Không Có Được Trái Tim Ấy, Ta Đổi Người Mà Gả - Chương 4
Cập nhật lúc: 04/09/2026 17:01
Thôi Diễm nhìn ánh mắt mang chút khiêu khích của ta, nghiến răng nói:
“Đúng vậy, nhị tẩu. Sau này đừng hối hận.”
Trong giọng Thôi Hành đã mang theo tức giận.
“Gả cho ta, Nhị cô nương sao có thể hối hận? Tam đệ, đệ quản quá nhiều rồi.”
Sắc mặt Thôi Diễm lúc xanh lúc trắng, khó coi vô cùng.
Cách đó không xa, a tỷ cùng Thôi Ly đang đi về phía này.
Ta từ sau lưng Thôi Hành bước ra, đi đón a tỷ.
“A tỷ.”
“Có chuyện gì vậy? Vừa rồi hình như ta nghe thấy bên này có gì không ổn?”
Ta lắc đầu, nhưng ánh mắt sau lưng lại càng lúc càng nóng rực.
“Vừa rồi Tam công t.ử nói muội vốn nên là vị hôn thê của hắn. Nhưng bây giờ hôn sự giữa muội và nhị lang đã định, muội thật sự không hiểu hắn…”
Giọng ta mang theo chút ấm ức.
Thôi Ly lập tức bước ra nhận lỗi.
“Là Thôi phủ chúng ta thất lễ. Mấy ngày trước tam đệ tìm khắp nơi mua hải đường, hôm qua vừa tìm được một gốc có phẩm tướng rất tốt. Lát nữa ta sẽ sai người đưa sang cho Nhị tiểu thư coi như bồi lễ.”
Ta gật đầu, chuyện này coi như bỏ qua.
Thôi Ly dẫn Thôi Hành và Thôi Diễm rời khỏi phủ.
Ta và Thôi Hành cũng chẳng còn cơ hội nói riêng thêm điều gì.
Không lâu sau, gốc hải đường ấy quả nhiên được đưa vào phủ.
A tỷ cùng ta đứng ngắm hoa.
“Nghe nói mấy ngày trước, Thôi tam lang còn cho người lấp cả hòn giả sơn trong viện, đổi thành trồng hải đường.”
A tỷ giống như vô tình nhắc tới.
“A Tịnh, loài hải đường muội thích nhất, cuối cùng cũng có người nhớ.”
Tim ta bỗng đập mạnh một nhịp.
Ta khó tin nhìn về phía a tỷ.
A tỷ nhẹ nhàng gật đầu.
“A tỷ…”
Ta nhào vào lòng a tỷ, nước mắt không thể khống chế mà rơi xuống.
A tỷ vẫn là a tỷ của ta.
Tỷ ấy biết tất cả những khổ sở và vui buồn của ta.
A tỷ không nói gì, chỉ nhẹ nhàng vỗ lưng ta.
Đợi ta bình tĩnh lại, tỷ ấy mới lên tiếng:
“Thôi nhị lang từng gặp muội một lần.”
A tỷ nhìn ta, ta gật đầu.
“Đúng vậy. Ba năm trước, trên đường từ nhà ngoại ở Giang Tây trở về, muội từng sai người cứu Thôi Hành.”
“Muội có biết Thôi nhị lang vừa gặp muội đã nhất kiến chung tình không?”
Ta lắc đầu.
Đời trước ta và Thôi Hành chỉ gặp nhau đúng một lần, sao có thể biết tâm ý của hắn?
A tỷ khẽ thở dài.
“Sau khi muội mất, Thôi nhị lang từ quân doanh trở về, đ.á.n.h tam lang gần c.h.ế.t rồi tự xin tới biên cương.”
“Suốt mười năm ở biên cương, hắn đ.á.n.h giặc Oa đến mức chúng không dám bước ra khỏi đại doanh.”
“Mười năm chiến công, hắn chỉ muốn đổi lấy một điều, đó là chính thê của hắn phải là muội.”
Ta mở to mắt, đưa tay che miệng, trái tim đập dữ dội.
“Sao có thể…”
A tỷ nhẹ nhàng lắc đầu.
“Đời này muội không cần gả cho tam lang nữa. Có lẽ hai tỷ muội chúng ta đều có thể sống thật lâu.”
Giọng a tỷ rất nhẹ, bên trong lại tràn đầy thương tiếc.
Ta hiểu ý trong lời tỷ ấy, nước mắt đang đầy nơi khóe mắt cuối cùng vẫn rơi xuống.
Sau khi ta c.h.ế.t, sao a tỷ có thể vẫn vui vẻ như trước?
“Yên tâm đi, tỷ nhìn con cái chúng ta thành gia lập thất xong mới buông tay.”
“May mà ông trời lại cho chúng ta một cơ hội làm lại.”
Hôn kỳ được định vào tháng ba năm sau.
Gần đến cuối năm, ta cùng a tỷ ở trong phòng thêu áo cưới.
Nha hoàn đưa tới một tấm thiệp mời.
A tỷ nhận lấy.
Là Thôi phủ mời chúng ta ba ngày sau cùng tới trang viên ngoại ô.
Đó cũng là trang viên suối nước nóng mà a tỷ cực kỳ yêu thích.
“A tỷ, nhận lời đi. Muội có vài câu muốn hỏi Thôi Hành.”
A tỷ gật đầu.
Ngày mười ba tháng Chạp, trời trong xanh.
Trận tuyết kéo dài mấy ngày cuối cùng cũng dừng.
Ta và a tỷ lên xe ngựa.
Xe lắc lư đi về phía ngoại ô.
“Đại cô nương, Nhị cô nương.”
Trước trang viên vẫn là ba huynh đệ Thôi gia đứng chờ.
Ta hơi không hiểu.
Thôi Diễm rõ ràng đã không còn duyên phận gì với hai tỷ muội chúng ta, vì sao vẫn đi theo tới đây?
Chẳng phải từ trước đến nay hắn không thích ngâm suối nước nóng sao?
Ta và a tỷ không xuống xe ngay, mà theo xe của Thôi Ly đi thẳng tới gần suối nước nóng mới xuống.
Một luồng hơi nóng lập tức ùa tới.
A tỷ và Thôi Ly đi sang một bên.
Thôi Hành cũng bước về phía ta.
Nhưng người đứng gần ta hơn lại là Thôi Diễm.
Nhìn hắn chắn trước mặt, lòng ta bỗng sinh phiền chán.
“Thẩm Tịnh, ta…”
“Tam đệ, đệ nên gọi nàng một tiếng nhị tẩu.”
Sắc mặt Thôi Diễm trắng đi.
“Nhị tẩu.”
Ta không để ý tới hắn, chỉ muốn nói chuyện riêng với Thôi Hành.
“Tam đệ, ta và Nhị cô nương muốn nói riêng vài câu.”
Thôi Hành nhận ra sự khó chịu của ta, chủ động lên tiếng.
Thôi Diễm há miệng nhưng cuối cùng vẫn không nói được gì, chỉ có thể nhìn bóng lưng ta và Thôi Hành dần đi xa.
Ánh mắt sau lưng nóng đến mức như có thể xuyên thủng người.
Ta kéo nhẹ tay áo Thôi Hành.
Hắn lập tức nhìn về phía Thôi Diễm bằng ánh mắt cảnh cáo.
Thôi Diễm lúc này mới thu mắt lại.
“Thôi Hành.”
Ta ngẩng đầu, chỉ mới gọi một tiếng tên hắn đã thấy vành tai người trước mặt từ từ đỏ lên, sắc đỏ lan từ tai tới cả gương mặt.
Ta còn chưa làm gì mà?
Ta theo bản năng lùi ba bước.
Trong khoảnh khắc, ta bỗng cảm thấy mình giống hệt ác bá đang trêu ghẹo con gái nhà lành.
Thấy ta lùi ra, sắc mặt vốn đang đỏ của hắn lại lập tức trắng đi.
