vợ chồng mới cưới, lúc nào cũng dính nhau như sam."
Ôn Xảo Nương cũng cười, giả vờ thẹn thùng cúi đầu.
Một người phụ nữ khác trong làng cùng đi xe lên tiếng: "Xảo Nương này, nghe nói cháu biết săn b.ắ.n à?
Hôm qua lão Triệu Đại Mồm thấy cháu xách hai con thỏ béo mầm từ trên núi xuống đấy.
Tối qua nhà cháu được bữa thịt ra trò nhỉ, thơm nức cả mũi.
Nhà tôi ở tận đằng xa mà vẫn còn ngửi thấy mùi."
"Đúng đấy, thơm quá cơ, nửa cái làng này đều ngửi thấy vị thịt, làm thằng con nhà tôi thèm quá cứ khóc lóc om sòm, nên hôm nay tôi mới phải lên trấn mua ít thịt về đây."
"Mà cháu làm cách nào bắt được thỏ thế?"
Mấy người đàn bà lao xao hỏi han, Ôn Xảo Nương mỉm cười đáp: "Dạ, là con may mắn gặp được thôi ạ.
Con cũng khỏe tay, chứ cũng chẳng ngờ là đ.á.n.h được thỏ đâu."
Người phụ nữ lúc nãy lại cười: "Phen này nhà Khương Gia trong làng có đối thủ rồi nhé.
Hôm qua mấy anh em nhà đó đi săn toàn về tay không, vậy mà cháu lại giỏi thế."
Trương thẩm lên tiếng đỡ lời: "Người ta đã bảo là gặp may rồi mà.
Nhà Khương Gia là sống bằng nghề đó, còn Xảo Nương có dựa vào việc săn b.ắ.n để kiếm ăn đâu."
Người phụ nữ kia bị phản bác thì hơi ngượng, bắt đầu nói giọng mỉa mai: "Phải rồi, phải rồi, đợi đến khi cậu Tiêu Tam trúng Tú tài, Xảo Nương sẽ trở thành phu nhân Tú tài, sau này biết đâu còn làm phu nhân quan lớn không chừng."
Ôn Xảo Nương chẳng hề giận dỗi, trái lại còn hào phóng cười đáp: "Thế thì con xin nhận lời chúc tốt đẹp của các thẩm, các chị ạ.
Chỉ là chẳng biết con có được cái phúc phần đó không thôi."
"Có chứ, nhất định là có rồi, ha ha ha...
Xảo Nương à, sau này giàu sang phú quý thì đừng quên bọn này nhé."
"Phải đấy, phải đấy..."
Dân làng quanh năm chạm mặt nhau, cãi cọ thì cũng nhiều mà làm hòa cũng nhanh.
Thêm vào đó Ôn Xảo Nương lại khéo ăn khéo nói, chẳng làm mếch lòng ai, nên dù lúc đầu có người hơi ghen tị nhưng giờ cũng thấy vui vẻ trở lại.
Ôn Xảo Nương cùng những người phụ nữ trên xe trò chuyện rôm rả suốt quãng đường cho đến khi lên tới trấn.
Lão Tiêu vẫn tìm một chỗ quen thuộc để đợi, dặn mọi người cứ trước lúc mặt trời lặn nửa giờ tập trung ở đây để về là được.
Ôn Xảo Nương xách giỏ nhỏ đi mua thêm ít bánh trái đồ ăn vặt, sau đó mới đến nhà Lý Tú Tài tìm Tiêu Húc.
Chồng nhỏ của cô vẫn còn đang tuổi lớn, phải bồi bổ cho tốt mới được.
Ôn Xảo Nương tự thấy mình cũng thật kỳ quặc, ở thế giới này lại chơi trò "nuôi dưỡng chồng trẻ".
Ở mạt thế cô đã hai mươi lăm tuổi rồi, mà Tiêu Húc bây giờ mới có mười tám, vẫn còn là một cậu em thôi mà.
"Ăn của người thì phải nể mặt người", cô đối xử tốt với Tiêu Húc một chút, sau này có "thịt" cậu ấy thì mới bớt cảm thấy tội lỗi.
Lần này Ôn Xảo Nương đến hơi lệch giờ, Tiêu Húc vẫn đang trong giờ học.
Người ta bảo cô đứng đợi ở cửa, tan học rồi sẽ gọi.
Nghe ngóng biết được phải nửa canh giờ nữa mới tan học, cô quyết định sang quán trà đối diện ngồi uống nước cho mát.
Quán trà mở ở đây đúng là chủ quán có đầu óc kinh doanh, trời nóng nực thế này ai đi qua mà chẳng muốn ngồi xuống làm một bát trà xanh cho hạ hỏa.
"Tiêu Húc, vợ cậu đang đứng ở cửa gọi kìa!"
Vừa tan học, Tiêu Húc còn đang dọn dẹp sách vở, phu t.ử vẫn chưa đi khỏi thì tiểu đồng trông cửa đã vào gọi lớn.
Tiếng gọi này lập tức biến Tiêu Húc thành tâm điểm chú ý.
Tiêu Húc nhìn cái nắng gắt bên ngoài, đứng dậy xin phép phu t.ử.
Lúc này bài vở cũng đã xong, Lý Tú Tài cũng không nói gì, gật đầu cho cậu đi.
Có điều, thằng nhóc này thành thân thật rồi à?
Lần trước ông cứ tưởng đó là cái cớ cậu ta bịa ra vì thái độ của phu nhân không tốt.
Tiêu Húc dọn xong đồ đạc vội vàng đi ra cửa.
Lý Tuấn Kiệt thì cứ ngó nghiêng, thừa dịp phu t.ử không để ý liền lẻn ra ngoài đuổi theo Tiêu Húc.
"Tiêu Húc, đợi tôi với!
Tôi vẫn chưa được diện kiến chị dâu, kiểu gì cũng phải qua chào hỏi một tiếng chứ."
Chắc chắn là vợ Tiêu Húc mang đồ ngon đến rồi, không chạy đi đâu được.
Món thịt thỏ băm lần trước đến giờ cậu ta vẫn còn thèm thuồng, tiếc là Tiêu Húc keo kiệt vô cùng, nhất quyết không chia cho cậu lấy một miếng.
Người đâu mà bủn xỉn thế, cậu ta phải bám theo xem sao.
Tiêu Húc nghe thấy tiếng gọi thì càng rảo bước nhanh hơn, nhưng khổ nỗi da mặt của Lý Tuấn Kiệt không phải dạng vừa, cứ thế chạy bộ đuổi theo.
Tiêu Húc ra đến cửa không thấy Ôn Xảo Nương đâu, tưởng cô chờ lâu đã bỏ về, trong lòng đang dấy lên chút hụt hẫng thì bỗng nghe thấy một tiếng "Nhà mình ơi" trong trẻo vang lên.
Ngẩng đầu lên, Ôn Xảo Nương đang đứng ở quán trà cách đó không xa, mỉm cười rạng rỡ với cậu.
"Nụ cười nghiêng nước nghiêng thành, ánh mắt hút hồn người", trong đầu Tiêu Húc lúc này chỉ hiện lên đúng một câu thơ đó.
Trong lúc Tiêu Húc còn đang ngẩn ngơ, Ôn Xảo Nương đã đi đến trước mặt: "Nhà mình ơi, có nóng không?
Lại đây uống bát trà giải nhiệt này."
Tiêu Húc sực tỉnh lắc đầu, mặt hơi đỏ lên, chắc là do lúc nãy đi quá nhanh nên nóng.
"Ở nhà có làm trứng trà, em mang qua cho anh, sẵn tiện qua thăm anh luôn.
Trứng trà chỉ để được hai ngày thôi, nếu ăn không hết thì chia cho các bạn cùng học, đừng để hỏng phí đi." Ôn Xảo Nương vừa nói vừa lật lá sen trong giỏ ra cho Tiêu Húc xem.
"Em đã ăn chưa?" Tiêu Húc nhìn cô, trong lòng trào dâng một cảm xúc khó tả.
Trước đây mẹ cũng không phải là chưa từng gửi đồ lên cho cậu, nhưng khi Xảo Nương mang tới, cảm giác này lại hoàn toàn khác...
"Em ăn từ sáng rồi, chỗ này đều dành cho anh cả đấy."
"Tiêu Húc, đây chắc hẳn là chị dâu rồi đúng không?"
Ôn Xảo Nương vừa dứt lời thì Lý Tuấn Kiệt đã từ trong cửa bước ra.
Lúc nãy cậu ta nấp sau cửa, quả nhiên nghe thấy vợ Tiêu Húc lại mang đồ ngon đến.
Trứng trà là loại trứng gì nhỉ?
Tiêu Húc thấy cậu ta vái chào Ôn Xảo Nương, đành mím môi giới thiệu: "Đây là Lý Tuấn Kiệt, bạn cùng lớp của tôi."
Ôn Xảo Nương hơi cúi người chào lại.
Lý Tuấn Kiệt nhe hàm răng trắng bóng cười hì hì: "Chị dâu chắc chưa biết đâu, em không chỉ là bạn học mà còn ở cùng phòng với anh Húc nữa đấy."
Ôn Xảo Nương tỏ vẻ hiền thục, hiểu lễ nghĩa: "Thế thì ngày thường phiền cậu chăm sóc nhà tôi nhiều rồi."
Câu nói này khiến Lý Tuấn Kiệt hơi ngượng nghịu, cậu ta đã bao giờ chăm sóc Tiêu Húc đâu.
Lúc hai người mới dọn về ở chung, cậu ta còn định bắt nạt, bắt Tiêu Húc một mình dọn dẹp phòng cơ, chỉ có điều Tiêu Húc cũng chẳng phải hạng vừa, dùng cách khác khiến cậu ta phải ngậm bồ hòn làm ngọt.
Biết Tiêu Húc không dễ chọc vào, sau này Lý Tuấn Kiệt mới chịu chung sống hòa bình đấy.
Nhưng tính Lý Tuấn Kiệt vốn tự nhiên, liền mặt dày nhận lời ngay, lại còn được đà lấn tới: "Chị dâu lại mang đồ gì ngon thế ạ?
Món thịt thỏ băm cay lần trước làm em cứ nhớ mãi không quên, tiếc là Tiêu Húc keo kiệt quá, chỉ chia cho em có một hũ rồi nhất quyết không cho thêm nữa."
Ôn Xảo Nương cười nói: "Là do tôi sơ suất nên làm hơi ít, vả lại thịt thỏ băm trời nóng thế này không để được lâu.
Lần tới tôi sẽ làm món gì để được lâu hơn cho các cậu."
Nụ cười ấy làm Lý Tuấn Kiệt ngẩn ngơ cả người, cứ thế nhìn Ôn Xảo Nương trân trân.
