[không Cp] Ta Khiến Cả Giới Tu Chân Phải Khóc Vì Lười - Chương 419

Cập nhật lúc: 21/01/2026 01:12

Chương 178

Đó đều là do sư phụ nàng dạy, bảo nàng cứ chạy trước đi để khỏi bị người ta ăn vạ, cứ tìm đại sư tỷ đến xử lý là được.

Hazzz!

Chúc Minh Khiêm tiếp tục nói: "Minh hồn âm của Sa Hồn Thằn Lằn tuy khó lòng chống đỡ, nhưng Lâm Nguyệt đạo hữu giỏi băng pháp, có thể đóng băng toàn bộ chúng để chúng ta c.h.é.m g.i.ế.c. Chỉ duy nhất hỏa sát độc tràn lan này, hộ thể cương khí cũng không chống đỡ nổi."

"Loại độc này một khi dính vào thân sẽ phải chịu nỗi khổ liệt hỏa thiêu thân, cực kỳ khó nhổ tận gốc, là một vấn đề đau đầu. Chúng ta vốn dự định dùng các loại tị độc đan để kháng cự, nay có thủ đoạn này của đạo hữu, lo gì đại sự không thành?"

Võ Khôn đập bàn: "Lần này tính thêm ngươi một suất! Chiến lợi phẩm chia theo công sức."

Lời hắn nói tuy cứng nhắc, nhưng đã là sự nhượng bộ lớn nhất.

Cơ Hồng Liên định nói gì đó nhưng bị Lâm Khê Nguyệt bí mật ngăn lại, ra hiệu cứ tĩnh quan kỳ biến là được.

"Được, khi nào xuất phát, ta chuẩn bị một chút."

"Ngay bây giờ." Chúc Minh Khiêm kích động nói.

Giang Ý gật đầu: "Vậy xin chư vị đợi ta một khắc đồng hồ, ta đi trả phòng."

……

Sau nửa tháng ròng rã lên đường, nhóm năm người băng qua bãi đá Gobi, trảng Sa Cực, pháo đài Phong Thực, nghỉ ngơi một ngày tại trạm dịch Lạc Đà rồi lại tiếp tục hành trình.

Vượt qua thung lũng Bất T.ử Thụ và suối Cô Yên, cuối cùng họ cũng tới được vùng trung tâm sa mạc - Vô Tận Sa Hải.

Trên đường đi có vài phen kinh động, nhưng nhìn chung không gặp nguy hiểm, năm người bọn họ cũng dần tạo được sự ăn ý trong vài lần chạm trán với thú triều sa mạc.

Võ Khôn kinh nghiệm lão luyện, nhiều khi đều nhờ hắn cảnh báo trước mới tránh được những đòn đ.á.n.h lén của yêu thú dưới lớp cát vàng.

Chúc Minh Khiêm không hổ là du thương, đồ đạc trên người không ít, mỗi lần dừng chân nghỉ ngơi đều chu đáo dựng lều cho tất cả mọi người.

Hắn thậm chí, còn biết khâu vá quần áo!

Cơ Hồng Liên bình thường là một người nhiệt tình lanh lợi, trong đám đệ t.ử cùng lứa ở tông môn luôn đóng vai trò thủ lĩnh, lần này bị Lâm Khê Nguyệt kìm nén nên trên đường không nói nhiều, tỏ ra rất điềm đạm.

Lâm Khê Nguyệt vốn đã trưởng thành, tính tình trầm ổn, luôn thích ngậm nụ cười nhạt thầm lặng nhìn những người khác cười đùa.

Giang Ý tiêu sái không gò bó, chung sống hòa hợp với tất cả mọi người, đến giờ cũng không bị Cơ Hồng Liên và Lâm Khê Nguyệt hoài nghi, bởi lẽ cái "lười" hiện tại của nàng đã không còn là cái lười lộ ra bên ngoài nữa rồi.

Có một lần trên đường, Giang Ý cùng Võ Khôn uống rượu sảng khoái, tán dóc trên trời dưới biển, kẻ này so với kẻ kia còn nổ khiếp hơn.

Võ Khôn thấy nàng hào sảng như vậy, nâng bát rượu muốn kết bái huynh đệ, nhưng bị nàng dùng chiêu 'tứ lạng bạt thiên cân' khéo léo từ chối.

Nhìn chung, Võ Khôn và Chúc Minh Khiêm có chút tâm tư riêng, nhưng không phải kẻ xấu xa đại ác, ít nhất không giống như hai cặp anh em nhà họ Tần và họ Trương, lòng dạ đầy quỷ quyệt.

"Đến rồi, chính là phía kia!"

Màn đêm buông xuống, tinh hà rực rỡ.

Chúc Minh Khiêm đứng trên đỉnh cồn cát, y bào phần phật trong gió, la bàn trong tay tỏa ra linh quang yếu ớt, kim chỉ rung động nhè nhẹ dưới sự dẫn dắt của tinh quỹ.

Hắn bỗng nhiên toét miệng cười, trong mắt lóe lên tia mừng rỡ tinh ranh.

"Tìm thấy rồi!"

Mọi người nhìn theo hướng hắn chỉ, chỉ thấy biển cát mênh m.ô.n.g nhấp nhô như sóng lượn, chẳng có gì bất thường.

Tuy nhiên Chúc Minh Khiêm lại thong thả ung dung, từ trong tay áo vung ra ba chiếc trận bàn bằng đồng xanh, trên trận bàn khắc đầy phù văn phức tạp, phát ra tiếng vo ve nhỏ xíu trong gió đêm.

Hắn hai tay bắt quyết, đầu ngón tay linh quang lấp lánh.

"Địa mạch hiển hình, trận khai!"

Trong chớp mắt, trận bàn đóng đinh vào trong cát, mặt đất rung chuyển nhè nhẹ, biển cát vốn đang bình lặng bỗng nhiên gợn sóng như mặt nước.

Đường nét di tích thoắt ẩn thoắt hiện trong cát, những bức tường đá vỡ vụn, vòm cửa sụp đổ, cùng với cánh cửa đá khổng lồ che lấp một nửa dưới lớp cát vàng ở sâu bên trong. Từ khe cửa thấp thoáng lộ ra tia sáng đỏ thẫm mờ ảo, tựa như hung thú ẩn nấp dưới lòng đất đang mở mắt.

Chúc Minh Khiêm đắc ý thu lại la bàn, quay đầu nhìn mọi người, mắt lấp lánh ánh sáng phấn khích.

"Chư vị, đã chuẩn bị sẵn sàng để đi xuống chưa?"

Chương 205: Sa Hồn Thằn Lằn

Tiến vào từ cửa đá di tích, năm người cẩn trọng tiến bước dọc theo lối đi sâu thẳm.

Võ Khôn với thân hình vạm vỡ như tháp sắt đi tiên phong, đôi Liệt Sa Giản trong tay tỏa ra linh quang màu thổ hoàng nhạt, cảnh giác quan sát xung quanh.

Các hốc đá hai bên lối đi đen ngòm, thấp thoáng có thể nghe thấy những tiếng sột soạt, như thể vô số đôi mắt đang rình rập trong bóng tối.

Càng đi sâu vào trong, ánh lửa càng sáng, nhưng hỏa sát độc chướng tràn ngập trong không khí cũng càng lúc càng nồng nặc. Làn sương nóng rực cuốn theo mùi lưu huỳnh nồng nặc khiến người ta khó thở.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

[không Cp] Ta Khiến Cả Giới Tu Chân Phải Khóc Vì Lười - Chương 419: Chương 419 | MonkeyD