Khơi Dậy Ngọn Lửa - Chương 5
Cập nhật lúc: 08/08/2026 15:04
Ngày đầu tiên, tôi làm cháy khét món cơm rang trứng.
Hôm qua thì chỉ nấu được cho anh một bát mì ăn liền.
Hôm nay, tôi quyết định làm món thịt xào cà rốt.
Vừa cầm củ cà rốt lên định cắt, Lệ Đằng đã từ phía sau nắm lấy tay tôi.
Khoảng cách giữa hai người rất gần.
Hơi thở của anh khẽ phả lên gò má tôi.
“Khương Mạt, cà rốt khá cứng, dùng d.a.o rất dễ cắt vào tay. Cái này nên dùng dụng cụ bào sợi.”
Vừa nói, anh vừa lấy chiếc bào sợi ra, nắm lấy tay tôi, chậm rãi bào từng chút một.
“Lệ Đằng...”
Tôi quay đầu lại.
Đúng lúc ấy, Lệ Đằng cũng nhìn sang tôi.
Môi tôi vô tình chạm lên môi anh.
Tôi vội lùi lại.
Nhưng anh đã giữ lấy tôi, vừa mạnh mẽ lại dịu dàng, từ từ kéo dài nụ hôn ấy.
Tôi bắt đầu giãy giụa.
Đến khi Lệ Đằng buông ra, tôi lập tức đẩy xe lăn lùi sang một bên.
Lệ Đằng chỉ khẽ cười, tiếp tục bận rộn trong bếp.
Tim tôi đập thình thịch.
Tôi lặng lẽ nhìn anh.
Gương mặt nghiêng của anh sắc sảo, góc cạnh rõ ràng.
Hàng mi đen dài khẽ rủ xuống.
Anh vẫn mặc chiếc áo thun đen quen thuộc, vóc dáng cường tráng hiện rõ không chút che giấu.
Vai rộng, eo hẹp.
Những đường cơ bắp trên cánh tay săn chắc hiện lên rõ nét.
Trên cổ tay còn đeo một chiếc đồng hồ.
Một tay đút túi quần, tay còn lại thản nhiên nấu ăn.
Phải nói thế nào nhỉ...
Thật sự rất đẹp trai.
Toàn thân anh toát lên vẻ nam tính đầy cuốn hút.
Nhớ lại nụ hôn vừa rồi, mặt tôi lại nóng bừng.
Chẳng mấy chốc, Lệ Đằng đã nấu xong ba món một canh.
Hai ngày rồi chưa được ăn bữa nào ra hồn.
Đến cả bát canh tôi cũng uống sạch.
Lệ Đằng lười biếng lên tiếng:
“Thế nào? Không tệ chứ?”
Tôi hài lòng gật đầu.
“Ngon lắm. Đây là bữa ngon nhất tôi được ăn trong mấy ngày gần đây.”
Lệ Đằng khẽ cong môi.
“Vậy thì được. Sau này để tôi nấu cho em ăn.”
Sau này sao?
Tôi cũng chẳng để tâm.
Giữa tôi và Lệ Đằng, làm gì có cái gọi là sau này.
Dù sao cũng chỉ còn hơn 20 ngày nữa.
Đến lúc đó...
Đường ai nấy đi, không còn liên quan gì đến nhau nữa.
8
Ngày thứ 10 ở thôn Vân Dã, nhờ có nạng chống, cuối cùng tôi cũng có thể xuống đất đi lại.
Ngày nào Lệ Đằng cũng thay đổi món, nấu đủ thứ ngon cho tôi ăn.
Phải nói thật là...
Khẩu vị của tôi ngày càng kén hơn.
Không biết sau khi về thành phố Miên có còn tìm được đầu bếp nào nấu ngon gần bằng anh hay không.
Ăn tối xong, Lệ Đằng có việc phải ra ngoài.
Thấy trời vẫn còn sáng, tôi chống nạng men theo con đường nhựa phía sau núi.
Nghe nói cách đó không xa có một giàn nho.
Lệ Đằng từng nói anh thích ăn nho, tiện thể tôi hái cho anh hai chùm mang về.
Đi được một lúc vẫn chưa thấy giàn nho đâu, phía xa bỗng vang lên tiếng ch.ó sủa dữ dội.
Tôi giật b.ắ.n mình.
Hồi nhỏ từng bị ch.ó đuổi nên đến giờ cứ nghe tiếng ch.ó sủa là sợ.
Tôi vội vàng quay đầu.
Ai ngờ cây nạng lại chọc vào ruộng ngô bên cạnh, cả người mất thăng bằng ngã nhào vào trong.
Điện thoại cũng không biết rơi đâu mất.
Tiếng ch.ó sủa càng lúc càng gần.
Tôi cuống cuồng lần mò trong ruộng tìm điện thoại, sợ đến mức không dám thở mạnh.
Muốn đứng dậy nhưng chân đau dữ dội.
Trời cũng dần tối.
Xa xa còn là một ngọn đồi hoang.
Cả người tôi càng lúc càng lạnh.
Trong đầu liên tục hiện lên đủ loại hình ảnh đáng sợ.
Nước mắt không kiềm được mà rơi xuống.
Tôi vừa khóc vừa nấc.
Biết mình không thể ngồi chờ mãi được.
Tôi c.ắ.n răng chống nạng, cố nhịn đau đứng dậy.
Vừa ngẩng đầu lên đã thấy Lệ Đằng đứng ngay trước mặt.
Trong bóng tối, tôi không nhìn rõ biểu cảm của anh.
Tôi khịt khịt mũi.
“Lệ Đằng... anh đến rồi... tôi bị ngã...”
Chưa kịp nói hết câu, Lệ Đằng đã bước tới ôm c.h.ặ.t lấy tôi.
Cơ thể anh khẽ run.
Anh siết tôi vào lòng, giọng đầy lo lắng:
“Khương Mạt, chân em còn chưa khỏi, tại sao lại chạy ra ngoài một mình?”
“Em có biết ruộng ngô cao quá đầu người thế này nguy hiểm đến mức nào không?”
“Tôi về nhà không thấy em, gần như phát điên lên đi tìm.”
“Cả làng tôi đều tìm khắp nơi.”
“May mà sau đó có người nói nhìn thấy em đi về hướng này.”
Nước mắt vốn đã ngừng lại, bị anh quát một trận lại thi nhau rơi xuống.
Lệ Đằng chỉ biết thở dài.
“Đừng khóc nữa, tôi đưa em về nhà.”
Anh bế ngang tôi lên, đưa về căn nhà nhỏ.
Anh từ chối sự giúp đỡ của Trần Vân.
Sau khi đóng cửa lại, anh bế tôi vào phòng tắm.
Lần này anh không đi ra ngoài.
Chỉ cố nén cảm xúc, đôi mắt dài hẹp đỏ hoe nhìn tôi.
Bầu không khí nặng nề đến lạ.
Tôi cũng chẳng dám từ chối.
Anh mở vòi sen, cẩn thận tắm cho tôi.
Đến khi chạm vào mái tóc, tôi cảm nhận rõ đầu ngón tay anh đang run lên.
Trong lòng tôi cũng thấy áy náy.
“Lệ Đằng... xin lỗi.”
“Đã làm anh lo lắng rồi.”
“Tôi không sao nữa đâu, anh yên tâm.”
Lệ Đằng không nói gì.
Chỉ lặng lẽ tăng tốc.
Đến khi tôi trở về phòng thì đã có bác sĩ chờ sẵn.
Bác sĩ kiểm tra toàn thân cho tôi, bôi t.h.u.ố.c lên những vết trầy xước rồi băng lại cổ chân.
Lệ Đằng đắp chăn cẩn thận cho tôi.
Không nói một lời, anh quay người đi ra ngoài.
Tôi nhìn chằm chằm lên đầu giường.
Làm thế nào cũng không ngủ được.
Chỉ cần nhắm mắt lại là trước mắt hiện lên cảnh mình ngã giữa ruộng ngô tối đen.
Cái cảm giác kêu trời trời không thấu, gọi đất đất chẳng hay khiến tôi sợ đến mức hô hấp cũng trở nên khó khăn.
