[không Cp] Ta Khiến Cả Giới Tu Chân Phải Khóc Vì Lười - Chương 1287
Cập nhật lúc: 24/01/2026 15:02
Điểm dừng chân đầu tiên của tất cả bọn họ đều là Côn Luân Quan. Đến đó vẫn cần chuẩn bị kỹ lưỡng một thời gian, để Mặc Linh và Đoạn Kim chế tạo cho mỗi người một kiện pháp bảo có thể di chuyển trong ma triều, quan sát tình hình ma triều, vạch ra kế hoạch chu đáo...
"Đi thôi."
Giang Ý đi trước. Lạc Thanh Tư và Triệu Thương Vân thầm ganh đua với nhau, một trái một phải bám sát bên cạnh Giang Ý. Những người khác cũng lục tục đi theo.
Tân Vô Song ở lại sau cùng, nhìn về phía Thương Linh Tông rất lâu. Cho đến khi những người khác sắp biến mất nơi chân trời, nàng mới u buồn thu hồi ánh mắt.
"Vạn Lý, chúng ta cũng đi thôi."
Vạn Lý từ trên cây nhảy xuống, tung cánh hóa thành con Kim Linh Điêu khổng lồ, chở Tân Vô Song x.é to.ạc tầng mây, đuổi kịp những người khác.
Vẫn là sau khi đến biên giới Trung Châu, xuyên qua thiên mạc, sau đó nhờ vào trận pháp truyền tống để đến bờ biển phía bắc Càn Châu.
Tất cả bọn họ đều thay hình đổi dạng, cầm lấy lệnh bài thân phận do Sơn Hải Minh chế tác để ra khơi, tiến về Côn Luân Quan.
Hành động lần này của họ là cơ mật tối cao. Ngoại trừ Thương Linh Tông và những người mà Thương Y tinh quân tin tưởng, những người khác đều không biết.
Trải qua bao trắc trở, đường nét của Côn Luân Quan dần rõ nét nơi cuối những con sóng xanh biếc của Vô Ngai Hải, giống như một con mãnh thú khổng lồ đang phục kích giữa trời và biển.
Khi mọi người tận mắt chiêm ngưỡng tòa hùng quan trong truyền thuyết này, dù đã chuẩn bị tâm lý từ trước nhưng vẫn bị khí thế bàng bạc của nó làm cho kinh sợ.
Tường thành cao v.út tận mây xanh, tám tòa trận tháp khổng lồ như những cây cột chống trời, đỉnh tháp phun nuốt linh quang, ẩn hiện cấu thành những trận đồ huyền ảo, tỏa ra những luồng linh khí d.a.o động khiến người ta kinh hãi.
Chính giữa hòn đảo, cây cổ thụ T.ử Khuê tán lá che trời, sức sống mãnh liệt giao hòa cùng sức mạnh trận pháp, trở thành lõi tuyệt đối của cả tòa hùng quan.
Trong ba bến cảng, cột buồm san sát như rừng, ngàn cánh buồm đua nhau vươn xa. Những con rối lực sĩ khổng lồ đang bốc dỡ hàng hóa chất đống như núi trên bến cảng một cách bài bản. Đủ loại thương thuyền, khách thuyền qua lại tấp nập, tiếng người ồn ào náo nhiệt.
Nhìn qua cánh cổng thành khổng lồ vào bên trong, các đường phố chính rộng thênh thang dọc ngang, dòng người như dệt.
Cửu Tiêu Vân Các, Vạn Tượng Lầu, Vân Hạc Lầu và cả Tụ Bảo Hành mới mở gần đây trông thật phi phàm. Các loại cửa hàng khác san sát nhau, trong sự ồn ào lại toát lên một vẻ phồn hoa trật tự.
Khí tượng thịnh vượng này so với những tu chân đại thành ở Trung Châu quả thực không hề kém cạnh!
"Oa——" Lạc Thanh Tư há hốc mồm, mắt trợn tròn, khuôn mặt nhỏ nhắn đầy sự kinh ngạc thuần túy, "Thật lớn, thật oai phong, còn khí phái hơn cả đại thành dưới núi Thái Sơ Kiếm Tông nữa. Đại sư tỷ tỷ giỏi quá đi!"
Triệu Thương Vân không chịu thua kém, lập tức tiếp lời: "Đương nhiên rồi! Không xem là đại sư tỷ của ai sao! Khí tượng Côn Luân Quan này, bố cục này, phòng ngự này, quả thực là nơi lợi hại nhất mà đệ từng thấy! Đại sư tỷ tỷ đúng là..."
"Quỷ phủ thần công!" Lạc Thanh Tư cướp lời bổ sung.
Triệu Thương Vân trợn mắt: "Đúng là biến mục nát thành thần kỳ! Đại sư tỷ tỷ..."
"Vận trù duy ác!" Lạc Thanh Tư lại một lần nữa hớt tay trên.
Triệu Thương Vân nghẹn lại: "Không... không sai! Quả thực là..."
"Tinh minh can luyện!"
"Là văn võ song toàn!"
"Đức tài kiêm bị!"
"Đa tài đa nghệ!"
Hai đứa trẻ trâu chống nạnh trước mặt Giang Ý, nhe răng múa lợi mắng mỏ nhau, dùng hết vốn liếng từ ngữ ca tụng cả đời mình, dường như khen chậm một chút là sẽ thua trận, nước bọt sắp b.ắ.n cả vào mặt Giang Ý.
Giang Ý cau mày, những người khác nhịn cười không nổi.
Cuối cùng, Giang Ý tặng cho mỗi người một đạo cấm ngôn thuật, lúc này mới chấm dứt cuộc chiến "phun nước miếng" này.
Giang Ý không thèm để ý đến ánh mắt đầy vẻ ủy khuất của hai người nữa, đi trước một bước, dẫn mọi người vào thành, đến dưới lầu Vọng Bắc.
Ở ban công tầng thượng thò ra một cái đầu, ánh mắt ngái ngủ quét nhìn đám người ô hợp dưới lầu một cái. Ánh mắt dừng lại trên người Giang Ý chưa đầy nửa hơi thở liền rụt lại, tiếp tục híp mắt lật xem cuốn thoại bản trên tay.
Giang Ý đã quen với việc này: "Đó là Vân Dã kiếm tôn, mọi người cứ coi như ông ấy không tồn tại là được. Dãy phòng trong tòa lầu Vọng Bắc này có không ít phòng khách, mọi người cứ tùy ý chọn lấy một phòng. Chút nữa ta sẽ bảo Đoạn Kim đưa lệnh bài ra vào cho mọi người. Hôm nay mọi người cứ đi dạo trên đảo trước đi, những chuyện khác để ngày mai hãy bàn."
Mọi người lần lượt rời đi. Giang Ý giữ Trang Thừa Hiên lại, sai Lạc Thanh Tư đến đảo Huyền Anh báo danh một tiếng, bảo Triệu Thương Vân tự mình đi tìm Mặc Giao Vương và những người đang trấn thủ ở nơi khác để bàn bạc chuyện Ngọc Hủy.
