[không Cp] Ta Khiến Cả Giới Tu Chân Phải Khóc Vì Lười - Chương 537
Cập nhật lúc: 21/01/2026 03:26
Giang Ý trước đây sẽ có oán trách và bất mãn, nhưng lại vì thấu hiểu nỗi khổ của mẹ khi ở vị trí cao, nên đã thuyết phục bản thân, tích tụ mọi cảm xúc vào bên trong, nỗ lực thuận theo chu đáo để chia sẻ nỗi lo cho mẹ.
Hiện giờ...
Giang Ý không vội trả lời, tự mình đi đến bên chiếc kỷ thấp, nhấc ấm trà lên ngửa cổ uống mấy ngụm.
Đánh nhau cả ngày trong sa mạc, hơi nóng hun cho nàng khô cả cổ.
Đan Hi ở phía sau thấy Giang Ngọc Dung lộ ra thần sắc không vui, thầm tán thưởng làm tốt lắm.
Đặt ấm trà xuống, lấy ống tay áo chùi miệng, Giang Ý mới cảm thấy dễ thở hơn một chút, ngồi xuống chậm rãi nói.
"Xảy ra chuyện gì ta cũng không rõ, ta vẫn đang điều tra chuyện này. Tại sao không về, rất đơn giản, ta không muốn về."
Ngón tay Giang Ngọc Dung đột nhiên siết c.h.ặ.t, chưa đợi bà lên tiếng, Giang Ý đã giành nói trước, ngữ khí bình tĩnh và kiên định.
"Từ nay về sau, ta đều sẽ không trở về Huyền Anh Kiếm Tông nữa."
Đôi mắt Đan Hi chợt sáng rực, trái tim vốn đang treo lơ lửng buông xuống được phân nửa.
Giọng Giang Ngọc Dung băng lãnh: "Tại sao không về?"
"Trước đây ta sống là để làm mẹ hài lòng, để chia sẻ lo toan cho mẹ, để báo ơn mẹ, còn bây giờ... ta chỉ muốn sống cho chính mình."
"Càn quấy!" Giang Ngọc Dung đập mạnh xuống bàn một cái, chấn cho chén trà kêu lanh lảnh, "Huyền Anh Kiếm Tông nuôi dưỡng ngươi năm mươi năm, truyền dạy kiếm đạo cho ngươi, ban danh tiếng cho ngươi, ngươi nói bỏ là bỏ sao?"
Giang Ý bỗng nhiên bật cười thành tiếng: "Mẹ, mẹ hãy tự hỏi lòng mình xem, mẹ nuôi dưỡng một đứa con gái, hay là một thanh kiếm lạnh lẽo?"
Đồng t.ử Giang Ngọc Dung chấn động.
"Con ba tuổi cầm kiếm, năm tuổi đã có thể ngưng tụ kiếm khí, lúc đó mẹ còn khen con vài câu, ôm con cười, nhưng con cũng không biết từ lúc nào, mẹ đã thay đổi. Năm con mười tuổi, mẹ g.i.ế.c hạc trắng để c.h.ặ.t đứt tâm tính ham chơi của con, năm con mười tám tuổi Trúc Cơ phá kỷ lục của Huyền Anh Kiếm Tông, mẹ lại nói con tam linh căn rốt cuộc khó thành đại sự."
Giang Ý liệt kê từng chuyện một, ngữ khí bình tĩnh như đang kể câu chuyện của người khác.
"Năm con hai mươi tuổi thi đấu kiếm tông con vô địch cùng giai, mẹ chê con thắng không đủ đẹp mắt. Năm con ba mươi tuổi con nổi danh Bắc Huyền, nhận được thiếp mời của Thí Kiếm hội, mẹ mắng con đắc ý quên hình. Năm bốn mươi chín tuổi vì một câu nói của mẹ, con không màng tâm ma phản phệ, dốc hết tính mạng kết ra thượng phẩm Kim Đan..."
Nàng dừng lại một chút, ngước mắt nhìn thẳng Giang Ngọc Dung: "Mẹ thậm chí còn chẳng thèm nhìn con lấy một cái."
Đan Hi ở trong góc siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, bà đã sớm biết nút thắt của hai mẹ con này, nhưng tận tai nghe Giang Ý vạch trần vết sẹo, vẫn cảm thấy lửa giận bốc lên, cái bà điên này, tim làm bằng sắt chắc!
Hàm dưới Giang Ngọc Dung căng cứng: "Nghiêm khắc là vì tốt cho ngươi, nếu không phải như vậy, sao có thể ép ra được tiềm năng của ngươi, nếu ngươi không đủ nỗ lực, sớm muộn gì cũng sẽ giống như cha ngươi..."
"Giống như cha c.h.ế.t trước mặt mẹ sao?" Giang Ý cắt ngang lời bà, mệt mỏi cười nhạt, "Nhưng con đã 'c.h.ế.t' một lần rồi mà, mẹ."
Tiếng 'mẹ' đó như b.úa tạ nện vào l.ồ.ng n.g.ự.c Giang Ngọc Dung, khiến bà một lần nữa nhớ lại ngày hôm đó khi dẫn người về tiếp viện, từ xa nhìn thấy nụ cười tuyệt vọng mà dứt khoát của Giang Ý trước khi tự bạo Kim Đan.
Giống hệt như lúc này.
"Giang Phượng Ảnh đã c.h.ế.t trước sơn môn Huyền Anh Kiếm Tông rồi, bây giờ đứng trước mặt mẹ, là Giang Hạc Ảnh từ trong đống x.á.c c.h.ế.t bò ra, linh căn vỡ vụn, kinh mạch đứt đoạn, tu vi mất sạch, treo một hơi tàn từ Huyền Anh Kiếm Tông lạnh lẽo lê lết bò đi, đến được Thương Linh Tông mới từ từ sống lại!"
Giang Ngọc Dung toàn thân căng cứng, đôi mắt băng lãnh khẽ run rẩy.
"Mẹ hỏi con tại sao không về?"
Giang Ý ngước mắt nhìn bà, trong ánh mắt không còn sự nhường nhịn và thuận theo của ngày xưa nữa.
"Bởi vì trở về là phải tiếp tục làm 'Phượng Ảnh', làm thanh kiếm trong tay mẹ vĩnh viễn không đủ sắc bén, vĩnh viễn phải bị mài giũa tàn nhẫn. Con bây giờ không còn tâm trạng ngắm tuyết trên đỉnh núi Huyền Anh, chỉ thích ngồi nghe tiếng thông reo suối chảy, nằm nhìn mây cuộn mây tan, con không muốn nếm những cái khổ không cần thiết đó nữa!"
Khổ nạn chính là khổ nạn, nó không mang lại thành công, nó cũng không đáng để theo đuổi.
Hoa mai không phải vì chịu lạnh mà thơm, hoa mai thơm vì bản thân nó là hoa mai!
"Hỗn xược!"
Giang Ngọc Dung đập bàn đứng dậy, Ngưng Quang kiếm trong tay áo kêu ong ong muốn tuốt vỏ, đôi mắt đỏ ngầu giận dữ khôn cùng, giọng nói cũng run rẩy theo.
"Ngươi ba tuổi cầm kiếm, năm tuổi đã có thể vung ra kiếm khí, mùa đông tháng giá lòng bàn tay nứt nẻ chảy m.á.u cũng không chịu dừng, mùa hè nóng nực mồ hôi ướt đẫm lưng áo vẫn c.ắ.n răng khổ luyện. Ngươi tu đến Kim Đan, bước nào mà chẳng phải liều mạng mới có được?"
Giang Ngọc Dung gần như mất kiểm soát áp sát Giang Ý, lạnh giọng nói: "Kiếm ý là do ngươi mài giũa từng tấc một, kiếm tâm là do ngươi rèn luyện ngày đêm không nghỉ, cả Nhàn Đình Bộ kia cũng là do ngươi dùng mười năm trong kiếm trủng mạo hiểm cả tính mạng, ngày ngày đối mặt với loạn kiếm tập kích mà luyện ra được, giờ chỉ vì chút tủi thân này, ngươi muốn chính tay hủy hoại tâm huyết mấy chục năm nay sao?"
Sương giá ngưng kết quanh thân Giang Ngọc Dung, giọng nói lạnh lẽo nhưng ẩn chứa sự xót xa.
Đây là lần đầu tiên Giang Ý thấy mẹ như vậy, nghe thấy những lời chứa chan sự xót thương như thế, nhưng lúc này, nàng chỉ muốn cười giễu cợt.
"Thì ra... mẹ đều biết cả."
Không phải không thấy cái khổ của nàng, mà là đã thấy nhưng cố tình lờ đi.
