[không Cp] Thập Niên 70: Tiểu Địa Chủ Có Không Gian Tùy Thân - Chương 101
Cập nhật lúc: 23/01/2026 06:05
Trong thôn không phải tất cả mọi người đều lấy hạt giống từ chỗ Tô Mạch. Có một số nhà ham lợi nhuận từ kim ngân hoa nhưng lại tiếc không muốn trích ra một phần thu nhập, nên tìm cách lên chợ tìm mua hạt giống kim ngân hoa.
Cách thức trồng kim ngân hoa không có gì bí mật đặc biệt, cơ bản dạy qua một thời gian là những người khác cũng đều biết, thực sự muốn trồng thì đương nhiên cũng có thể trồng được.
Nhưng so sánh ra thì Tô Mạch vẫn tin tưởng lô hạt giống kim ngân hoa trong tay mình hơn.
"Vậy sau này bọn dì nhờ Tú Hoa sang giúp nhé."
"Được ạ, thực ra chị Tú Hoa còn thạo việc hơn cả cháu ấy," Tô Mạch nói, "Những gì cháu biết cơ bản đều ở trên sách, ở trong đầu, còn chị Tú Hoa thì kiến thức vừa ở trong đầu vừa ở đôi bàn tay."
Cô vừa nói xong, dân làng đều cười rộ lên.
"Nói hay lắm, bọn thím là dân làm lụng, những gì biết được chẳng phải đều ở đôi tay sao."
"Tú Hoa làm ruộng đúng là một tay giỏi, mấy mảnh ruộng nhà các cháu được Tú Hoa chăm sóc tốt lắm."
"Đúng đúng đúng, rất nhiều nhà ở đây còn không bằng Tú Hoa đâu."
"Mạch à, cháu nói xem nếu chúng ta trồng nhiều quá, sau này liệu có bị ế không? Nếu tiệm t.h.u.ố.c không thu thì biết làm thế nào?"
Tô Mạch: "Tạm thời cứ trồng vài năm đã ạ, chúng ta cũng phải chú ý quan sát tình hình của tiệm t.h.u.ố.c. Nhưng nếu kim ngân hoa của chúng ta thực sự tốt thì sau này có khi người từ nơi khác còn đặc biệt tìm đến thu mua ấy chứ."
Kể cả hiện tại cũng có không ít người chào hỏi Tô Mạch để tìm cô mua d.ư.ợ.c liệu, sau này chắc chắn sẽ còn nhiều hơn.
Cô rất có lòng tin vào hạt giống kim ngân hoa mình đưa ra, đừng nói là mấy nhà này trồng, kể cả sau này cả thôn đều trồng kim ngân hoa thì việc bán ra cũng không thành vấn đề.
Nhưng hiện tại cô sẽ không nói quá lời, chỉ cần có thể kiếm ra tiền thì dù cô không nói một lời nào, dân làng cũng sẽ tự mình trồng thôi, cùng lắm là lãng phí một hai năm đất ruộng.
So với thu nhập từ kim ngân hoa, việc bớt trồng rau một hai năm phỏng chừng cũng không tổn thất bao nhiêu.
Xem qua tình hình ruộng đất của các nhà xong, Tô Mạch quay người đi về phía ruộng nhà mình.
Hiện tại các công việc trong thôn cơ bản đều do Tô Tú Hoa xử lý, từ việc đồng áng cho đến việc giao thiệp với dân làng, chị đều có thể giải quyết rất tốt.
Tô Tú Hoa của hiện tại đã hoàn toàn khác xưa. Lúc chị mới đến, lời ra tiếng vào trong thôn tuy không nhiều như ở đại đội cũ của chị, nhưng cũng có người xì xào sau lưng.
Nhưng bây giờ, hầu như cả thôn khi nhắc đến Tô Tú Hoa đều khen ngợi, ngay cả những người không lấy hạt giống từ chỗ họ cũng không nói lời ra tiếng vào nữa.
Vừa đi tới nơi, Tô Mạch đã thấy Tĩnh Tĩnh cùng những đứa trẻ khác đang đuổi bắt chạy nhảy trên mảnh ruộng trống.
"Đang làm gì thế này?" Cô đi tới, theo bản năng hỏi một câu.
"Đang chơi đại bàng bắt gà con đấy." Tô Tú Hoa liếc mắt nhìn.
"Đại bàng bắt gà con á?" Tô Mạch nhìn đám trẻ chạy tán loạn, "Đây là kiểu đại bàng bắt gà con gì vậy?"
"Ha ha ha, em đừng có nói trước mặt con bé, không là nó dỗi em đấy," Tô Tú Hoa cười nói, "Cách chơi đại bàng bắt gà con của chúng nó là chỉ cần chạy trong mảnh đất này là được."
"Trẻ con mà," Tô Mạch lắc đầu, nhìn về phía Tô Tú Hoa, "Chị Tú Hoa, có mệt không ạ?"
"Chút việc này thì mệt gì chứ," Tô Tú Hoa lắc đầu, "Chị còn thấy rảnh rỗi quá đây này. Đợi qua đợt này là chị chẳng có việc gì làm luôn. Thực ra mấy mảnh ruộng em cho thuê trước đó chị cũng có thể..."
"Thế không được đâu, mấy mảnh đó chúng ta tự trồng, chị chắc chắn sẽ bị mệt quá sức đấy." Tô Mạch lập tức từ chối.
Tô Tú Hoa gật đầu, không tranh cãi thêm với Tô Mạch: "Được rồi, đều nghe theo em hết."
Lần này đến lượt Tô Mạch ngạc nhiên: "Lần này không khuyên nữa à?"
Trước đây mỗi khi nhắc đến chủ đề này, Tô Tú Hoa đều phải nói thêm vài câu, lần này lại không nói gì khiến cô cảm thấy rất lạ.
"Khuyên gì chứ, chẳng phải bây giờ đã kiếm được tiền rồi sao," Tô Tú Hoa mỉm cười, "Chị biết em là vì tốt cho chị. Hơn nữa năm ngoái chúng ta trồng thêm mấy mảnh kim ngân hoa, năm nay có thể kiếm thêm được chút tiền. Chị tuy muốn trồng thêm nhưng em đã nhất quyết không cho thì thôi vậy, cùng lắm là lúc rảnh rỗi chị xem sách nhiều hơn."
"Xem sách nhiều cũng tốt ạ," Tô Mạch gật đầu, "Tiện thể dạy Tĩnh Tĩnh luôn."
Tô Tú Hoa lại gật đầu một lần nữa.
Tô Mạch không nói thêm nữa, quay sang trò chuyện với đám trẻ.
Cô bước vào trong ruộng, một đám trẻ con nhanh ch.óng ùa tới, người đầu tiên sà vào lòng cô đương nhiên là Tĩnh Tĩnh.
"Dì ơi——"
"Chơi mệt rồi phải không?" Tô Mạch cười hỏi.
"Mệt ạ, dì bế con đi——"
"Dì không bế đâu, cho con một viên kẹo nhé," Tô Mạch cúi người xuống, "Đừng để mẹ con nhìn thấy đấy."
"Vâng ạ." Tĩnh Tĩnh lập tức cầm lấy viên kẹo từ tay Tô Mạch nhét vào miệng.
Những đứa trẻ khác, Tô Mạch cũng chia cho mỗi đứa một viên.
Bây giờ trên trấn người bán kẹo cũng nhiều hơn rồi, rất nhiều nhà tự nấu kẹo mang ra bán, giá không cao mà cũng không cần tem phiếu, Tô Mạch thường xuyên mua một ít.
Tô Tú Hoa biết được từ chỗ Tô Mạch rằng ăn nhiều kẹo sẽ bị sâu răng nên đặc biệt quản lý không cho Tĩnh Tĩnh ăn nhiều.
Tô Mạch đương nhiên cũng biết không nên cho trẻ con ăn nhiều kẹo, chỉ là đôi khi cô cố ý trêu đùa một chút.
Chẳng phải sao, cô vừa chia kẹo xong đã thấy Tĩnh Tĩnh chạy đến bên cạnh Tô Tú Hoa, đang thì thầm nói gì đó với mẹ.
Đứa nhỏ tưởng mình giấu giếm rất giỏi nhưng lại không chú ý thấy điệu bộ ngậm kẹo nói chuyện của mình khác hẳn ngày thường.
Tô Tú Hoa ngẩng đầu, bất lực nhìn Tô Mạch.
Tô Mạch cười đến híp cả mắt.
"Hôm nay con đã ăn kẹo rồi, buổi tối không được ăn nữa đâu nhé."
"Con bít rùi (Con biết rồi), thưa mẹ."
Tô Tú Hoa cúi đầu: "Thật không?"
Đứa nhỏ lập tức gật đầu lia lịa.
Tô Tú Hoa đưa tay lên, nhẹ nhàng xoa đầu đứa nhỏ: "Đã hứa là một ngày chỉ được ăn tối đa một viên kẹo thôi, không được nói dối đâu nhé."
Đứa nhỏ buồn bã cúi đầu xuống: "Vâng ạ."
Tô Mạch đi tới, đứa nhỏ lập tức chạy lại ôm lấy đùi cô, nhỏ giọng nói: "Dì ơi, mẹ phát hiện rồi."
