[không Cp] Ta Khiến Cả Giới Tu Chân Phải Khóc Vì Lười - Chương 859
Cập nhật lúc: 23/01/2026 04:05
Ngũ hành linh khí chứa đựng trong những làn sương linh khí này tinh thuần hơn bên ngoài gấp trăm lần, đặc biệt là ba loại linh khí Mộc, Thổ, Hỏa tương đồng với linh căn của nàng, gần như muốn theo lỗ chân lông chui vào kinh mạch.
Giang Ý ngẩng đầu nhìn quanh biển mây mênh m.ô.n.g này, ánh mắt ngưng lại, ở nơi sâu thẳm trên vòm trời cực cao cực xa, ẩn ước có thể thấy được đường nét của một hòn đảo lơ lửng.
Thác nước như ngân hà rủ xuống, chiết xạ ra hào quang bảy sắc trong vân khí.
Rìa đảo lơ lửng đung đưa những phiến lá sen lớn, xen kẽ là những đóa sen hai màu đen trắng, dù cách xa vạn trượng, vẫn có thể ngửi thấy hương sen thanh khiết theo gió đưa tới, khiến Kim Đan trong đan điền nàng rục rịch xao động.
“Đây là muốn ta nghĩ cách lên đảo sao?”
Trong lúc Giang Ý đang suy tư, từ trong biển mây đột nhiên nhảy vọt lên một con cá nhỏ ngũ sắc.
Thân cá không quá ba tấc, nhưng vảy cá lại nhấp nháy hào quang như thủy tinh, nó mang theo một chuỗi giọt nước trong vắt, vạch ra một đường cong ưu mỹ trên không trung, ‘chạch’ một tiếng rơi vào hư không trước mặt Giang Ý.
Nơi cá nhỏ rơi xuống, ngũ hành linh khí tự động hội tụ thành một tòa đài sen năm màu lung linh.
Đài sen chỉ to bằng nắm tay, nhưng lại sống động như thật, cá nhỏ lấy đài sen làm điểm rơi mượn lực, không ngừng nhảy vọt lên trên, mỗi lần rơi xuống đều sẽ nở ra đài sen mới trong biển mây, đài sen phía sau cũng theo đó mà tiêu tán.
Lưu quang năm sắc lưu chuyển giữa các đài sen, cư nhiên ở trong biển mây mênh m.ô.n.g trải ra một con đường ‘thiên giai’ thông hướng đảo lơ lửng, cho đến khi con cá nhỏ kia cuối cùng nhảy vào hồ sen trên hòn đảo phương xa.
Giang Ý khẽ gật đầu, đã hiểu rõ quy tắc.
“Ngư d.ư.ợ.c long môn, bộ bộ sinh liên (cá chép hóa rồng, mỗi bước nở sen).”
Từ trong Tru Tâm Giám treo bên hông Giang Ý cũng truyền ra âm thanh.
“Trong Thanh Đế Cung ngày trước cũng từng có thí luyện tương tự, Ngũ Hành Luân Thủy, Vạn Tượng Điện Cơ. Tuy nói Thanh Đế giỏi về Thảo Mộc chi đạo, nhưng cũng là tông sư của Ngũ Hành đại đạo, bộ Ngũ Hành Cấm Đoạn Đại Trận kia của lão chính là hội tụ sở học cả đời mà sáng tạo ra, uy lực của nó đủ để chống đỡ sự tồn tại của một phương tiểu thế giới.”
Thanh Đế dù sao cũng là người sáng tạo ra Tru Tâm Giám, bất kể nhân phẩm của lão ra sao, Tru Tâm từ đầu đến cuối vẫn rất công nhận năng lực của Thanh Đế.
Tru Tâm tiếp tục nói, “Theo điển tịch ghi chép, luyện khí sĩ thời Thái Cổ không phân chia linh căn, lúc bắt đầu tu hành là tu ngũ hành cân bằng, Kim Đan cũng là ngũ hành đầy đủ, kỳ Nguyên Anh liền bắt đầu chuyển hóa âm dương, không giống tu sĩ hiện nay, kỳ Nguyên Anh mới bắt đầu bổ sung ngũ hành, kỳ Hóa Thần mới nghiên cứu âm dương.”
“Thí luyện nơi này cần ngươi cân bằng ngũ hành linh lực hóa thành đài sen vững chắc trong biển mây, leo lên hòn đảo lơ lửng đằng xa kia. Nếu bản giám suy đoán không lầm, thí luyện trên đảo có liên quan đến âm dương, sau âm dương chắc hẳn còn có một đạo thí luyện nữa, liên quan đến Tiên Thiên Nhất Khí.”
“Thí luyện nơi này khế hợp với thuyết ‘Đạo sinh nhất, nhất sinh nhị, nhị sinh tam’, tam ở đây không phải là ba, mà là chỉ vạn vật. Cũng may ở đây không có người cạnh tranh khác, ngươi cũng không cần gấp gáp, có thể từ từ thử nghiệm. Vừa vặn, nếu ngươi có thể ở chỗ này thuần thục nắm vững pháp môn ngũ hành luân chuyển, cũng có thể vì ngươi sau này luyện hóa Dưỡng Kiếm Hồ Lô thành bản mệnh pháp bảo, thậm chí là kết anh đặt nền móng.”
Những điều Tru Tâm nói, chính bản thân Giang Ý cũng có thể nghĩ thông suốt, Tru Tâm chỉ cần không mắng người, hắn thích nói chuyện thì Giang Ý cũng sẽ không ngắt lời.
Giang Ý ngưng thần tĩnh khí, tiên phong mượn linh căn bản thân dẫn động Mộc linh khí, sương mù xanh biếc như tơ như sợi từ trong biển mây tách ra, lại thuận theo sự dắt dẫn của Hỏa linh căn mà tự nhiên lưu chuyển.
Mộc sinh Hỏa!
Lưu quang màu đỏ rực ầm ầm bốc lên, ở trước mặt nàng rực cháy bập bùng, đan xen cùng sương mù xanh.
Hỏa sinh Thổ!
Giữa lúc ngọn lửa cuộn trào, ý niệm của Giang Ý xoay chuyển, lưỡi lửa cháy rực cuốn lấy sương mây màu vàng đất nặng nề, cùng với hai khí Mộc Hỏa hòa làm một thể.
Linh quang ba màu lưu chuyển không ngừng, ở phía trước nàng ngưng thành một hình dáng đài sen đường kính hơn thước, lá xanh làm nền, lửa đỏ làm cánh, đất dày làm đài, tuy hơi có phần hư ảo, nhưng đã phác họa ra đường nét của đài sen.
Tuy nhiên, khi Giang Ý thử thúc đẩy Thổ linh khí chuyển hóa sang Kim linh khí, dị biến đột ngột phát sinh.
Kim thuộc tính linh khí vô cùng sắc bén, vừa gia nhập vào trong linh khí ba màu, sự cân bằng ba màu vốn đang tròn trịa lưu chuyển trong nháy mắt bị phá vỡ!
Đài sen kịch liệt chấn động, cuối cùng mất khống chế vỡ tan, linh khí tán loạn đập mạnh lên người Giang Ý, nàng suýt chút nữa đã không vững thân hình, từ trên thạch bản to bằng bàn tay kia rơi xuống biển mây.
Trong Tru Tâm Giám bùng phát ra tiếng cười nhạo không chút lưu tình.
“Ngũ khí triều nguyên bị ngươi diễn thành bốn khí đ.á.n.h nhau, ngay cả con ch.ó hoang đái bậy bên lề đường cũng biết nhấc chân lên tìm điểm cân bằng rồi mới mở vòi, cái thứ ngũ hành luân chuyển mèo ba chân kia của ngươi, ngay cả...”
