[không Cp] Ta Khiến Cả Giới Tu Chân Phải Khóc Vì Lười - Chương 1231
Cập nhật lúc: 24/01/2026 14:04
Sài Vũ gân xanh trên trán nổi lên cuồn cuộn: "Bố trận? Lấy cái gì mà bố? Bọn họ có biết một hòn đảo lớn thế này, muốn bố trí một đại trận phòng hộ thực thụ cần bao nhiêu vật liệu không? Ít nhất phải nung luyện vạn tấn tinh khoáng, Sơn Hải Minh ngay cả nửa lạng Huyền Thiết cũng không cấp xuống! Ta bố cái rắm!"
Tu sĩ quản sự cúi đầu không dám nói lời nào. Nếu không phải Càn Thiên Tông bá đạo, cưỡng ép bắt hắn tới đây, thì với tu vi của hắn, ở các tông môn nhỏ khác tại Càn Châu đã có thể làm trưởng lão rồi.
Trong mắt Sài Vũ loé lên tia âm hiểm: "Ngươi đi truyền tin cho Sơn Hải Minh, nói rằng Giang Ý của Lăng Hư Kiếm Tông vì tư oán cá nhân mà nhiều lần cản trở tông ta khai thác mạch khoáng chung, giam giữ tu sĩ của tông ta, khiến việc xây dựng đảo Càn Thiên bị đình trệ nghiêm trọng. Hành vi này là không màng đến đại nghĩa tộc người, bảo Sơn Hải Minh phải cho chúng ta một lời giải thích!"
Tu sĩ quản sự hiểu ý ngay lập tức: "Rõ! Tại hạ nhất định sẽ bẩm báo chi tiết với Sơn Hải Minh về việc 'Giang Ý ích kỷ, ỷ thế h.i.ế.p người, kéo chân toàn minh'!"
Chương 603: Ngưỡng mộ đến phát khóc
Cùng lúc đó, phía T.ử Dương Tông cũng nhận được truyền tin của Sơn Hải Minh, yêu cầu hắn phải xây xong đại trận phòng hộ toàn đảo trước cuối tháng.
Thẩm Tinh Tiễn đứng cô độc bên vách đá của hòn đảo, đạo bào màu xanh tung bay phần phật trong gió biển.
Từ khi tu hành đến nay, mọi việc vụn vặt đều có sư phụ và các sư huynh sư tỷ giúp xử lý, hắn chưa bao giờ phải lo lắng về tư tài tu luyện. Nay tự mình làm chủ một hòn đảo, hắn mới hiểu được sư phụ trấn thủ một T.ử Dương Tông to lớn rốt cuộc mệt mỏi đến nhường nào.
"Chẳng trách Quán Quán luôn nói ta quá đơn thuần, ta còn tưởng là nàng chưa đủ hiểu ta."
Thẩm Tinh Tiễn nhìn công trường phía dưới mà rầu rĩ. Đại trận phòng hộ chỉ mới bao phủ phía đông hòn đảo, nền móng thành chính, vài con đường chủ chốt và các tháp phù cảnh giới quanh đảo tuy đã hoàn thành, nhưng tư tài hắn mang từ tông môn tới cũng đã cạn sạch, chỉ có thể dựa vào việc khai thác khoáng thạch dưới đáy biển để duy trì việc xây dựng sau này.
Vì vậy, hắn đã tạm dừng mọi việc khác trên đảo, bắt tất cả tu sĩ xuống biển đào khoáng.
Nhưng...
"Chân quân, Vương trưởng lão nói hôm nay linh khí vận chuyển không thông, cần điều tức nửa ngày!"
"Chân quân, Triệu sư huynh nói huynh ấy là luyện khí sư, không làm được việc thô nặng như đào khoáng."
"Chân quân, Lý trưởng lão nói tông môn thuê lão là để đốc thúc xây dựng thành chính..."
Tiếng truyền tin của đám thuộc hạ vang lên không ngớt, mỗi ngày đều có người lấy đủ loại lý do để trốn tránh việc xuống biển đào khoáng. Những kẻ này đều là tu sĩ Kim Đan, đám tu sĩ Trúc Cơ còn thành thật một chút, dù sao bọn họ vốn dĩ được mang tới để làm những việc nặng nhọc này.
Đối với việc này, Thẩm Tinh Tiễn không thốt ra được một lời nặng nề nào. Vị Nguyên Anh Chân Quân này vốn dĩ không có mấy uy nghiêm trong tông, lúc này ngay cả việc thúc giục cũng tỏ ra thiếu khí thế.
"Chậc chậc, tiểu khả lân (đáng thương)~"
Giọng nói mang theo ý cười quyện cùng làn hương gió ập tới, Hoa La Sát tà áo tím lay động, hôm nay không mang theo thi yêu bên người.
"Chân quân tính tình thuần thiện thế này, sao ép được đám lão già kia? Chi bằng tìm một đạo lữ lợi hại quản lý giúp ngài..."
Nói đoạn, nàng đột nhiên tiến lại gần ba bước, hơi thở như lan.
"Ngài xem tỷ tỷ thấy thế nào?"
Thẩm Tinh Tiễn như con hươu nhỏ giật mình lùi lại ba bước, mặt đỏ đến tận mang tai, hoàn toàn quên mất mình là Nguyên Anh, còn Hoa La Sát chỉ là Kim Đan.
"Mạc... mạc (đừng) có nói đùa! Ta đã có đạo lữ! Nàng là người ta khâm phục nhất."
Mặc dù Hạ Quán Quán đã nói kết thúc quan hệ, nhưng hắn không thừa nhận, tuyệt đối không thừa nhận!
Hoa La Sát thấy hắn thẹn thùng đến mức sắp bốc khói, khẽ cười một tiếng rồi thu lại ý định trêu chọc. Nàng thật sự đã nhiều năm không gặp một người đàn ông "thuần" như vậy, thật đáng tiếc, quan sát lâu như vậy, hóa ra lại là một người tốt chính hiệu, không thể g.i.ế.c.
"Thôi, không trêu ngươi nữa."
Hoa La Sát nghiêm sắc mặt, nhìn về phía Côn Luân Quan: "Nội dung truyền tin của Sơn Hải Minh ta biết rồi, gần đây trên biển có gì đó không ổn, ban đêm âm khí còn thịnh hơn trước. Đại trận phòng hộ tổng thể trên đảo của ngươi phải mau ch.óng xây xong, chi bằng Chân quân đi cùng ta tới gặp Hạc Ảnh Kiếm Quân, nan đề của ngươi, có lẽ nàng ấy có cách giải."
Thẩm Tinh Tiễn ánh mắt tối sầm: "Chuyện của Hạ gia..."
"Nàng ấy mà thù dai thì đã lật tung cái đảo của ngươi từ lâu rồi!" Hoa La Sát ngắt lời hắn, "Vạn nhất thật sự là ma triều sắp tới, ngươi lẽ nào muốn trơ mắt nhìn hàng trăm hàng ngàn người trên đảo c.h.ế.t sao?"
Tim Thẩm Tinh Tiễn run lên, cuối cùng cũng gật đầu: "Được, vậy làm phiền cô nương dẫn đường."
