[không Cp] Ta Khiến Cả Giới Tu Chân Phải Khóc Vì Lười - Chương 804
Cập nhật lúc: 23/01/2026 03:01
Trong tiếng nổ vang trời chưa từng có, toàn bộ Thử Kiếm Cốc rung chuyển dữ dội. Luồng khí bạo liệt cuốn theo đất đá bùn cát bay vọt lên trời, trong nháy mắt hóa thành một con sóng đục ngầu.
Khói bụi mịt mù. Một rãnh sâu hoắm không thấy đáy từ dưới chân Giang Ý kéo dài thẳng tắp về phía trước, phá hủy mọi thứ trên đường đi, x.é to.ạc mặt đất kiên cố của đáy cốc.
Đợi khói bụi tan đi một chút, mọi người kinh hãi nhìn thấy, ngọn núi vốn dĩ cao v.út kia, lại bị một kiếm này c.h.é.m đôi một cách sống sượng!
Vết nứt thẳng tắp nhẵn thín, sâu tận lòng núi xuyên qua cả ngọn núi. Thân núi gần như bị c.h.é.m thành hai nửa, ánh mặt trời thậm chí có thể xuyên qua vết nứt chiếu vào trong. Đá vụn theo vách nứt rơi lả tả, làm kinh động vô số chim ch.óc.
Toàn bộ thế giới như ngừng lại.
Chỉ còn tiếng gió, và tiếng sỏi đá lăn xuống sàn sạt.
Dù là đám tu sĩ Nguyên Anh vừa chật vật đáp xuống đất, hay đám đệ t.ử quan chiến dưới đáy cốc, biểu cảm trên mặt mọi người đều đông cứng lại.
Kinh ngạc, sợ hãi, bàng hoàng, không thể tin nổi...
Đủ loại cảm xúc trộn lẫn vào nhau, tập thể mất tiếng.
Trong sự im lặng bao trùm vạn vật, Trần Chuyết của Lệ Phong Các "bịch" một tiếng quỳ xuống.
"Nhất kiếm phá vạn pháp! Đây mới chính là nhất kiếm phá vạn pháp a!!"
"Thiên đạo thân nương của ta ơi!"
Vị Kiếm Quân Nguyên Anh cao gầy của Lệ Phong Các mắt muốn lồi cả ra ngoài, ông ta nhìn chằm chằm vào vết kiếm đó.
"Cái này! Tại sao con bé không đến Lệ Phong Các của ta?! Một kiếm này, một kiếm chí giản chí bá (cực đơn giản cực bá đạo) này, chính là vô thượng đại đạo mà Lệ Phong Các ta tu luyện mà!"
Các Kiếm Quân Nguyên Anh khác cũng nửa ngày không hoàn hồn được. Tiếc là kiếm đó của Giang Ý xuất ra quá nhanh, thu lại còn nhanh hơn, không hề để rò rỉ một chút khí tức nào, bọn họ chẳng nhìn ra được gì cả.
Phía bên kia của đám khói bụi, bóng dáng Thiên Nguyên Kiếm Quân hiện ra. Tinh Khu được ông ta bảo vệ bên cạnh lúc này còn đâu vẻ thong dong thanh nhã, tính kế thiên cơ như trước?
Sắc mặt hắn trắng bệch như tờ giấy, ánh mắt rã rời, cả người hồn vía đã bay mất quá nửa.
Mưu kế sách lược gì chứ, trước sức mạnh thực sự, căn bản không đáng để nhắc tới!
Cái nhìn của Giang Ý dành cho Thiên Nguyên Kiếm Quân trước khi xuất kiếm rõ ràng là đang nói: Ngài mau cứu đi, cứu không kịp là hắn bị c.h.é.m c.h.ế.t đó nha.
Tinh Khu ôm mặt khóc ròng, rốt cuộc lúc nãy hắn lấy đâu ra gan mà nói những lời huênh hoang mất mặt đó với Giang Hạc Ảnh vậy?
Chương 348: Không muốn sống nữa mà~~~
Trong bầu không khí tĩnh lặng đó, Giang Ý vẫn ngồi ở nơi khởi đầu của rãnh nứt khổng lồ bị nàng c.h.é.m ra, nhẹ nhàng phủi đi lớp bụi bặm vướng trên dây đàn.
Vẻ thong dong bình thản đó khiến đám nam nữ của Phàm Tâm Các mê muội đến mức như kẻ ngốc, ánh mắt nhìn Giang Ý rực rỡ sắc hồng.
Những kiếm tu vô tình của Huyền Băng Các cũng trong biểu cảm kinh hãi thất thần mà không tự chủ được bóp c.h.ặ.t trái tim không nghe lời của mình.
Chiêu Minh đứng bên cạnh Giang Ý ngạo nghễ không động đậy, đưa ra một cánh tay để Giang Ý vịn vào đứng dậy.
Giang Ý chắp tay với Tuyệt Ảnh Kiếm Quân vốn đã hóa đá ở bên cạnh sân, ngữ khí khôi phục lại sự bình tĩnh, thậm chí mang theo một tia áy náy.
"Tuyệt Ảnh sư thúc, thật sự vô cùng xin lỗi. Đệ t.ử học nghệ không tinh, nhất thời không thu được lực, làm hỏng mất sân đấu, còn làm kinh động các vị sư thúc, vạn mong lượng thứ."
Tuyệt Ảnh Kiếm Quân đứng đờ ra tại chỗ, miệng nửa ngày không khép lại được. Cái này gọi là học nghệ không tinh? Nếu cái này là học nghệ không tinh, vậy những người khác đều là phế vật hết!
Tùng Đào Kiếm Tôn, con mắt nhìn người của ngài thật là mẹ nó tốt quá đi!
Lâu sau, Tuyệt Ảnh mới gian nan khép miệng lại, yết hầu chuyển động kịch liệt một cái.
Tuyệt Ảnh cảm thấy não bộ của mình bị một kiếm vừa rồi khuấy đảo thành một đống hồ nhão. E rằng không chỉ mình ông, mà tất cả mọi người đều không ngờ tới, trận đấu trí đầy kịch tính mà họ mong đợi lại kết thúc theo một cách... đơn giản bạo lực như thế!
Tuyệt Ảnh cứng nhắc quay cổ lại nhìn Khâu Lãng ở bên cạnh, hắn là đối thủ cuối cùng của Giang Ý.
Chỉ thấy Khâu Lãng - vị thiên tài kiêu ngạo thường ngày coi trời bằng vung - lúc này cũng mặt không còn giọt m.á.u, môi run bần bật.
Kiếm vừa rồi, đừng nói là đỡ, chỉ cần bị dư ba quẹt trúng thôi cũng đủ tàn phế!
Khâu Lãng cảm nhận được ánh mắt của Tuyệt Ảnh nhìn tới, hai chân mềm nhũn, suýt chút nữa thì đi theo vết xe đổ của Trần Chuyết mà quỳ xuống.
Hắn tái mặt, gian nan nuốt nước miếng. Cái này còn đ.á.n.h đ.ấ.m gì nữa? Trực tiếp nhận thua cho xong!
Tuyệt Ảnh Kiếm Quân nhìn bộ dạng này của Khâu Lãng, gần như dùng hết sức bình sinh mới nặn ra được một câu.
"Giang Hạc Ảnh, ngươi... ngươi nghỉ ngơi chốc lát đi! Để... để bản quân thu dọn lại sân đấu."
Tuyệt Ảnh Kiếm Quân lại liếc nhìn Khâu Lãng một cái, ánh mắt đầy vẻ đe dọa bảo hắn hãy tranh khí một chút. Ông chỉ có thể tranh thủ cho hắn một chút thời gian để thở thôi, dù có thua thì cũng không được thua quá t.h.ả.m hại, chí ít phải mạnh hơn mấy kẻ phía trước một chút!
