[không Cp] Thập Niên 70: Tiểu Địa Chủ Có Không Gian Tùy Thân - Chương 9
Cập nhật lúc: 23/01/2026 05:01
Tô Mạch nắm c.h.ặ.t nắm kẹo trong tay: "Cháu về chuẩn bị một chút, sáng ngày kia cháu mang tới cho dì ạ."
Cô phải xác định xem mảnh đất nhỏ của mình có trồng được lúa nước không đã.
Nếu thực sự không được, cô có thể đi gom trong thôn, đa số dân làng đều không nỡ ăn nhiều lương thực tinh, thóc thu hoạch xong đa phần đều mang đi đổi cả, cô bỏ tiền ra gom thì đầy người sẵn lòng bán.
Thực tế cô cũng có thể gom một ít để làm màu trước mặt mọi người.
"Được, cô cứ quyết định vậy đi." Đào Vân Hoa cười nói cảm ơn.
Tô Mạch rời đi không lâu, có người tìm đến cửa hỏi thăm: "Con bé vừa rời khỏi nhà bà sao lại để tóc xõa rượi thế kia?"
"Tôi không cẩn thận bị trẹo chân, người ta dìu tôi về đấy, đúng là một cô bé tốt," Đào Vân Hoa nói, bà không muốn dây dưa với kẻ lắm chuyện, "Bà đã đổi được lương thực chưa? Qua cái vụ này, sau này muốn đổi lương thực khó lắm đấy."
"Ối chao, tôi suýt thì quên mất, hẹn người ta gặp mặt rồi." Kẻ hiếu kỳ kia đến cửa cũng chẳng buồn vào, lập tức quay người vội vã rời đi.
Sau đó liên tục có người tới, chưa vào đến cửa đã hỏi: "Vân Hoa, nghe nói bà bị trẹo chân à?"
Tuyệt nhiên không còn ai nhắc đến Tô Mạch với mái tóc xõa rời đi nữa.
Tô Mạch vẫn đi theo con đường cũ, leo qua ngọn núi nhỏ để quay về, dọc đường lại hái thêm được một ít thức ăn.
Chuyến đi chuyến về này cộng thêm cả việc đưa người về nhà đã tốn không ít thời gian, đến khi cô về tới nơi thì trong thôn cũng bắt đầu nhộn nhịp hẳn lên.
Triệu Tình Tình đặc biệt chạy đến tìm cô trò chuyện: "Mình nghe nói dân làng phát hiện ra một rừng hạt dẻ dại, đợi hái hết số hạt dẻ đó về, mỗi người chắc cũng được chia vài cân đấy."
"Đến lúc đó các cậu có thể mang qua chỗ mình mà rang hạt dẻ." Tô Mạch nói.
"Được chứ, chỉ cần cậu đồng ý thì mình cầu còn chẳng được," Triệu Tình Tình cười cười rồi lại vội vã: "Không nói với cậu nữa nhé, mình xuống dưới nghe ngóng thêm chút xem sao, vụ chia hạt dẻ lần này chắc chắn thanh niên tri thức tụi mình cũng phải có phần chứ."
Hạt dẻ là của nhặt thêm được, chắc chắn sẽ chia theo đầu người, Tô Mạch nghĩ bụng có lẽ cô cũng sẽ được chia một ít.
Tuy nhiên, mảnh ruộng nhỏ của cô chắc không trồng được hạt dẻ rồi.
Tô Quế Hương không biết nghe ai nói, vừa lên tới nơi đã tuôn ra một tràng trách móc: "Sức khỏe cháu chưa hồi phục hẳn, sao lại tự mình đi ra ngoài thế này? Hái được cái gì rồi... Nấm, rau dại, có bấy nhiêu đây đồ thôi mà cũng đáng để cháu tốn công tốn sức, thím hái giúp cháu là được rồi."
Vừa nói bà vừa đổ từ trong giỏ của mình ra nửa giỏ rau dại.
Số lượng vượt xa so với số Tô Mạch tìm được.
"Thím ơi..."
"Một mình cháu ăn được bao nhiêu đồ đâu, mang về cho cháu bấy nhiêu lương thực tinh đó chắc cũng phải ăn được bao nhiêu bữa rồi," Tô Quế Hương cau mày, "Cháu cũng đừng cảm thấy nợ nần gì thím, trước đây thím từng ở nhà cháu một thời gian, chăm sóc cháu là việc nên làm."
Tô Mạch không nói gì nữa, cô ăn không nhiều là vì có trộn thêm đậu nành chứ không phải là không ăn no.
Tô Quế Hương lại giúp cô dọn dẹp nhà cửa.
Tô Mạch đi theo sau bà: "Thím ơi, hôm nay cháu cứu được một người trên thị trấn, bà ấy nói muốn mua ít lương thực tinh."
"Trên thị trấn à?" Tô Quế Hương quay đầu lại, "Cũng được đấy, người ta cần bao nhiêu?"
"Hai ba mươi cân ạ," Tô Mạch nói, "Bà ấy bảo trả cháu một hào bảy xu một cân, cháu đồng ý rồi. Lương thực tinh nhà thím có muốn bán không ạ?"
"Cháu cứ nói với thím giá một hào năm xu là được rồi, đó là cái giá thím nói với cháu trước đây, còn hai xu dư ra kia chắc là người ta đặc biệt cho cháu đúng không?" Tô Quế Hương không hề nghi ngờ lời Tô Mạch, "Cái giá đó được đấy, bán cho ai mà chẳng là bán, kết giao được với người trên thị trấn, sau này muốn mua ít đồ dùng công nghiệp cũng có chỗ mà tìm đường."
Tô Mạch gật đầu.
Tô Quế Hương lại nói: "Lát nữa thím đi lấy mười lăm cân lương thực mang qua cho cháu, cháu cứ cầm lấy đi, thím chỉ lấy một hào năm xu tiền thôi, phần dư ra cháu cứ giữ lấy cho mình."
Tô Mạch nhìn bà, Tô Quế Hương vỗ vỗ vai cô: "Cháu tốt nhất nên dành dụm lấy ít tiền, vụ hạt dẻ lần này cháu cũng cứ nói khéo với bên ngoài là đem đổi hết rồi, sau này cháu có lấy nhiều tiền ra người ta cũng sẽ không nghĩ ngợi gì đâu."
Tô Mạch trố mắt nhìn bà.
Tô Quế Hương mỉm cười: "Thanh niên tri thức sẽ sẵn lòng lấy thôi, trong túi họ có tiền mà."
Tô Mạch mím môi, quả nhiên chuyện cô giao dịch với bọn Triệu Tình Tình không giấu nổi Tô Quế Hương, nhưng chắc Tô Quế Hương không biết cô đã bán tổng cộng mười cân đậu nành ra ngoài, nếu không bà chắc chắn sẽ hỏi thêm.
Thời đại này cũng có cái hay là việc bán nhiều hay bán ít rất kín đáo, ai nấy đều giấu giếm cho riêng mình.
Nhưng sau này, số lương thực trong tay cô vẫn nên chủ yếu mang tới thị trấn tiêu thụ, chứ bán ở đại đội thế này vẫn không được kín đáo cho lắm.
Tô Quế Hương đi rồi quay lại, quả nhiên mang tới mười lăm cân thóc.
Thóc xay thành gạo cũng sẽ hụt đi vài cân nhưng thời đại này đều bán như vậy cả. Đào Vân Hoa ở trên thị trấn chắc chắn cũng sẽ có cách tìm chỗ xay xát, lúc đó số cân hụt đi sẽ do bà ấy tự gánh chịu.
Còn về số thóc còn lại, Tô Quế Hương không hỏi, Tô Mạch đương nhiên cũng không nói nhiều, chỉ tiết lộ sau này vạn nhất còn cần đổi gạo thì sẽ tìm đến mấy nhà có quan hệ tốt.
Trên mảnh ruộng nhỏ trong phòng, Tô Mạch lại thu hoạch thêm một lứa đậu nành nữa.
Sau đó cô gieo hạt lúa xuống.
Hạt lúa vừa chạm đất, nền đất vốn chỉ hơi ẩm ướt bỗng có thêm nước, biến thành hình dạng của ruộng lúa nước, điều này có nghĩa là cô thực sự có thể trồng được lúa nước trên mảnh đất này.
Bữa tối hôm đó cô ăn cơm trắng, hạt cơm thơm phức, mềm dẻo, ăn vô cùng ngon miệng.
Nhờ thời gian tĩnh dưỡng vừa qua, cổ họng cô đã khá hơn trước nhiều, ít nhất bây giờ nói vài câu hay uống nước đều không còn cảm thấy đau nữa.
Nhưng cô vẫn cố gắng hạn chế nói chuyện để tránh cho cổ họng khó khăn lắm mới hồi phục lại bị tổn thương thêm lần nữa.
Sáng sớm hôm sau thức dậy, cô đi ra mảnh đất tự lưu phía sau, bưng chậu hắt nước tưới đất.
Mảnh đất này kể từ khi gieo hạt rau, Tô Quế Hương thỉnh thoảng lại ghé xem, mãi đến khi nảy mầm bà mới thôi không xem nữa, chỉ dặn cô nhớ tưới nước nhổ cỏ.
Nếu trồng tốt thì khoảng một hai tháng nữa cô có thể được ăn rau do chính tay mình trồng rồi.
Trong thôn tổ chức lên núi hái hạt dẻ, mọi người đều hăng hái phấn khởi, Tô Mạch không đi cũng chẳng có ai bàn tán gì.
Trước khi lên núi, Triệu Tình Tình lén lút trò chuyện với Tô Mạch: "Hôm qua thấy rừng hạt dẻ trên núi kia cũng khá nhiều, mặc dù nói là chia đều nhưng người đã lên núi rồi thì kiểu gì chẳng lén nhét được ít vào túi, túi nào túi nấy căng phồng chắc cũng được hai ba cân ấy chứ, thế mới gọi là kiếm thêm được chút đỉnh."
