[không Cp] Thập Niên 70: Tiểu Địa Chủ Có Không Gian Tùy Thân - Chương 21
Cập nhật lúc: 23/01/2026 05:03
Tô Mạch thấy cách tính này không có vấn đề gì, cô lần lượt lấy trứng từ trong túi ra đưa cho đối phương.
Cuối cùng móc thêm 2 hào đưa qua.
Tất cả các gói giấy đựng hạt giống đều được cô cho vào túi vải mang theo người, sau khi xác nhận không có vấn đề gì mới đứng dậy rời đi.
Lúc quay về cô hơi lạc đường, đi lòng vòng một hồi, đang đứng nguyên tại chỗ tìm phương hướng thì có người gọi cô một tiếng.
“Tô Mạch?”
Tô Mạch quay đầu, nhìn tấm biển trên đầu, nhận ra người gọi mình: “Bác sĩ Từ.”
“Sao lâu thế cháu không đến? Chẳng phải bác dặn cháu cách một thời gian phải đến tái khám sao?” Bác sĩ Từ đi ra, vẻ mặt nghiêm túc, “Có phải lại lo lắng không có tiền không, bác đã nói với cháu bao nhiêu lần rồi, không thu tiền của cháu.”
Tô Mạch không biết nói gì, chỉ có thể học theo nguyên chủ, cúi đầu không nói lời nào.
Bác sĩ Từ biết tính nết của cô nên không đợi cô trả lời đã kéo cô vào phòng khám, ấn cô ngồi xuống ghế: “Vén tóc lên, để bác xem tình hình của cháu thế nào.”
Tô Mạch kéo khăn quàng cổ xuống, vén tóc cho đối phương xem.
Bác sĩ Từ là một bác sĩ tốt, sau khi nguyên chủ bị bỏng thì luôn do bác sĩ Từ chữa trị, tiền nong trước giờ đều do đại đội chi trả, lúc đầu còn đỡ, sau này thời gian dài ra, người trong đại đội khó tránh khỏi có vài lời oán thán.
Có những lời không lọt đến tai nguyên chủ, cũng có những lời đ.â.m thẳng vào tim cô ấy.
Trước khi Tô Mạch xuyên không tới, nguyên chủ đã có một thời gian không đến phòng khám, đợi đến khi cô tới thì càng không nhớ ra chuyện phải đến phòng khám này.
“Há miệng ra…… A…… Có phải bây giờ lúc nuốt vẫn còn thấy hơi khó chịu không?” Bác sĩ Từ hỏi, thấy Tô Mạch gật đầu thì nói, “Bác kê cho cháu ít t.h.u.ố.c, cháu mang về sắc uống, vết thương ở họng phải chú ý, không chú ý thì sau này sẽ ảnh hưởng đến giọng nói, vết thương trên mặt trông có vẻ đỡ hơn nhiều rồi, cháu dùng tóc che nắng là đúng đấy, bác kê thêm cho cháu t.h.u.ố.c bôi mặt, có thể làm mờ sẹo, trị sẹo.”
Tô Mạch nghe xong, mở túi ra, móc ra một xấp tiền giấy.
Vừa mới lấy ra đã bị tiếng quát bất ngờ của bác sĩ Từ làm cho giật mình.
“Cất đi!”
Hoàn hồn lại, mắt Tô Mạch lập tức nhòe đi vì nước mắt.
Chương 13 Một công việc
“Làm sao thế này? Đừng khóc đừng khóc, có ai bắt nạt cháu à?”
“Bí thư Lâm, đứa nhỏ này hoàn cảnh đặc biệt,” Bác sĩ Từ nói, nhìn Tô Mạch một cái, rồi giải thích rõ ràng tình hình của cô, “Nhà cửa cháy rụi hết, chẳng còn gì cả, đại đội cũng sẵn lòng giúp đỡ nhưng cũng không thể chỉ vì một mình con bé được……”
“Cháu không sao, đại đội đối với cháu rất tốt,” Tô Mạch lập tức nói, “Đại đội trưởng còn chia cho cháu rất nhiều lương thực, điểm công trước kia của gia đình cũng để lại cho cháu dùng, cháu có tiền mà, bác sĩ Từ.”
Cô có mấy đồng trong tay, đều là tiền bán lương thực kiếm được trước đó.
Giọt nước mắt lúc nãy không hoàn toàn là cảm xúc của chính cô, mà là cảm xúc còn sót lại của nguyên chủ, nghe thấy bác sĩ Từ dùng giọng quát mắng bảo cô “cất đi”, nhất thời không kìm được.
Trước đây cũng vậy, bác sĩ Từ không hề đòi tiền cô, nhưng lúc đó nguyên chủ đã không còn ý định sống tiếp nên mới không đến nữa.
“Bác sĩ Từ, sau này cháu còn phải đến phòng khám mà, bác nhận đi ạ.” Giọng Tô Mạch nói vẫn còn hơi run nhưng vẫn nghiêm túc đẩy số tiền trên bàn qua.
Hôm nay cô mua được rất nhiều hạt giống, theo tốc độ trưởng thành của mảnh ruộng nhỏ, cô có thể trồng ra không ít thứ, đến lúc đó tìm cách bán dần ở chợ, kiểu gì cũng gom đủ tiền chữa bệnh.
“Cô bé này nói đúng đấy, số tiền này bác sĩ Từ ông phải nhận lấy,” người đứng bên cạnh là Bí thư Lâm lên tiếng nghiêm túc, thấy bác sĩ Từ định từ chối, bà nói tiếp, “Còn chuyện của cô bé này thì để chính quyền lo, cháu yên tâm, tôi sẽ tìm cho cháu một công việc.”
“Thật ạ?” Bác sĩ Từ vui mừng ra mặt.
Tô Mạch cũng theo bản năng nhìn về phía người bên cạnh, cô nghe bác sĩ Từ gọi bà là Bí thư Lâm.
“Thật mà, hoàn cảnh của cháu đặc biệt, đáng lẽ phải được chính quyền quan tâm, chỉ là những người bên dưới đều quen tự mình gánh vác, tôi không có thời gian tìm hiểu kỹ lưỡng,” Bí thư Lâm nói, “Hôm nay cháu cứ khám bệnh trước đi, để tôi đi xem xem có công việc nào phù hợp với cháu không, yên tâm đi, sức khỏe cháu không tốt, công việc tôi tìm cho cháu chắc chắn sẽ không để cháu bị mệt đâu.”
“Tốt quá, tốt quá,” Bác sĩ Từ cười nói, vội vàng đẩy đẩy Tô Mạch, “Tô Mạch mau cảm ơn Bí thư Lâm đi, Bí thư Lâm là một vị bí thư rất tốt đấy, có bà ấy giúp đỡ, cháu nhất định sẽ tìm được việc làm, đến lúc đó có lương cố định, cháu có thể yên tâm chữa bệnh rồi.”
Tô Mạch không ngờ lại có niềm vui bất ngờ như vậy, sau khi hoàn hồn liền lập tức cảm ơn: “Cháu cảm ơn Bí thư Lâm ạ.”
“Được rồi, giờ cháu để bác xem kỹ tình hình của cháu nào,” Bác sĩ Từ quay lại nhìn Tô Mạch, “Xắn tay áo lên bác xem một chút.”
Tô Mạch cũng quay đầu lại, xắn tay áo lên.
Hồi hỏa hoạn, nguyên chủ đã theo bản năng che lấy mặt, dẫn đến việc tuy mặt cũng bị bỏng nhưng không nghiêm trọng bằng trên người, vết sẹo ở tay áo chỉ là một phần nhỏ, còn nhiều hơn thế nữa trên người cô.
Sau khi xắn tay áo lên, những vết sẹo rõ rệt trên cánh tay lộ ra.
Những người xung quanh đang lén nhìn qua đều vô thức nhíu mày.
Bác sĩ Từ lại có vẻ vui mừng: “Thời gian qua cháu không đến, bác cứ ngỡ tình hình sẽ xấu đi, không ngờ lại tốt hơn bác tưởng nhiều, cháu biết đấy, cơ địa mỗi người mỗi khác, khả năng phục hồi cũng không giống nhau, cơ thể cháu tốt, biết đâu những vết sẹo trên người có thể mờ đi thêm chút nữa.”
Bản thân Tô Mạch không nhận ra có gì khác biệt, hơi tò mò bác sĩ Từ nhìn thế nào nên không kìm được hỏi nhỏ.
Bác sĩ Từ liền giải thích từng cách phân biệt một.
Tô Mạch cúi đầu nhìn vết sẹo trên cánh tay.
Thời gian qua cô luôn mặc áo dài tay, người khác không thấy được nhưng chính cô thì rõ hơn ai hết, lúc mới xuyên không tới, vết sẹo trên người đúng là ở trạng thái khá nghiêm trọng như lời bác sĩ Từ nói.
Thậm chí hồi đó làm lụng vất vả một thời gian nó còn trở nên nghiêm trọng hơn.
Sau đó…… Dường như là sau khi không gian nhỏ kia xuất hiện, trạng thái vết sẹo của cô mới dần dần trở thành như bây giờ.
Có lẽ không gian nhỏ đó có thể mang lại sức khỏe cho cô.
