[không Cp] Ta Khiến Cả Giới Tu Chân Phải Khóc Vì Lười - Chương 751
Cập nhật lúc: 22/01/2026 15:02
Phi Hoa Kiếm Quân thậm chí còn nói đùa rằng, hay là để cả ba đứa đều đến Thanh Vi Kiếm Tông cho xong.
Cũng may là không để người của Lăng Hư Kiếm Tông và Thái Sơ Kiếm Tông nghe thấy, nếu không bọn họ e là phải tạm thời đình chiến, hợp lực đ.á.n.h nát đầu Phi Hoa Kiếm Quân trước đã.
Đối mặt với tình huống này, Giang Ý với tư duy vượt thời đại buộc phải ra mặt giải quyết.
"Kiếm Tôn tiền bối, không biết các người đã từng nghe nói đến 'trao đổi sinh' bao giờ chưa?"
Phi Hoa và Đinh Lan nhìn nhau ngơ ngác.
Nhưng sau một hồi giải thích khéo léo của Giang Ý, hai người như được mở ra một cánh cửa mới, kinh ngạc đến mức coi nàng như thiên nhân.
Còn có thể làm thế này sao?!
Phi Hoa đưa cho Liễu Đào Chi một tấm lệnh bài, để ba người bọn họ tạm thời quay về Thanh Thạch thành nghỉ ngơi ba ngày, thu xếp đồ đạc rồi mới đến tông môn tương ứng báo danh.
Về phần nơi thuộc về của Lạc Thanh Tư, cách giải quyết của Giang Ý vô cùng hoàn hảo.
Nhưng Phi Hoa và Đinh Lan không có ý định khuyên ngăn, mà chuẩn bị đi vây xem hóng hớt, đổ thêm dầu vào lửa, đợi bọn họ đ.á.n.h xong rồi mới tính tiếp.
…
Thanh Thạch thành.
Hoa Cô, Hồng Ly, Trấn Sơn, Đoạn Kim đều đã hóa thành hình người, đeo vòng tay che giấu yêu khí, đi lại trên đường phố náo nhiệt, trông giống hệt một đôi phu thê dắt theo hai đứa nhỏ.
Đoạn Kim nắm lấy bàn tay nhỏ của Hoa Cô. Hoa Cô vẻ mặt ngoan ngoãn và ngây ngô, quét mắt nhìn các cửa tiệm sạp hàng xung quanh, thấy thứ gì mới lạ liền kéo kéo tay Đoạn Kim.
"Kim, bên kia, xem kìa."
Đoạn Kim liền lộ ra nụ cười cưng chiều: "Được, đưa Hoa Cô nhà ta đi xem."
Hồng Ly thì tinh nghịch hơn, cứ đòi cưỡi lên cổ Trấn Sơn, bấu c.h.ặ.t lấy đầu hắn.
Nàng chỉ đâu, Trấn Sơn phải đi đó.
Trấn Sơn thấy nương t.ử nhà mình dắt Hoa Cô đi xa, liền hớt hải muốn đuổi theo.
"Nương t.ử, đợi ta với."
"Không được!"
Nào ngờ Hồng Ly nhe răng, bấu lấy mũi mắt Trấn Sơn, cứng rắn bẻ đầu hắn hướng sang bên kia.
"Ta muốn đi Thông Bảo Lâu bán quặng sắt, đi mau, giá!"
Trấn Sơn bị hành hạ đến mức người đi một ngả, đầu ngoảnh một nẻo, suýt chút nữa là ngã nhào.
Trấn Sơn thầm nghĩ, trẻ con đúng là thứ phá hoại tình cảm phu thê nhất.
Nương t.ử nhà hắn bây giờ cưng chiều Hoa Cô không còn giới hạn, lại thêm con nhóc nghịch ngợm Hồng Ly này, quá mức quậy phá, lại đ.á.n.h không được mắng không xong.
Trong một tháng Giang Ý lên Thử Kiếm Phong, bốn người bọn họ lúc đầu không dám ra cửa, sau đó thử dần dần, lấy hết can đảm, giờ đây đã có thể trấn định tự nhiên, coi mình như những tu sĩ Kim Đan bình thường đi lại giữa các tu sĩ nhân loại.
Số quặng sắt thu được từ mỏ núi Hàn Nha ở Càn Châu lần trước, ngoại trừ phần tinh túy nhất để lại tự dùng, số còn lại đã lần lượt bán hết sạch.
Nhưng bán được bao nhiêu linh thạch thì chỉ có Hồng Ly biết. Nàng giống như một kẻ giữ của, trông giữ linh thạch rất kỹ, chỉ phát cho mỗi người Hoa Cô, Trấn Sơn và Đoạn Kim một vạn linh thạch.
Nói đến việc bán quặng, bốn yêu không thể không khen ngợi trị an của Thanh Thạch thành.
Thực sự là không có bất kỳ kẻ tiểu nhân nào dám nhòm ngó tài vật của người khác, thậm chí những người thấy ai mang theo tài vật quý giá đều chủ động tránh xa như gặp ma.
Ai mà đ.á.n.h rơi thứ gì trên đất, các kiếm tu xung quanh lập tức mắt sáng rỡ, còn các tu sĩ khác thì chạy nhanh hơn thỏ, cứ như thể vừa rơi xuống một viên Hỏa Lôi Châu sắp nổ tung vậy.
Mãi đến khi thấy người đ.á.n.h rơi nhặt đồ của mình lên, các kiếm tu mới thất vọng lắc đầu, các tu sĩ khác thở phào nhẹ nhõm, trở lại bình thường.
Bốn yêu thực sự chưa từng thấy nơi nào như vậy.
Cuối tháng bảy.
Một đạo t.ử lôi từ đỉnh Thử Kiếm Phong đ.á.n.h xuống đầy hung hãn, người ở tận Thanh Thạch thành cũng đều nhìn thấy. Nhất thời mọi người đều phấn khích, bàn tán xem tháng này đã xuất hiện thiên tài tuyệt thế nào.
Hoa Cô, Hồng Ly thấy cảnh này, liền biết Giang Ý sắp trở về.
Quả nhiên, đợi đến tối, đã thấy Giang Ý dẫn theo Lạc Thanh Tư và Liễu Đào Chi trở về quán trọ nơi bọn họ nghỉ chân.
"Ý! Ngài về rồi, ôm cái nào~"
Hoa Cô là người đầu tiên nhào tới, dang rộng vòng tay đòi ôm.
Giang Ý cũng ngay lập tức bế tiểu bảo bối vừa thơm vừa mềm, lại mát lạnh này lên. Một tháng không gặp, nàng cũng thấy nhớ nó vô cùng.
"Chủ thượng, mọi chuyện đều thuận lợi chứ?" Đoạn Kim đưa trà nóng cho Giang Ý.
Giang Ý gật đầu, ánh mắt lướt qua Trấn Sơn và Hồng Ly. Hồng Ly đảo mắt liên tục, thế mà lại có chút chột dạ.
Nghịch nữ này lại đang nghĩ gì đây?
Giang Ý không vội xử lý Hồng Ly, để mọi người ngồi vây quanh bàn.
"Ta đã vượt qua thử thách nhập tông, ba ngày sau sẽ vào tông môn. Các người muốn ở lại Thanh Thạch thành tự mình tu luyện, hay tiếp tục ở trong Du Tiên Độ đi theo ta? Vào Lăng Hư Kiếm Tông rồi, ta cũng phải khiêm tốn làm người, có lẽ sẽ không được tự do như vậy nữa."
