Khởi Đầu Bằng Gói Thuốc Chuột: Thê Tử Đanh Đá Siêu Vượng Phu - Chương 264: Thiên Kim Quách Phủ
Cập nhật lúc: 12/01/2026 15:07
"Cũng được, lát nữa ra ngoài tôi sẽ rút tiền trả lại các cậu."
Từ Đồng Quang gãi đầu, mặt nóng bừng vì ngượng.
Hôm nay vốn dĩ là anh ta mời khách, kết quả lại không đủ tiền trả, cũng tại anh ta không mang dư dả, lại còn cái tính ham hố rượu chè.
Ai mà ngờ cái bình rượu bé tí tẹo bằng lòng bàn tay ấy lại đắt đỏ đến thế cơ chứ.
Cũng may đều là chỗ quen biết, huynh đệ chí cốt, nếu không hôm nay anh ta đã mất mặt đến tận mang tai rồi.
Tiêu Húc vốn định trả hai trăm lạng, nhưng thấy Từ Đồng Quang đã mặc định theo lời Tống Khang Thuận nên anh cũng chỉ lấy ra năm mươi lạng.
Đêm qua anh có nhắc qua chuyện Từ Đồng Quang định mời khách ở Thiên Thượng Nhân Gian, Xảo Nương đã nhét vào tay anh sấp ngân phiếu năm trăm lạng, giờ thì anh đã hiểu ý vợ mình rồi.
Hóa ra là lo xa, sợ các anh không đủ tiền chi trả.
Nhưng mà mấy cái tên món ăn này đặt hay thật, khiến người ta không kìm được mà muốn tìm hiểu xem bên trong là gì, không biết là vị tài t.ử nào đã nghĩ ra nữa.
"Xin lỗi nhé, hôm khác tôi sẽ mua thêm hai bình rượu khác đền cho các cậu." Từ Đồng Quang cầm lấy tiền của hai người, tổng cộng bốn trăm lạng đưa cho Tiểu Nhị.
Tiêu Húc và Tống Khang Thuận mỗi người góp năm mươi lạng.
Bước ra khỏi cửa Thiên Thượng Nhân Gian, Từ Đồng Quang vẫn còn đang ngượng ngùng sờ mũi.
"Lần sau..."
"Lần sau mấy chỗ thế này đừng có đến nữa, tôi thấy ai đến đây đều là kẻ ngốc cho người ta c.h.é.m đẹp cả."
Tống Khang Thuận bực bội ngắt lời anh ta, nói xong liền bỏ đi trước.
Hành động này khiến Từ Đồng Quang ngơ ngác như Hòa Thượng sờ đầu không thấy tóc, anh quay sang hỏi Tiêu Húc:
"Cậu ta giận à?"
Tiêu Húc gật đầu, chuyện rành rành như chấy trên đầu sư thế kia, còn phải hỏi sao.
"Nhưng mà cậu ta giận cái gì mới được chứ?"
Từ Đồng Quang thấy khó hiểu vô cùng, anh và Tiêu Húc đâu có đắc tội gì với Tống Khang Thuận?
"Chẳng lẽ vì chuyện phải bỏ tiền ra?
Lúc nãy có ai ép cậu ta đâu, là cậu ta tự chủ động đề nghị góp năm mươi lạng mà?"
Từ Đồng Quang đoán già đoán non, cũng chỉ thấy có mỗi khả năng này.
Tiêu Húc nhìn theo bóng lưng Tống Khang Thuận đang đi xa, nhíu mày nói: "Người này không nên thâm giao."
Lòng dạ hẹp hòi, quá mức chi li tính toán.
Anh vốn chẳng muốn dây dưa với Tống Khang Thuận, nhưng vì Từ Đồng Quang quá nhiệt tình, lần nào đi chơi cũng rủ cậu ta theo nên anh không tiện nói gì.
Không ngờ hôm nay Tống Khang Thuận lại diễn màn này, coi như cũng đỡ cho anh phải tốn lời khuyên bảo.
"Chẳng phải chỉ có năm mươi lạng thôi sao, lát nữa tôi trả lại cậu ta là được, làm gì đến mức ấy?"
Từ Đồng Quang thật sự không hiểu nổi.
Chẳng lẽ tình nghĩa ba người bấy lâu nay lại không bằng năm mươi lạng bạc hay sao?
"Cậu cứ nghe tôi đi, trả tiền xong thì ít đi lại thôi." Tiêu Húc nói xong cũng rảo bước về phía nhà mình.
Khó khăn lắm mới đến ngày nghỉ, anh muốn về nhà sớm để ở bên Xảo Nương và Duệ Bảo.
"Tôi cũng chịu thua thật rồi."
Từ Đồng Quang gãi đầu, quay người đi về phía tiền trang.
...
Về đến nhà, Tiêu Húc liền ôm lấy Ôn Xảo Nương kể lại chuyện xảy ra ở Thiên Thượng Nhân Gian.
Ôn Xảo Nương nghe như nghe chuyện phiếm, vì nếu là cô đến đó thì chẳng tốn lấy một xu, dù sao cô cũng được coi là một cổ đông nhỏ của tiệm.
Kể xong, Tiêu Húc lại nói tiếp: "Đúng rồi, hôm nay ở Thiên Thượng Nhân Gian anh có gặp lại ân sư."
"Vị Phó tiên sinh ở học viện lúc anh còn ở huyện Lâm ấy ạ?" Ôn Xảo Nương nhanh ch.óng nhớ ra.
Dù sao lúc đó cô cũng đã tặng một củ nhân sâm làm lễ, nếu không nhờ Phó tiên sinh dạy kèm thêm, Tiêu Húc cũng không thể đỗ Giải nguyên nhanh đến thế.
"Ngày mai anh định mời ân sư đến nhà, lúc đó phải vất vả Xảo Nương tiếp đón rồi, sẵn tiện để ông ấy gặp Đại Nha luôn." Tiêu Húc quấn quýt bên vợ, đưa tay vuốt ve mái tóc cô.
Từng sợi tóc của Xảo Nương đều phảng phất hương thơm, anh cực kỳ thích mùi hương này.
Ôn Xảo Nương đẩy tay anh ra, cười hì hì: "Tướng công, hay là chúng ta đ.á.n.h cược một ván đi?"
"Nói xem tiền cược là gì trước đã?" Tiêu Húc ghé sát lại hỏi.
Khoảng cách giữa hai người cực gần, khiến "Tiêu Húc nhỏ" bắt đầu rục rịch, xao động không yên.
Ôn Xảo Nương thấy dáng vẻ ấy thì biết ngay anh đang nghĩ gì, cô cố ý nói: "Nếu em thắng, trong ba ngày tới em bảo anh làm gì anh phải làm nấy.
Còn nếu em thua thì ngược lại, anh bảo em làm gì em cũng sẽ làm theo, được không?"
Ánh mắt Tiêu Húc thâm trầm, rực cháy lửa tình: "Nhất ngôn cửu đỉnh!
Cược cái gì?"
"Cược xem Đại Nha có phải là con gái của Phó tiên sinh hay không.
Em đoán là phải, còn anh?" Ôn Xảo Nương lấy ngón tay chọc chọc vào l.ồ.ng n.g.ự.c Tiêu Húc.
Cứng rắn thật đấy, từ khi Tiêu Húc luyện tập theo Ảnh Lục, vóc dáng ngày càng săn chắc.
"Anh cũng đoán là phải."
Ôn Xảo Nương: "..."
Tiêu Húc khẽ bật cười: "Thế thì còn cược gì nữa, không cược.
Ban ngày anh nghe lời em, buổi tối em phải nghe lời anh."
"Giờ trời tối rồi, đến lượt em nghe anh."
"..."
"A...
a...
mẫu thân?" Tiểu Duệ Bảo thấy trời đã tối mịt mà chưa thấy mẹ đâu, bắt đầu quấy khóc đòi mẹ.
Lưu cô cô là người từng trải, thấy cửa phòng hai vợ chồng đóng c.h.ặ.t thì đâu có dại gì mà vào quấy rầy.
"Duệ Bảo ngoan, mẫu thân đi ngủ rồi, để mỗ mỗ pha bột cho con ăn nhé."
Duệ Bảo nghe thấy có đồ ăn là hết quấy ngay.
Chẳng biết giống ai mà cậu bé cực kỳ dễ nuôi.
Hai người quấn quýt cả đêm.
Ngày hôm sau, Tiêu Húc vốn định nán lại trên giường thêm chút nữa, nhưng sợ ân sư đến cửa nên vẫn phải dậy sớm.
...
Quách phủ.
Phó Thanh bước ra khỏi Quách phủ, đi thẳng về phía phố Trường Lâm.
Ông không hề chú ý rằng phía sau mình có một "cái đuôi" đang bám theo.
"Tiểu thư, chúng ta đang yên đang lành đi theo cô trượng làm gì ạ?"
Một thiếu nữ mặc váy vàng nhạt lén lút bám theo sau Phó Thanh không xa: "Mấy ngày nay cô trượng toàn đi sớm về muộn, tôi nghi ngờ ông ấy làm chuyện gì đó có lỗi với cô cô."
Người đi theo chính là con gái của anh trai Quách thị.
Nha hoàn tròn mắt ngạc nhiên: "Hả, không thể nào đâu ạ.
Cô trượng vì chữa bệnh cho cô nãi nãi mà không màng thể diện quỳ trước cửa lâu như thế, giờ lại còn tự tay sắc t.h.u.ố.c bón cho cô nãi nãi mỗi ngày, sao có thể làm chuyện gì có lỗi được."
Đám nha hoàn bọn họ tụ tập lại đều ngưỡng mộ muốn c.h.ế.t, ai nấy đều bảo đời này mà gặp được người đàn ông tốt như thế thì c.h.ế.t cũng cam lòng.
"Cô chưa nghe câu này à?
Kẻ phụ lòng đa số là đám độc thư.
Đám người đọc sách lòng dạ thâm sâu lắm."
Hồi nhỏ cha cô ta đã bảo, mấy tên thư sinh nghèo kiết xác chẳng phải hạng tốt lành gì, thấy thì phải tránh cho xa, nếu dám sáp lại gần thì cứ việc cho người đ.á.n.h.
Nếu không sẽ giống như cô cô cô ta, bị lừa đến mức đầu óc lú lẫn, bỏ cả cuộc sống vinh hoa phú quý để chạy đến xó xỉnh nghèo nàn chịu khổ.
"Đi, mau bám theo đi, phía trước là ngõ nhỏ rồi, đừng để mất dấu."
Thiếu nữ túm váy bám đuôi phía sau Phó Thanh, đi thẳng một mạch đến phố Trường Lâm.
Phó Thanh ghé vào phố mua chút bánh ngọt, sau đó mới tới gõ cửa một ngôi viện nằm ở đầu phía Đông.
Hôm qua Tiêu Húc nói là đương sự sống ở đây đúng không nhỉ?
Địa thế đẹp thế này, giá cả chắc chắn không rẻ, liệu mình có đi nhầm nhà không?
Đang lúc phân vân, Tiêu Húc đã mở cửa từ bên trong bước ra đón.
"Thầy, thầy đến rồi sao?
Mau mời vào trong."
Anh đã đợi từ sáng sớm, vừa nghe tiếng gõ cửa liền vội vàng đích thân ra mở để đón người vào.
Thiếu nữ nấp sau thân cây đối diện trợn tròn mắt, gấp gáp giật lấy ống tay áo của nha hoàn.
"Hạnh Nhi, ta không nhìn nhầm chứ?
Người vừa mở cửa là một nam nhân sao?"
Hạnh Nhi dậm chân: "Không nhầm đâu tiểu thư, mau về thôi, để đại lão gia biết được người lại bị phạt cho xem."
Xong đời rồi, cái tật cũ của tiểu thư lại tái phát rồi.
