Khởi Đầu Bằng Gói Thuốc Chuột: Thê Tử Đanh Đá Siêu Vượng Phu - Chương 309: Những Pha Xử Lý "khó Đỡ"\
Cập nhật lúc: 12/01/2026 18:33
"Choang\!"
Một chậu hoa rơi xuống đất vỡ tan tành, ngay đúng vị trí Tiêu Húc vừa đứng.
Nếu không phải Tiêu Húc kịp thời quay đầu nghiêng người né tránh, thì giờ này e là đầu đã nở hoa rồi.
Tiêu Húc ngẩng đầu nhìn lên lầu, một bóng người vụt qua rất nhanh.
"Tiêu Húc, cậu không sao chứ?"
An Tu Văn bước tới, người vừa lên tiếng cảnh báo Tiêu Húc chính là cậu.
Cậu ta tập võ từ nhỏ nên phản ứng nhạy bén hơn người thường một chút.
"Vừa rồi trên lầu có người."
Tiêu Húc vẫn còn chưa hết bàng hoàng, cái chậu hoa vỡ nát dưới đất cao đến nửa mét, thứ này mà đập trúng thì không c.h.ế.t cũng tàn phế.
Từ Đồng Quang chạy theo ngay phía sau cũng ngước nhìn lên lầu, cửa sổ vẫn còn đang mở toang.
"Mẹ kiếp, thằng ch.ó nào chơi xấu, đi, lên đó tìm nó tính sổ\!"
Tiêu Húc liếc nhìn Quốc T.ử Giám cách đó không xa.
Cậu vừa từ Quốc T.ử Giám đi ra, định đến phủ Thái phó.
Nhát hiện đám người Từ Đồng Quang lén la lén lút bám theo, cậu bèn đổi đường, lấy cớ đi mua đồ.
Bên trên chỗ này là một quán trà, chậu hoa vừa rồi rơi xuống từ tầng ba.
"Mấy vị khách quan muốn dùng trà ạ?"
Tiêu Húc dẫn An Tu Văn và Từ Đồng Quang vào quán trà, Tiểu nhị vội vàng chạy ra đon đả chào mời.
"Tầng ba, tránh ra\!
Đồng Quang, cậu canh ở dưới, đừng để kẻ đó chạy thoát\!" An Tu Văn vừa nói vừa chạy lên lầu.
Chưởng quầy nghe thấy tiếng động liền hớt hải chạy tới: "Khách quan, có chuyện gì vậy?
Quán nhỏ của tôi đắc tội gì với các vị sao?"
"Ông còn hỏi à, trên lầu các ông rơi xuống một cái chậu hoa to tướng suýt chút nữa đập c.h.ế.t bạn tôi rồi\!"
Từ Đồng Quang tức tối quát.
Chưởng quầy đi theo Tiêu Húc lên gian phòng nhã các ở tầng ba, nơi chậu hoa rơi xuống.
Cửa sổ mở toang, chậu cây "Quan Âm nhỏ lệ" vốn đặt trên bệ cửa sổ đã không cánh mà bay.
Bước tới nhìn xuống, chậu hoa vỡ nát vẫn còn nằm chình ình dưới lòng đường, Chưởng quầy lập tức toát mồ hôi hột vì căng thẳng.
"Chuyện này...
chuyện này không thể nào..."
An Tu Văn quan sát xung quanh một lượt, quay sang nói với Tiêu Húc: "Chậm một bước rồi, xem ra người đã chạy mất."
Hai người đi xuống lầu, Tiêu Húc hỏi Chưởng quầy: "Chưởng quầy, vừa rồi ai là người vào gian phòng này?"
"Đâu có ai lên đó đâu ạ?
Hay là do gió thổi rơi xuống?" Chưởng quầy hoang mang lắc đầu.
Vừa dứt lời, Từ Đồng Quang đứng dưới lầu nghe thấy liền lớn tiếng:
"Chưởng quầy, ông nhìn bọn tôi giống kẻ ngốc lắm sao?
Cái chậu to đùng thế kia ông bảo gió thổi bay được, ông thổi thử tôi xem nào, với lại lúc nãy làm gì có gió?"
"Nhưng quả thật không có khách lên mà." Chưởng quầy hỏi lại Tiểu nhị một lần nữa, xác nhận đúng là không có ai lên.
Chuyện này đúng là kỳ quái.
"Mấy vị công t.ử, chuyện này có lẽ là t.a.i n.ạ.n ngoài ý muốn, hay là quán tôi biếu các vị mấy hộp trà ngon làm quà tạ lỗi nhé?" Thái độ của Chưởng quầy rất thành khẩn, liên tục cúi đầu xin lỗi Tiêu Húc.
Từ Đồng Quang canh ở dưới cũng chẳng thấy ai, bèn nói với Chưởng quầy: "Bạn tôi suýt thì mất mạng, ai thèm mấy hộp trà rách của ông.
Nhìn quần áo bọn tôi mặc đây này, người các ông suýt đập c.h.ế.t là nhân tài rường cột tương lai của nước Tề đấy nhé."
"Chuyện này...
vậy tôi đền thêm năm mươi lượng bạc, thật sự không thể thêm được nữa."
Chưởng quầy thấy mấy vị này đều là công t.ử quyền quý, không dễ chọc vào, đành c.ắ.n răng chịu đau nhượng bộ một bước lớn.
Chuyện này mà làm ầm ĩ lên thì ảnh hưởng đến việc buôn bán của quán trà.
"Ông..."
"Được." Tiêu Húc nhận lấy số bạc.
"Đa tạ các cậu, tôi phải về rồi, các cậu cũng về sớm đi, hôm khác tôi mời cơm tạ ơn sau."
Từ Đồng Quang suýt thì nghẹn họng, nhìn Tiêu Húc với ánh mắt "chỉ tiếc rèn sắt không thành thép", hạ giọng nói: "Ai cần tiền của lão ta chứ, mạng cậu suýt thì đi tong rồi, sao lại thiếu cốt khí như thế?
Báo quan đi, kiện bọn họ tội mưu hại học trò Quốc T.ử Giám."
An Tu Văn đứng bên cạnh cau mày: "Không liên quan đến quán trà đâu, đi thôi, xung quanh không để lại chút dấu vết nào, quan sai có tới cũng bó tay."
Rốt cuộc là kẻ nào muốn gây khó dễ cho Tiêu Húc?
Ba người bước ra khỏi quán trà, Tiêu Húc quyết định về nhà trước, sau đó bảo Ảnh Lục chạy một chuyến đưa thư cho Thái phó, hẹn ngày khác cậu sẽ đến bái phỏng.
Vừa đi được vài bước, phía trước mặt lại ầm ĩ náo loạn.
"Con mụ thối tha kia, mày chạy đi đâu?
Dám đi trộm đàn ông, xem hôm nay ông đây có đ.á.n.h c.h.ế.t mày không\!"
Một gã đàn ông vạm vỡ mặt đỏ gay, tay lăm lăm khúc gậy gỗ, miệng c.h.ử.i bới om sòm.
Chạy phía trước hắn là một người phụ nữ dáng vẻ mảnh mai yếu ớt, đầu tóc rũ rượi, trên gương mặt xinh đẹp còn in hằn hai dấu tay đỏ ch.ót.
"Tướng công, em không có trộm, là mình hiểu lầm rồi\!"
"Ông đây tận mắt thấy thằng đàn ông từ phòng mày đi ra, mày còn dám chối là không trộm?
Mày coi ông là thằng mù hay thằng điếc hả?
Ông bôn ba bên ngoài kiếm tiền cực khổ, mày ở nhà lại đi tòm tem trai gái\!"
"Đứng lại, cấm chạy\!"
Tiêu Húc trơ mắt nhìn người phụ nữ kia lao thẳng về phía mình, định nhào vào lòng cậu.
Cậu vội vàng nghiêng người né sang một bên, ai ngờ người phụ nữ đó lại ngã sóng xoài ngay trước mặt cậu, túm c.h.ặ.t lấy vạt áo Tiêu Húc.
"Cầu xin cậu cứu tôi với, cứu tôi với, cứu mạng\!"
"Buông ra\!"
Tiêu Húc như tránh tà, đá phắt tay người phụ nữ ra.
Gã đàn ông vạm vỡ đã lao tới, vung gậy định phang vào đầu Tiêu Húc: "Hay lắm\!
Thằng mặt trắng này là nhân tình của mày phải không?
Ông g.i.ế.c c.h.ế.t đôi gian phu dâm phụ chúng mày\!"
Tiêu Húc phản ứng cực nhanh, chộp lấy cây gậy, thuận thế thúc mạnh về phía trước, trúng ngay chấn thủy của gã đàn ông.
Tiêu Húc thở phào nhẹ nhõm, đang định rời đi thì không ngờ người phụ nữ dưới đất đã lồm cồm bò dậy, trong tay lăm lăm con d.a.o găm không biết rút ra từ đâu.
"Mày đã không cho bà sống, thì bà cũng không thiết sống nữa, bà liều mạng với mày\!"
Mũi d.a.o lao thẳng về phía Tiêu Húc.
Tiêu Húc nhảy dựng lên cao ba thước, nấp ngay sau lưng An Tu Văn, gân cổ gào lên: "G.i.ế.c người giữa phố rồi\!
Báo quan, mau báo quan đi\!"
An Tu Văn: "..."
Người phụ nữ kia liền vứt con d.a.o đi, khóc lóc tỉ tê lại định sán về phía Tiêu Húc.
"Công t.ử, đừng...
đừng báo quan, báo quan rồi thì tôi sống sao nổi, vừa rồi tôi cũng không biết mình bị làm sao nữa..."
Tiêu Húc nấp sau lưng An Tu Văn, thò mỗi cái đầu ra: "Cô đừng có qua đây\!
Qua đây là tôi không khách sáo đâu đấy."
An Tu Văn: "..."
Người phụ nữ khóc như mưa nhìn Tiêu Húc: "Công t.ử...
cầu xin cậu, cậu cứu tôi với, chồng tôi sẽ đ.á.n.h c.h.ế.t tôi mất."
"Thì liên quan gì đến tôi, tránh xa tôi ra, đúng là có bệnh\!" Tiêu Húc kéo An Tu Văn lùi lại hai bước, vẫn cứ dùng cậu ta làm lá chắn.
An Tu Văn: "..."
Đại ca à, cậu có thể buông tôi ra rồi hẵng nói chuyện được không.
"Con tiện nhân\!
Trước mặt ông mà còn dám cắm sừng ông hả\!" Gã đàn ông nhặt cây gậy lên, hung hãn quật mạnh vào bắp chân người phụ nữ.
Người phụ nữ vừa khóc vừa hét t.h.ả.m thiết, định chạy về phía Tiêu Húc.
Tiêu Húc cứ túm lấy An Tu Văn làm bia đỡ đạn, né trái tránh phải điêu luyện.
An Tu Văn: "..."
Sau một hồi xử lý cồng kềnh, quan sai phụ trách trị an kinh thành cũng tới nơi.
Người phụ nữ chưa bị đ.á.n.h c.h.ế.t, nhưng cũng ăn mấy gậy, người ngợm đầy thương tích.
Còn Tiêu Húc, nhờ An Tu Văn né đòn nhanh, cậu nấp phía sau nên vẫn bình an vô sự.
Gã đàn ông và người phụ nữ đều bị khống chế, người phụ nữ vẫn còn khóc, ngẩng đầu nhìn Tiêu Húc với ánh mắt đầy oán hận, dường như không ngờ cậu lại sắt đá đến mức thấy c.h.ế.t không cứu như vậy.
Từ Đồng Quang đứng xem kịch nãy giờ không nhịn được lên tiếng nhận xét:
"Tiêu Húc, cậu cũng quá...
quá không biết thương hoa tiếc ngọc rồi đấy?"
Tiêu Húc cau mày: "Cậu thích thương thì cứ việc thương, đừng có để sơ sẩy rồi mất luôn cả cái mạng nhỏ."
&5;&5;&5;&5;&5;
\
