[không Cp] Ta Khiến Cả Giới Tu Chân Phải Khóc Vì Lười - Chương 16
Cập nhật lúc: 19/01/2026 05:03
Trước kia căn trị của hai đạo linh căn Thổ Mộc của Giang Ý đều là bốn, mà lúc này cánh hoa hai màu xanh vàng sau khi lần lượt nở đến cánh thứ tư vẫn còn tiếp tục nở cánh thứ năm, thứ sáu.
Khi cánh thứ bảy bắt đầu nở, Giang Ý nín thở hồi hộp, căn trị Hỏa linh căn trước kia của nàng cũng chính là bảy điểm.
Hai năm tu hành Thụy Tiên Công này, thực sự đã khiến căn trị linh căn của nàng thăng cấp rồi.
"Chuyện này..."
Đệ t.ử thanh y nghi hoặc thốt lên, phát hiện cánh hoa của cả hai loại màu sắc đều là cánh thứ bảy mới nở được một nửa thì không động đậy nữa.
"Trưởng lão, căn trị này là sáu hay bảy ạ?" Đệ t.ử thanh y băn khoăn.
Xích Tùng T.ử vuốt râu nheo mắt: "Ghi... sáu rưỡi."
"............"
Sau cuộc đo linh căn, đệ t.ử thanh y tùy tay phất một cái, chiếc gương đồng vàng cổ phác trên bàn tự động bay lên, treo lơ lửng trên đỉnh đầu Giang Ý tỏa xuống ánh kim rực rỡ như ráng chiều. Một lát sau, gương đồng vàng bay về tay đệ t.ử thanh y, trên đó có thêm hai dòng chữ.
"Mười hai tuổi, Luyện Khí tầng ba."
"Báo danh tính đi."
Giang Ý nhìn sâu vào Chiếu Cốt Kính một cái, chắp tay hành lễ: "Vãn bối Giang Ý..."
Nàng vừa thốt ra tên, ngòi b.út trong tay đệ t.ử thanh y kia run lên, kéo theo đó là những người ở hai bên trái phải đồng loạt quay phắt lại nhìn về phía Giang Ý, không khí trong nháy mắt im bặt.
Hai chữ "Giang Dịch" như sấm bên tai, cả Bắc Huyền không ai không biết, đặc biệt là trong hai năm qua.
Xích Tùng T.ử vừa định rời đi liền khựng bước, quay người cúi xuống lại gần, nhìn chằm chằm vào Giang Ý hồi lâu. Nhìn rõ tướng mạo của nàng xong, đồng t.ử hắn run rẩy.
Xích Tùng T.ử từng có vinh hạnh được nhìn thấy Phượng Ảnh kiếm Giang Dịch từ đằng xa một lần, hắn phát hiện tiểu nha đầu trước mắt này thế mà lại có tướng mạo rất giống với Giang tiền bối.
"Hai chữ nào?" Xích Tùng T.ử trầm giọng hỏi.
Giang Ý thản nhiên nói: "Chữ Giang trong giang hà, chữ Ý trong như ý."
Sự kinh ngạc dưới đáy mắt Xích Tùng T.ử dần chuyển thành nỗi thất vọng khó nhận ra. Phượng Ảnh kiếm Giang Dịch của Huyền Anh Kiếm Tông nếu còn sống, năm nay cũng đã ngoài năm mươi tuổi.
Vả lại Phượng Ảnh kiếm Giang Dịch tu luyện hỏa hệ kiếm quyết, mọi người đều biết, mà tiểu cô nương mười hai tuổi này lại là Thổ Mộc song linh căn, chỉ là tên giống nhau mà thôi.
"Hừ ~" Xích Tùng T.ử tự cười nhạo mình, cũng chẳng biết mình đang mong chờ điều gì nữa. Đều tại Liễu Đào Chi của Huyền Anh Kiếm Tông dạo gần đây cứ náo loạn trong tông, khăng khăng nói Giang Dịch chưa c.h.ế.t, làm cho mọi người đều thần hồn nát thần tính.
"Tiểu nha đầu, cha mẹ ngươi đặt cho ngươi cái tên hay đấy, hy vọng sau này ngươi cũng có thể giống như Phượng Ảnh kiếm Giang Dịch danh vang bốn bể, đi qua bên kia nhận thẻ nhiệm vụ đi." Xích Tùng T.ử vỗ vai Giang Ý.
Giang Ý mỉm cười bái tạ. Phù danh chẳng qua là khói bụi trần gian, chẳng bằng ở nhà ngủ đại một giấc.
Nơi nhận thẻ nhiệm vụ có rất nhiều tán tu lảng vảng, muốn tìm người tổ đội cùng hoàn thành nhiệm vụ. Khi Giang Ý nhìn về phía họ, họ đều lắc đầu tránh né, chê bai tu vi của Giang Ý quá thấp.
Những người đến tham gia Thăng Tiên hội lần này, phần lớn đều là tán tu Luyện Khí hậu kỳ, gia nhập tông môn để tìm kiếm cơ duyên Trúc Cơ, hơn nữa có một bộ phận không nhỏ là tham gia lần thứ hai, lẽ đương nhiên là không coi Giang Ý, tiểu nha đầu Luyện Khí tầng ba này ra gì.
Tuy nhiên trong đám người, luôn có một ánh mắt dõi theo Giang Ý.
Giang Ý đi được hai bước bỗng nhiên xoay người, đi thẳng vào trong đám người: "Tống đạo hữu, ngươi cứ nhìn chằm chằm ta làm gì thế?"
Tống Minh đang đeo mặt nạ nửa mặt sửng sốt. Mẹ kiếp! Sao nàng phát hiện ra được!
Đã bị nhìn thấu, Tống Minh đành phải tháo mặt nạ ra: "Ta... ta thấy người quen, nên nhìn thêm vài cái thôi."
Chương 7:
Giang Ý cười: "Không ngờ Tống đạo hữu cũng đến tham gia Thăng Tiên hội, cốt linh của ngươi không vượt quá giới hạn đấy chứ?"
Mặt Tống Minh cứng đờ: "Năm nay ta mới mười chín!"
"Hóa ra là vậy, Tống đạo hữu tuổi còn nhỏ mà đã trông già dặn như thế, là ta nhìn lầm rồi."
Tống Minh: "............"
"Nếu Tống đạo hữu cũng đến tham gia Thăng Tiên hội, chúng ta lại là 'người quen', liệu có thể cho tiểu muội đi cùng một đoạn không? Tiểu muội cảm kích khôn cùng, nhất định sẽ có đại lễ dâng lên."
Chương 8: Người quen
Núi Thiết Bối, lá đỏ đầy khe suối lạnh, núi rừng muôn cây xếp hàng tăm tắp.
Phía đông nam núi Thiết Bối là quặng Huyền Thiết của Thương Linh Tông, thung lũng phía tây bắc linh khí nồng đậm, cỏ cây tươi tốt, yêu linh hoang dã cấp thấp rất nhiều, vốn luôn là nơi các tán tu ở các thành lân cận thu thập tài nguyên, cũng như là nơi đệ t.ử Luyện Khí của Thương Linh Tông rèn luyện.
Trận pháp truyền tống đưa mọi người đến lối vào núi Thiết Bối. Tán tu trong trận vừa đáp xuống đất là như pháo hoa bung tỏa, mỗi người chạy theo một hướng khác nhau, sợ ở lại chỗ cũ bị người ta đ.á.n.h lén.
Giang Ý nhắm chuẩn một hướng chạy như bay mấy chục dặm. Tống Minh cùng tổ đội bám sát bên cạnh Giang Ý, trong lòng đang nghĩ cách dẫn dụ Giang Ý đến nơi hẻo lánh, thì Giang Ý lại tự mình càng đi càng hẻo.
Nếu không phải Giang Ý là người được Thương Linh Tông kiểm tra đích thực có tu vi Luyện Khí tầng ba, Tống Minh thật sự đã tưởng Giang Ý giấu giếm tu vi, muốn mưu đồ bất chính với hắn.
Đi đến nơi hiếm dấu chân người, non xanh nước biếc, Giang Ý dừng lại. Nàng khí huyết không đủ, đi không được mấy bước đã mệt mỏi, muốn ngồi xuống.
