[không Cp] Ta Khiến Cả Giới Tu Chân Phải Khóc Vì Lười - Chương 1336
Cập nhật lúc: 25/01/2026 13:00
Ngay tại thời khắc áp bức như mưa gió sắp đến này, cung môn của Thanh Đế Cung cuối cùng đã mở ra!
Một giọng nói uy nghiêm như thiên lại, lại tựa sấm sét, vang vọng khắp núi Huyền Đô:
"Ngô d.ụ.c trạch nhất đệ t.ử nhập cung, thân truyền Đan Kiếm đại đạo. Phàm ngã Huyền Đô Quan đệ t.ử, Kim Đan dĩ thượng, giai khả tiền lai Thanh Đế Cung tiền tham dữ khảo hạch. Tam nhật hậu, khai thí!"
Toàn bộ Huyền Đô Quan sôi sục!
Hồng Ly đứng bên ngoài phòng luyện đan của mình, xa xăm nhìn về phía cung điện ngọc thanh rực rỡ trong sương mù bao phủ, trái tim đập thình thịch.
Thanh Đế cuối cùng đã xuất hiện!
Đi, hay là không đi?
Nàng đang mang thân phận "Dịch Tiễn Ngư", đến trước mặt Thanh Đế chắc chắn sẽ bại lộ, đến lúc đó Thanh Đế trực tiếp ném nàng vào lò đan luyện thành đan d.ư.ợ.c ăn luôn thì sao?
Nếu không đi... Giang Ý cũng sẽ ném nàng vào lò đan, còn móc sạch tiền riêng nàng giấu trong lỗ tai nữa.
Hình như cái sau còn nghiêm trọng hơn!
"Sợ cái chim! Bà nội hồ ly nhà ngươi hôm nay phải xem xem, cái lão Thanh Đế này rốt cuộc là mấy đầu mấy tay!"
Chỉ là luyện đan thôi mà, đối với nàng mà nói dễ như hơi thở vậy.
Chương 662: Thanh Đế (Cầu nguyệt phiếu)
Trên quảng trường bạch ngọc khổng lồ trước Thanh Đế Cung, hàng trăm tòa lò đan rải rác như quân cờ.
Mùi t.h.u.ố.c nồng nặc trộn lẫn với mùi khét và mùi m.á.u tanh, hình thành một bầu không khí quái đản nghẹt thở.
Hồng Ly đứng sững trước lò đan thuộc về mình, sắc mặt trắng bệch.
"Đề thi" của nàng ngay trước mắt, một con hồ yêu bị xiềng xích phù văn thô to trói buộc.
Con hồ yêu này vừa mới kết thành yêu đan, thể hình không lớn, bộ lông trắng dính đầy bụi đất và những vết thương do giãy giụa để lại, trong đôi mắt màu hổ phách tràn đầy sự sợ hãi và tuyệt vọng tột cùng, trong cổ họng phát ra những tiếng ai oán đứt quãng.
Đây chính là đề thi của Thanh Đế, dùng yêu thú còn sống để luyện đan!
Ánh mắt Hồng Ly đảo qua quảng trường, cảnh tượng xung quanh khiến dạ dày nàng nhộn nhạo một hồi.
Phía bên trái cách đó không xa, một tu sĩ trung niên mặt mày lãnh khốc đang cưỡng ép cạy miệng một con thiết giáp tê ngưu, mặc cho nó gào thét đau đớn, đổ nước t.h.u.ố.c nóng bỏng vào, sau đó thô bạo nhét cả con tê ngưu vào lò đan đang cháy rực lửa, nắp lò ầm ầm rơi xuống, ngăn cách tiếng va đập trầm đục và tiếng kêu thê lương dần yếu ớt bên trong.
Phía trước bên phải, một nữ tu thủ pháp trông có vẻ nhẹ nhàng, ánh mắt lại lạnh lùng như sương, ngón tay nàng liên tục điểm xuống, vài đạo hàn quang lóe lên, trên người con bích thủy thiềm thừ trước mặt lập tức xuất hiện mấy lỗ m.á.u, dòng m.á.u phun ra được nàng dẫn dắt chuẩn xác chảy vào lò đan.
Xa hơn nữa, còn có kẻ trực tiếp ném linh cầm vẫn đang vỗ cánh vào lửa lò, hoặc là lột sống lảy yêu thú, rút tủy xương...
Toàn bộ quảng trường, đối với Hồng Ly mà nói chẳng khác nào địa ngục tu la!
Những năm qua, Hồng Ly cũng từng dùng nguyên liệu yêu thú để luyện đan, nhưng đó đều là nguyên liệu lấy được sau khi yêu thú đã c.h.ế.t, nàng biết trong Thanh Đế Cung có đạo luyện chế huyết đan bằng yêu tộc sống, nàng vẫn luôn dốc sức tránh né.
Lại không ngờ rằng, khảo hạch của Thanh Đế lại trực tiếp và tàn khốc đến vậy.
Nàng nhìn con hồ yêu đang run rẩy dưới chân mình, trong ba trăm năm qua, nàng với thân phận Xích Viêm Đại Vương đã che chở bao nhiêu tiểu yêu như thế này? Nhận lấy sự thờ phụng và hương hỏa thành tâm nhất của chúng.
Những đứa nhóc ồn ào trong động phủ của nàng, quấn quýt quanh nàng, chẳng phải cũng có dáng vẻ như thế này sao.
Cảm giác ghê tởm mãnh liệt và sự phẫn nộ trong nháy mắt quét sạch lý trí, những yêu tính và dã tính vốn bị nàng cưỡng ép đè nén suốt ba trăm năm, cùng với nỗi lo lắng dành cho Giang Ý, sự căm ghét đối với địa ngục đẫm m.á.u trước mắt, giống như dung nham núi lửa bỗng nhiên bùng phát.
"Dừng tay hết cho ta!!!"
Tiếng thét ch.ói tai chứa đựng sự nộ hỏa và bi phẫn vô tận xông thẳng lên trời, yêu diễm đỏ rực cuồng bạo lấy nàng làm trung tâm nổ tung ra.
Lớp ngụy trang huyễn hình của Dịch Tiễn Ngư thốn thốn tan vỡ trong ngọn lửa rực cháy, hiển lộ ra chân thân của Hồng Ly, bảy cái đuôi hồ ly khổng lồ giống như bảy con hỏa long phẫn nộ, mang theo thế sấm sét hoành tảo thiên quân mà quét ra.
Rầm rầm rầm!
Mười mấy tòa lò đan gần nàng nhất trong nháy mắt bị đuôi hồ ly quất cho tan nành, những tu sĩ đang tập trung xử lý yêu thú không kịp đề phòng, giống như bị b.úa tạ đ.á.n.h trúng, t.h.ả.m thiết bay ngược ra ngoài.
"Là hồ yêu! Ả lẻn vào bằng cách nào?!"
"Bắt lấy ả! Ả chính là con Xích Viêm Đại Vương kia!"
Sau một hồi c.h.ế.t lặng ngắn ngủi, quảng trường hoàn toàn nổ tung!
Những tu sĩ còn sống sót vừa kinh vừa nộ, nhao nhao tế ra pháp bảo, bấm niệm pháp quyết.
Trong nhất thời, phi kiếm, phù lục, hào quang pháp thuật giống như mưa bão trút xuống đầu Hồng Ly, ánh sáng của các loại pháp thuật trói buộc và tấn công đan xen thành một tấm lưới hủy diệt.
Đúng lúc này, một luồng uy áp cường hãn đột ngột giáng lâm, thời gian dường như ngưng đọng trong khoảnh khắc này.
