[không Cp] Ta Khiến Cả Giới Tu Chân Phải Khóc Vì Lười - Chương 707

Cập nhật lúc: 22/01/2026 08:05

"Xem ra cương phong trên Vô Nhai Hải sắp nổi lên trong vài tháng tới, đi từ biển đến Càn Châu không còn khả thi nữa, bắt buộc phải đi qua Đoài Châu."

Sau khi Giang Ý nói xong, phát hiện bọn người Tần Di thảy đều lộ vẻ do dự, xem ra họ không muốn đến Thái Huyền Tông cho lắm.

Tần Di thành thật nói: "Hạc Ảnh đạo hữu, không giấu gì ngươi, ta vừa mới giao thủ với luyện thi do tà tu điều khiển, phát hiện thủ pháp luyện chế luyện thi nơi này hoàn toàn khác với Si Mị Trai chúng ta, ta rất hiếu kỳ về điều này, nếu có thể, ta muốn ở lại đây để tìm hiểu đôi chút."

Các đệ t.ử Trúc Cơ của Si Mị Trai phía sau Tần Di liên tục gật đầu, đều có ý đó.

Cái tên Thái Huyền Tông nghe qua là biết một tông môn đi theo con đường tu hành chính thống, chưa chắc sẽ để họ tiếp tục luyện thi, thay vì qua đó không được chào đón, thà tìm kiếm một nơi phù hợp với họ hơn.

Đông Châu đất rộng vật dày, kiểu gì cũng có cơ duyên thuộc về họ.

Tu sĩ Bạch Tàng Cốc và Trùng Cốc cũng vậy, mỗi người mỗi ý, khó khăn lắm mới đến được một nơi mới, họ luôn muốn tự mình khám phá một phen rồi mới quyết định có tiếp tục làm trâu làm ngựa cho tông môn hay không.

Giang Ý không miễn cưỡng, chỉ sao chép một bản ngọc giản đưa cho Tần Di: "Nếu đã vậy, chúng ta hẹn ngày gặp lại."

Giang Ý dẫn theo Hoa Cô rời đi, không chút dây dưa, nàng vẫn phải đến Thái Huyền Tông xác định tình hình sư phụ trước, tìm ra tung tích Triệu Thương Vân mới có thể yên tâm đi du ngoạn.

Hoa La Sát xử lý x.á.c c.h.ế.t xong, động tĩnh nơi đây lớn như vậy, ai cũng biết không thể trì hoãn, sau khi có quyết định thảy đều giải tán tứ phía.

Giang Ý và Hoa La Sát căn cứ theo lộ trình trong trí nhớ của lão giả, ngồi trên lưng hạc trắng do Hoa Cô hóa thành, đi đến 'Tùy Thành' gần bờ biển nhất.

Đoài Châu nhiều đầm lầy, khí hậu lạnh lẽo ẩm ướt, hồ hồ đầm lầy chằng chịt, Quỷ Dạ Môn nằm sâu trong một đầm lầy đầy chướng độc bên ngoài Tùy Thành.

Hoa La Sát tháo bỏ hiệu ứng Nhất Diệp Chướng Mục, sảng khoái trả đồ lại cho Giang Ý, nhìn những đạo độn quang phía sau, cố ý ghé sát Giang Ý, hơi thở như lan.

"Ta nói này, cả quãng đường này ngươi không tò mò truyền thừa Quỷ Đế là gì sao?"

Giang Ý cúi đầu lật xem túi trữ vật của lão giả, tùy miệng nói: "Ta tò mò rồi, ngươi sẽ cho ta xem sao?"

Hoa La Sát mắt đẹp ngậm cười: "Cái đó đương nhiên... không rồi!"

"Một tu sĩ Kim Đan mà sao nghèo thế này!"

Giang Ý lấy hết đồ trong túi trữ vật ra, ngoại trừ hơn một trăm viên linh thạch đạt cấp bậc trung phẩm ở Bắc Huyền, chỉ còn lại ba lọ đan d.ư.ợ.c không tên, mấy lá phù lục, một lệnh bài thân phận của Quỷ Dạ Môn, cùng một ít vật liệu hài cốt.

"Thế mà không có lấy một món pháp bảo nào, đồ nghèo kiết xác!" Giang Ý chê bai.

"Ngươi một kiếm c.h.é.m nát ba món pháp bảo phòng ngự của người ta, quên rồi sao?"

Giang Ý ngẩn ra, Tiềm Lân Kiếm bản thân là linh kiếm, uy lực của một kiếm tàng phong không hề tầm thường, đã c.h.é.m ra rồi rất khó thu thế.

Giang Ý thu hết linh thạch, ném túi trữ vật cùng số đồ còn lại cho Hoa La Sát.

"Thưởng cho ngươi đó."

Hoa La Sát lườm một cái: "Lão nương cũng đâu có đi thu gom đồng nát."

Nói thì nói vậy, nhưng tay chân lại lanh lẹ nhét túi trữ vật vào trong ống tay áo, lệnh bài của Quỷ Dạ Môn nàng ta dùng được.

Đường đến Tùy Thành xa xôi, Hoa La Sát nửa năm nay trên thuyền đều không được trò chuyện t.ử tế với Giang Ý, ngoại trừ lúc yêu thú tập kích, Giang Ý toàn ngủ suốt.

Hoa La Sát bỗng nhớ ra một chuyện, lấy từ trong vòng trữ vật ra một cuốn sách đưa đến trước mặt Giang Ý.

"Đã xem cuốn sách này chưa?"

Giang Ý hạ mắt liếc qua, đây chẳng phải cuốn 《Phượng Ảnh Truyện》 mà Tề Thiên đưa cho nàng lúc trước sao, do một người tên Lâu Thiên Cơ viết bậy.

Hoa La Sát ra vẻ bí hiểm hỏi: "Ngươi biết Lâu Thiên Cơ này là ai không? Lúc đầu ta vừa phát hiện cuốn sách này, suýt chút nữa thì tức đến bật cười, cái gì mà ta đối với ngươi tình sâu ý nặng? Ta lập tức treo thưởng ở chợ đen truy tìm thân phận của Lâu Thiên Cơ này, kết quả ngươi đoán xem thế nào?"

"Đừng nói nữa, ta không nghe!" Giang Ý lườm.

"Ơ kìa~" Hoa La Sát nũng nịu một tiếng, "Ta không vòng vo nữa, Lâu Thiên Cơ này chính là tiểu sư muội của ngươi, Liễu Đào Chi!"

"Hả?" Giang Ý chấn động, nội dung thất đức này thế mà do Yêu Yêu viết?

Hoa La Sát hừ cười: "Nếu không ngươi nghĩ tại sao ta có thể dung túng cho thứ này truyền bá khắp nơi? Đó là tiểu sư muội của ngươi, ta không nể mặt tăng cũng phải nể mặt Phật, chỉ có thể bỏ qua cho nàng ta."

"Tất cả truyện ký về ngươi trên thị trường Bắc Huyền, chín phần đều do tiểu sư muội ngươi dùng hóa danh viết, Lâu Thiên Cơ, Lộ Thiên Cơ (lộ thiên cơ), tiểu sư muội ngươi nếu không làm kiếm tu, chuyên đi viết thoại bản thì cũng có thể trở thành một phương thủ phú rồi."

Giang Ý bật cười, thảo nào Yêu Yêu luôn rất có tiền, mua cho nàng rất nhiều đồ.

Yêu Yêu chắc cũng là đợt đầu rời đi, lúc này đã an định trong Thái Huyền Tông rồi chứ?

Đợi đến Tùy Thành, xem có trận pháp dịch chuyển nào có thể đi thẳng tới Càn Châu không.

"Đúng rồi, còn một chuyện nữa, ta vẫn luôn chưa tìm được cơ hội hỏi ngươi." Hoa La Sát lại khơi mào câu chuyện, "Ngươi nói xem, ma triều ở Bắc Huyền có lan sang Đông Châu không?"

Ánh mắt Giang Ý trầm xuống: "Sớm muộn mà thôi, ngươi đã nhận truyền thừa Quỷ Đế, cái nhân quả này, ngươi tự mình cân nhắc đi."

"Ý ngươi là sao?" Hoa La Sát không hiểu.

Đêm dài đằng đẵng, Giang Ý kể cho Hoa La Sát nghe về cái nợ mà Cửu Đế đã gây ra.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.