[không Cp] Thập Niên 70: Tiểu Địa Chủ Có Không Gian Tùy Thân - Chương 137
Cập nhật lúc: 23/01/2026 06:09
Tô Mạch khựng lại một chút, sau khi định thần lại liền đưa tay ôm chầm lấy Tô Tú Hoa.
Cả hai không nói thêm gì nhiều nhưng cái ôm này là cái ôm có thể khiến cả hai đều cảm thấy ấm áp.
"Mạch Mạch."
"Vâng."
"Cảm ơn em," Tô Tú Hoa trịnh trọng nói, "Dù thế nào đi nữa, cũng cảm ơn em đã xuất hiện ở đây, cảm ơn em đã đến bên cạnh chị em chúng ta."
Tô Mạch thắc mắc: "Dạ?"
Tô Tú Hoa nhìn cô, khẽ nói: "Trước đây Tĩnh Tĩnh bị ốm, sau khi tỉnh lại đã kể cho chị nghe một câu chuyện, con bé nói mình mơ thấy chị đi rồi, buồn lắm."
Bà nhìn vào mắt Tô Mạch, tiếp tục nói: "Nếu không phải nhờ có em, chị và Tĩnh Tĩnh rất có thể sẽ xảy ra tình huống như con bé nói. Chỉ cần nghĩ tới việc chị sẽ bỏ lại con bé một mình là tim chị lại đau thắt lại, may mà giờ đây chị có thể ở bên con bé trưởng thành."
Tô Mạch khẽ rũ mắt xuống.
Khi ngẩng đầu lên lần nữa, cô cười nói: "Vâng, chị Tú Hoa sẽ luôn ở bên Tĩnh Tĩnh trưởng thành, nhìn con bé kết hôn sinh con, như vậy thì không còn gì tốt hơn nữa rồi."
Ánh mắt hai người chạm nhau, trong mắt Tô Tú Hoa thoáng hiện lên một vài cảm xúc phức tạp, dường như đã nhìn thấu điều gì đó.
Nhưng Tô Mạch không nói thì bà cũng không nói toạc ra mọi chuyện.
Lúc ban đầu, Tô Mạch cứ ngỡ mình là c.h.ế.t đi sống lại, cho đến khi gặp lại người thân, cô mới nhận ra mình là xuyên không, và ở thế giới này, cô mới là người ngoại tộc.
Cô có thể cảm nhận được nguyên nhân mình có thể quay về là vì "không gian nhỏ", nên đối với trải nghiệm lần này, cô chỉ thấy biết ơn, nếu không phải vì t.a.i n.ạ.n mà đến thế giới này, cô dù thế nào cũng không thể quay về được.
Chuyện xuyên không, cô không dự định nói rõ với Tô Tú Hoa, có những lời cũng không cần thiết phải nói quá rõ ràng.
Bất kể cô có nói hay không, "Tô Mạch" của thế giới này với Tô Tú Hoa và Tĩnh Tĩnh cũng là người thân, và sẽ luôn là người thân.
Nghĩ đoạn, Tô Mạch lấy một quả táo từ trong túi ra, đặt vào tay Tô Tú Hoa.
"Chị Tú Hoa, ngày tháng sau này của chúng ta chắc chắn sẽ luôn rạng rỡ như hiện tại."
Tay Tô Tú Hoa cầm quả táo, trên mặt hiện lên nụ cười nhàn nhạt: "Ừm, em nói phải, nhất định sẽ như vậy."
……
"Mạch Mạch, Mạch Mạch? Con lợn lười mau dậy thôi."
Tô Mạch mơ màng mở mắt, lại vùi đầu vào trong chăn: "Mẹ ơi, mấy giờ rồi ạ?"
"Mười giờ rồi đó, con còn chưa chịu dậy." Mẹ Tô cười nói.
"Muộn thế rồi ạ?" Tô Mạch bừng tỉnh, "Mẹ ơi sao mẹ không gọi con, con còn phải gửi hàng nữa."
"Mẹ đóng gói giúp con rồi, lát nữa con dậy đợi nhân viên chuyển phát tới là được," Mẹ Tô vỗ vỗ đầu Tô Mạch, "Trưa nay bố con cùng vợ chồng anh trai qua đây, rửa mặt đi rồi chúng ta cùng ăn bữa cơm."
"Vâng," Tô Mạch đáp lời, sau khi ngồi dậy nhìn mẹ đang bận rộn liền mở lời, "Mẹ ơi, con tốt nghiệp đại học rồi mà, không còn là trẻ con nữa, mẹ đừng có lúc nào cũng nuông chiều con như vậy."
Ở thế giới bên kia, Tô Mạch đã có thể độc lập gánh vác một phương, thậm chí nhiều khi Tô Tú Hoa đều nghe theo lời cô mà làm việc.
Quay về đây cô chợt nhận ra, mình hầu như đã sống những ngày tháng cơm bưng nước rót.
"Trong lòng mẹ con mãi là trẻ con thôi," Mẹ Tô thản nhiên nói, "Mà đây có là bao nhiêu việc đâu, không sao, mẹ xuống trước đây, con cứ thong thả nhé."
Sau khi mẹ Tô rời đi, Tô Mạch nhìn bộ quần áo đặt bên cạnh giường, thở dài một tiếng, xoa xoa mặt để nén nụ cười rạng rỡ trên môi.
Mặc dù những ngày tháng thế này rất tiêu tốn ý chí nhưng lòng cô lại thấy rất vui vẻ.
Cho dù ở thế giới bên kia cô cũng có người thân và bạn bè, nhưng dù thế nào đi nữa, cũng không gì sánh bằng gia đình mình.
Thế giới bên kia, cứ để "Tô Mạch" ở bên cạnh họ đi.
Thay quần áo xong, vệ sinh cá nhân xong xuôi, Tô Mạch nhanh ch.óng xuống lầu.
Trên bàn dưới lầu đặt mấy túi đồ ăn vặt, đều là thứ cô thích ăn.
Cháu gái nhỏ thấy cô liền sáp lại gần chân cô, dùng giọng nói sữa ngọt ngào báo cáo với cô: "Cô ơi, những món ăn vặt này đều là con chọn cho cô đó, con chọn cho cô những món thật là to thật là to luôn, đều ngon cực kỳ."
"Thật sao? Đúng là bảo bối ngoan của cô, cô yêu con nhất đấy."
"Bảo bối cũng yêu cô nhất luôn." Cháu gái nhỏ ôm vai Tô Mạch, hôn một cái lên má cô.
Chị dâu đứng bên cạnh thấy cảnh này nhịn không được cười: "Ở nhà là cứ nhắc tới em mãi, vừa nói chúng ta đi tìm em là nắm tay anh em bảo đi mua đồ ăn vặt, em xem ra còn quan trọng hơn cả hai đứa chị nữa đấy."
"Chúng em thân mà." Tô Mạch cười, ôm c.h.ặ.t cháu gái nhỏ hơn.
Cháu gái nhỏ sinh ra sau khi Tô Mạch tỉnh lại, cũng là người cô tận mắt nhìn lớn lên.
Có lẽ vì cháu gái nhỏ trông giống Tĩnh Tĩnh bé bỏng nên Tô Mạch cực kỳ thân thiết với cháu gái, cũng khiến quan hệ hai người càng thêm gắn bó.
Thậm chí lúc ăn cơm trưa, cháu gái nhỏ cứ dính lấy Tô Mạch, nhất định phải dựa vào cô mới chịu ăn cơm ngoan ngoãn.
Điều này khiến mẹ Tô bố Tô bên cạnh, cùng vợ chồng anh trai đều nhịn không được cười, trực hô muốn để cháu gái nhỏ lại chỗ Tô Mạch.
"Con bé ở cùng em còn dễ bảo hơn ở cùng hai đứa chị nữa đấy."
"Chẳng phải sao, hai cô cháu đúng là có duyên."
"Đúng là có duyên thật, trong nhà thì hai cô cháu là thân thiết nhất rồi."
Tô Mạch không nói gì, chỉ cười hì hì dỗ cháu gái ăn cơm.
Ăn cơm xong, cả nhà lại bàn sang chuyện khác.
Tô Mạch nghe một lúc, ngạc nhiên ngẩng đầu: "Mọi người cũng định chuyển qua đây ạ?"
Vì khu vực gần trường đại học ngành nghề phát triển, cộng thêm trong trường có không ít giáo viên, nên sau khi tốt nghiệp Tô Mạch đã mở y quán ngay cạnh trường, bình thường làm ăn không thể nói là quá phát đạt nhưng đáp ứng nhu cầu hàng ngày thì không thành vấn đề.
Hai năm nay mẹ Tô cũng luôn ở đây bên cạnh cô.
Không ngờ giờ đây vợ chồng anh trai cũng định chuyển tới.
"Chúng ta là một gia đình, chuyển qua đây cũng tốt, anh đã tìm hiểu rồi, tiểu học trung học cấp ba gần trường đều rất tốt, chúng ta chuyển qua đây thì con cái đi học cũng thuận tiện."
