Khởi Đầu Bằng Gói Thuốc Chuột: Thê Tử Đanh Đá Siêu Vượng Phu - Chương 380: Thất Vọng
Cập nhật lúc: 12/01/2026 18:48
Quách Uyển Nghi đỏ mặt, hoàn toàn là dáng vẻ của một thiếu nữ đang yêu: "Đa tạ Điện Hạ, thiếp chẳng thiếu thứ gì cả.
Để thiếp tiễn người có được không?"
"Vậy làm phiền Uyển Nghi rồi." Tam Hoàng T.ử mỉm cười, giọng điệu vô cùng ôn nhu.
Hai người vừa trò chuyện vừa đi ra tận cổng phủ Tướng Quân.
Quách Uyển Nghi dường như chẳng nỡ để Tam Hoàng T.ử đi, ánh mắt đầy vẻ quyến luyến.
Tam Hoàng T.ử đưa tay vuốt ve gò má cô.
Quách Uyển Nghi lập tức đỏ bừng mặt, cúi đầu lí nhí: "Điện Hạ..."
Tam Hoàng T.ử càng được đà, véo nhẹ má cô một cái: "Cô bé ngốc, qua năm mới là thành thê t.ử của ta rồi, còn thẹn thùng cái gì nữa."
Nha hoàn đi theo sau Quách Uyển Nghi định bụng lên tiếng nhắc nhở chuyện này không đúng quy tắc, nhưng đối mặt với Tam Hoàng Tử, rốt cuộc cô ta cũng chẳng dám hé răng nửa lời.
"Điện hạ trên đường về nhớ chú ý an toàn."
Quách Uyển Nghi đứng nhìn theo bóng Tam Hoàng T.ử ra cửa lên xe ngựa, mãi đến khi xe đi khuất mới quay vào.
Vừa mới vào đến hậu viện, Quách Tướng Quân đã đi thẳng tới, gương mặt nghiêm nghị đến phát sợ.
"Quỳ xuống!"
Quách Uyển Nghi đang lúc lòng dạ ngọt ngào thì bị làm cho giật nảy mình: "Cha, tự dưng cha phát điên cái gì thế?"
Quách Tướng Quân ra lệnh cho toàn bộ hạ nhân lui ra, sau đó rút cây roi da trên tường xuống, nhìn chằm chằm con gái.
"Ta thấy cả cái nhà này đã chiều hư con rồi.
Ta tuy là hạng võ tướng thô lậu, nhưng cũng biết lễ nghĩa liêm sỉ, còn liêm sỉ của con đâu?"
Chuyện xảy ra ở đại môn vừa nãy, quản gia đã báo lại cho ông biết cả rồi.
Ông chưa từng ngờ tới đứa con gái mình lại có thể làm ra chuyện riêng tư trao gửi thế này, thực sự khiến ông quá đỗi thất vọng.
"Cha, con làm sai cái gì mà cha hung dữ với con thế?" Quách Uyển Nghi bĩu môi, chẳng có chút sợ sệt nào.
Cả nhà xưa nay đều cưng nựng cô, lớn chừng này tuổi đầu cô đã bao giờ bị đ.á.n.h đâu.
"Chát!"
Quách Tướng Quân vung roi quất xuống, Quách Uyển Nghi hét lên một tiếng t.h.ả.m thiết rồi ngã quỵ xuống đất.
"Cha, rốt cuộc con đã làm sai điều gì?
Cha muốn đ.á.n.h c.h.ế.t con gái sao?" Quách Uyển Nghi òa khóc, nước mắt lã chã rơi như mưa.
Thôi thị vội vàng chạy tới giật lấy cây roi trong tay Quách Tướng Quân: "Tướng quân, ông làm cái gì vậy?
Đang yên đang lành sao lại đ.á.n.h con?
Giờ thân phận con bé cũng khác rồi, không thể tùy ý đ.á.n.h mắng như thế được."
"Mẹ con bà thật là giỏi lắm!
Ta đã nói là không đứng về phía bất kỳ thế lực nào, hai người móc nối với Tam Hoàng T.ử từ bao giờ?"
Quách Tướng Quân nhìn vợ con mà lòng đau như cắt, đúng là hận sắt không thành kim.
Hoàng thượng đang độ sung mãn, mấy vị hoàng t.ử đấu đá gay gắt, mèo nào c.ắ.n mỉu nào còn chưa biết được, lúc này giữ mình mới là thượng sách.
Ông cũng tự hỏi sao bỗng dưng lại có thánh chỉ ban hôn, Tam Hoàng T.ử này đúng là thủ đoạn thâm sâu, lại dám xuống tay từ chỗ con gái ông.
Thế mà ông lại sơ suất, để hắn ta đục nước thả câu.
Thôi thị cứ ngỡ Quách Tướng Quân đang nói chuyện hai đứa quá thân mật, liền nhỏ giọng bào chữa cho con: "Tướng quân, Uyển Nghi và Tam Hoàng T.ử đã được thánh chỉ ban hôn, lẽ nào Tam Hoàng T.ử còn có thể thoái hôn sao?
Để vợ chồng chúng nó bồi đắp tình cảm trước thì có gì không tốt?"
Quách Tướng Quân nhìn người vợ kết tóc mà cảm thấy xa lạ vô cùng.
"Trước đây sao ta không phát hiện ra bà lại là người như thế này.
Thôi gia đã chọn đứng phe Tam Hoàng T.ử rồi phải không?"
Thôi thị ánh mắt né tránh, Quách Tướng Quân còn gì mà không hiểu nữa.
"Thế là bà kéo cả nhà này đi vào chỗ c.h.ế.t!
Bây giờ vẫn chưa thỏa mãn, bà còn muốn kéo cả nhà em gái ta vào, lôi cả ân nhân nhà nó vào nữa.
Trước đây chưa từng thấy bà nhiệt tình với Ôn nương t.ử bao giờ, giờ thấy người ta thăng quan tiến chức, có giá trị lợi dụng là bà đổi thái độ ngay."
"Thôi Tĩnh Văn ơi là Thôi Tĩnh Văn, vợ chồng bao nhiêu năm, ta chưa từng nghĩ bà lại là loại người như thế, trục lợi cá nhân, bán con cầu vinh."
Thôi thị cuống cuồng định giải thích: "Tướng quân, ông nghe tôi giải thích đã..."
Quách Tướng Quân không muốn nghe, trực tiếp ngắt lời: "Người đâu, nhốt tiểu thư vào trong viện của nó để thêu long phượng, trước ngày đại hôn không được bước chân ra ngoài nửa bước."
"Tướng quân, tôi làm thế này đều là vì cái phủ tướng quân này cả, Tam Hoàng T.ử người ấy rất có khả năng..."
Quách Tướng Quân lạnh lùng chặn đứng lời Thôi thị chưa kịp thốt ra.
"Từ hôm nay bà không cần quản lý việc nhà nữa.
Nếu bà còn nói thêm một câu nào, thì cuốn gói về nhà mẹ đẻ đi."
Tam Hoàng T.ử hiện giờ trông thì có vẻ nở hoa gấm vóc, Thục Phi lại đang quản lý hậu cung, nhưng Hoàng thượng chưa chắc đã truyền ngôi cho hắn.
Quách gia dù thế nào cũng không được lội vào vũng nước đục này.
...
Chuyện xảy ra ở Quách gia thì Ôn Xảo Nương và Tiêu Húc đã rời đi từ trước nên đương nhiên không biết.
Rời khỏi Quách gia chưa được bao lâu, Ôn Xảo Nương lấy cớ có việc, xuống xe ngựa trước và không cho Tiêu Húc đi theo.
Sau đó cô vòng lại gần đại môn Quách gia, thấy Tam Hoàng T.ử vừa bước ra, cô liền b.úng một chiếc dằm gỗ bay v.út đi.
Tam Hoàng T.ử đang yên đang lành bỗng cảm thấy bắp chân đau nhói như kim châm, khiến hắn ngã khụỵu xuống đất, hít vào một hơi khí lạnh.
Ám vệ của Tam Hoàng T.ử nhận ra điều bất thường, nhưng khi định vị được vị trí của Ôn Xảo Nương vừa đứng thì cô đã sớm cao chạy xa bay.
Quay lại xe ngựa, Tiêu Húc lên tiếng hỏi: "Xảo Nương, vừa nãy em sao thế, có chuyện gì xảy ra à?"
Ôn Xảo Nương lườm anh một cái: "Bụng em hơi khó chịu nên đi giải quyết một chút, chuyện tế nhị thế này mà anh cũng phải hỏi bằng được à?"
Cô làm gì ư?
Tất nhiên là đi dạy cho gã Tam Hoàng T.ử kia một bài học rồi.
Tuy không thể trực tiếp chọc mù mắt gã, nhưng cái dằm gỗ đó cũng đủ cho gã nếm mùi đau khổ.
Trừ phi gã tự khoét thịt lấy dằm ra, nếu không thì cứ xác định là đau nhức âm ỉ đi.
Tiêu Húc bật cười: "Đừng giận, là lỗi của anh.
Nhưng chúng ta là vợ chồng già rồi, có gì mà không nói được, em có làm trước mặt anh thì..."
"Thôi đi, anh có thấy ghê không hả?" Ôn Xảo Nương ngắt lời, véo vào hông anh một cái.
Tiêu Húc thuận thế kéo cô tựa vào lòng mình.
Ôn Xảo Nương nhỏ giọng nói: "Cái gã Tam Hoàng T.ử đó ánh mắt không chính trực, cứ nhớp nháp như bị rắn độc nhắm vào vậy.
Loại người này mà làm Hoàng đế thì e là không phải vị quân chủ tốt đâu."
"Ngồi trên ngai vàng lâu, có khi Tề quốc cũng đến lúc vong quốc." Tiêu Húc nhận xét một cách sắc sảo.
Ôn Xảo Nương khẽ cười, rồng sinh chín con chẳng con nào giống con nào, mấy người con trai của Hoàng thượng, trừ A Toản ra, mấy gã khác đều khiến người ta đau đầu.
Dù sao cô cũng là người ích kỷ, chỉ bảo vệ người nhà mình, còn người khác chẳng liên quan.
Hai vợ chồng họ còn chưa biết, vị Tề Hoàng vừa được nhắc tới hiện đang ngồi lù lù trong sân nhà họ Tiêu.
Ôn Xảo Nương và Tiêu Húc vắng nhà, Lý Thúy Hoa cùng Tiêu lão hán đón tiếp Hồ lão gia vô cùng nồng hậu.
Lưu cô cô thấy Duệ Bảo chạy nhảy lung tung, sợ bé ngã nên chạy lại nhắc nhở, tình cờ lọt vào mắt Hồ lão gia.
"Khoan đã, sao tôi cứ cảm thấy cô trông rất quen mắt?
Hình như đã gặp ở đâu rồi thì phải?"
Lưu cô cô hơi sững lại, tiến tới hành lễ với Hồ lão gia rồi châm thêm trà.
"Hồ lão gia chắc nhìn nhầm rồi, một bà già như tôi trước giờ chỉ quanh quẩn hầu hạ chủ t.ử, chưa từng gặp Hồ lão gia."
Nhìn động tác pha trà trôi chảy như mây trôi nước chảy, đẹp mắt vô cùng của cô, Hồ lão gia càng thêm chắc chắn mình đã từng gặp người này ở đâu đó.
"Sao thế, Hồ lão gia quen biết Lưu cô cô ạ?" Lý Thúy Hoa không hiểu chuyện gì liền xen vào.
Lưu cô cô hiểu biết rộng lắm, hay là ngày trước lúc hầu hạ ở nhà quyền quý nào đó đã từng gặp Hồ lão gia rồi chăng?
Hồ lão gia nghe vậy, cảm xúc có chút d.a.o động.
"Lưu?
Cô họ Lưu?
Lưu cô cô?"
...
