[không Cp] Ta Khiến Cả Giới Tu Chân Phải Khóc Vì Lười - Chương 441
Cập nhật lúc: 21/01/2026 01:14
Trong con ngươi tan tác của Thiên Tâm lão tổ phản chiếu những vết nứt như mạng nhện trên bề mặt Lôi Hỏa Châu, từ đó thấu ra điện quang đỏ rực, liệt diễm trong Hỏa Phần Châu luân chuyển, chú văn chu sa trên Trấn Tà phù từng tấc từng tấc sáng lên, hư ảnh Thái Sơn của Trấn Sơn phù từ từ thành hình từng đạo từng đạo điên cuồng chồng chất lên nhau...
Ầm ầm ầm!
Khoảnh khắc lệnh cấm thời gian được giải trừ, lò luyện khí nổ tung từ bên trong.
Đầu tiên là ánh sáng trắng ch.ói mắt nuốt chửng lửa xám, kế đến là lôi hỏa đan xen thành lưới, hư ảnh Thái Sơn ầm ầm nện xuống.
Sóng xung kích của vụ nổ lật tung cả ốc đảo dưới lòng đất, tầng đá vòm hang bị x.é to.ạc như tờ giấy mỏng, vô số thác cát đổ xuống ào ào.
Hư ảnh Thiên Tâm lão tổ bị sóng xung kích cuồng bạo xé thành mảnh vụn, con Thôn Hỏa Ma Cáp vừa mới hồi sinh thậm chí còn không kịp kêu gào đã bị nổ thành muôn vàn mảnh vụn.
Chương 215: Thoát Hiểm
Mặt trời gay gắt treo cao, Cơ Hồng Liên cõng Lâm Khê Nguyệt vừa mới lao ra khỏi đường hầm dưới lòng đất, phía sau đã truyền đến tiếng nổ rung trời chuyển đất.
Ầm!!
Cả biển cát dường như bị một bàn tay vô hình khổng lồ lật tung lên, sóng cát như nộ long xông thẳng lên trời, rồi lại ầm ầm nện xuống, dấy lên trận bão cát che lấp cả bầu trời.
Cơ Hồng Liên thậm chí còn không kịp quay đầu, sóng xung kích của vụ nổ đã vỗ tới như sóng dữ, hất văng hai người bọn họ ra xa.
Nàng ngã mạnh xuống bãi cát nóng bỏng, cổ họng trào lên một vị tanh ngọt, nhưng lại t.ử thủ bảo vệ Lâm Khê Nguyệt, nuốt ngược ngụm m.á.u đó vào trong.
Mặt đất bắt đầu sụp lún!
Bãi cát trong vòng trăm trượng giống như cái phễu bị rút rỗng, lún xuống điên cuồng, hình thành một cái xoáy nước khổng lồ, nuốt chửng mọi thứ xung quanh.
"Sư tỷ, bám c.h.ặ.t lấy muội!"
Cơ Hồng Liên nghiến răng bò dậy, kéo theo Lâm Khê Nguyệt gần như hôn mê tế ra thuyền bay nhỏ dốc sức bỏ chạy.
Phía sau, cát vàng đổ xuống ào ào như nước lũ, rìa xoáy nước không ngừng mở rộng, tựa như một cái miệng khổng lồ tham lam muốn nuốt chửng cả bọn họ vào trong.
Bão cát gào thét, hơi nóng hầm hập.
Mái tóc đỏ của Cơ Hồng Liên bay múa trong gió cuồng, y bào bị cát sỏi cắt ra vô số vết rách, nhưng không dám có chút dừng lại.
Mãi đến khi chạy thoát khỏi phạm vi xoáy nước, thuyền bay mới cắm đầu xuống bãi cát vàng, Cơ Hồng Liên thở hồng hộc quay đầu nhìn lại.
Chương 187
Cả biển cát đã hóa thành vực thẳm.
Ốc đảo dưới lòng đất lúc trước đã bị chôn vùi dưới lớp cát vàng vô tận.
Giống như chưa từng tồn tại.
Cơ Hồng Liên nhảy xuống thuyền, chạy tới phía trước vài bước.
"Giang Ý ——"
Nàng thất thanh gào lớn, không dám tin vào những gì mình đang thấy trước mắt, có phải Giang Ý đã hy sinh bản thân, đồng quy vu tận với Thiên Tâm lão tổ rồi không?
"Giang Ý —— ngươi ra đây đi ——"
Cơ Hồng Liên chân thấp chân cao đi ngược trở lại, mặc kệ nỗi đau như xé rách thức hải, phóng thần thức ra tìm kiếm tung tích Giang Ý.
"Giang Ý ——"
"Chưa c.h.ế.t đâu, gọi hồn cái gì mà gọi..."
Giọng nói lười biếng đột nhiên truyền đến từ phía sau, Cơ Hồng Liên mạnh mẽ quay đầu, gạt phắt giọt lệ nơi khóe mắt.
Chỉ thấy Giang Ý bộ dạng nhếch nhác ngồi trên bụi cỏ khô héo, đầu đầy cát vàng, thanh y rách rưới, đang lười biếng ngáp một cái.
Trong vòng trăm dặm chỉ có mấy cọng cỏ sắp khô c.h.ế.t này, chiêu Hóa Ảnh Tùy Phong của nàng suýt chút nữa là không thi triển được.
Lâm Khê Nguyệt gượng đứng dậy: "Động tĩnh vừa rồi quá lớn, chúng ta phải đi ngay, tới suối Cô Yên rồi mới nghỉ ngơi."
Suối Cô Yên là ốc đảo gần đây nhất, có một phường thị nhỏ.
"Được, để muội điều khiển thuyền bay."
Cơ Hồng Liên uống một viên Hồi Nguyên Đan, chở Giang Ý và Lâm Khê Nguyệt nhanh ch.óng rời khỏi biển cát.
Giang Ý ngồi ở đuôi thuyền, từ trên cao nhìn xuống vùng lõm trong biển cát kia.
Lúc đó chiêu Tọa Ngọa Như Sơn đã chống đỡ qua ba nhịp thở mãnh liệt nhất của vụ nổ rồi vỡ tan, dư ba sau đó nàng đều dựa vào d.ư.ợ.c lực của Tục Mệnh Đan để vừa bị thương vừa hồi phục.
Sau khi vụ nổ kết thúc, trước khi cát chảy hoàn toàn vùi lấp không gian dưới lòng đất, nàng đã phóng Tru Tâm Giám ra, dùng pháp thuật ‘Chiết Quang Chiếu Ảnh’ trong Tru Tâm Giám vốn dùng để dò tìm các vật phẩm thuộc tính kim ở xung quanh để thăm dò.
Quả thực có dò được một vài thu hoạch ngoài ý muốn, nhưng không tìm thấy mảnh vỡ lò luyện khí.
Thu hồi ánh mắt, Giang Ý nhìn thấy Phần Thiên Hỏa Luân bên hông Cơ Hồng Liên, trên đó lồi lõm lỗ chỗ, còn sót lại không ít dấu vết bị ăn mòn, đã sắp mất đi linh quang, mang theo một luồng tà khí của lửa xám.
Cơ Hồng Liên cảm nhận được ánh mắt của Giang Ý, theo bản năng ấn lấy Phần Thiên Hỏa Luân: "Nó bị thương không nhẹ, ý thức đã rơi vào hôn mê, đợi đến nơi an toàn, ta sẽ tìm cách sau."
Giang Ý gật đầu, nàng chỉ là hiếu kỳ yêu linh loại khí vật bị thương nặng đến thế này thì sửa chữa làm sao.
