[không Cp] Thập Niên 70: Tiểu Địa Chủ Có Không Gian Tùy Thân - Chương 23
Cập nhật lúc: 23/01/2026 05:03
“Cũng đúng, con bé tự mình kiếm được tiền đương nhiên là tốt nhất rồi.”
“Đúng vậy, đúng vậy.”
Chương 14 Tâm tri phúc minh
“Cháu biết làm chưa?”
“Dạ rồi, cháu biết phải viết thế nào rồi ạ,” Tô Mạch gật đầu, “Vậy khi nào cháu bắt đầu đi làm ạ?”
Công việc nhân viên ghi chép rừng táo không khó, chỉ cần ghi lại một số dữ liệu ra vào của rừng táo là được, ví dụ như mua phân bón, mua cây giống, rồi đến số lượng cây giống bán ra, số lượng táo bán ra.
Rừng táo là một tập thể, lại vì rừng trái cây thuộc về nhà nước nên các khoản chi thu đều rất quy củ, việc Tô Mạch cần làm là tổng hợp những quy củ đó thành một bản ghi chép hoàn chỉnh.
Hơn nữa mẫu ghi chép vốn đã có sẵn, những nội dung cô cần chú ý lại càng ít hơn.
Và ngay khi cô hỏi khi nào có thể đi làm, người bàn giao công việc với cô lập tức hỏi khi nào có thể đi ngay, rõ ràng còn sốt ruột hơn cả cô.
“Đi đi, đi đi, đã nói trước rồi đấy nhé, anh nhường công việc này ra rồi, sau này không quay lại được đâu đấy.” Người thứ ba đanh mặt nói.
“Tôi chắc chắn không quay lại, dù năm nay không đỗ, sang năm tôi vẫn thi tiếp.” Nói xong, người bàn giao với Tô Mạch lập tức quay người đi thẳng.
Sau khi người đó rời đi, người nãy giờ vẫn đanh mặt bỗng nở nụ cười: “Tô Mạch phải không, bác họ Chu, cháu cứ gọi bác là bác Chu là được, chuyện của cháu bác đều biết cả, Bí thư Lâm đã nói rất rõ ràng rồi, cháu cứ yên tâm làm việc ở đây, sau này trong rừng có chuyện gì cứ tìm bác bất cứ lúc nào.”
“Bác Chu, vừa rồi……” Tô Mạch theo bản năng hỏi.
“Mỗi người một ý nghĩ, người ta đi thi đại học cũng là chuyện tốt,” Chu Vi Chí nói, “Đại đội các cháu chắc cũng có nhiều người tham gia thi đại học chứ?”
Tô Mạch gật đầu: “Dạ có, nhiều thanh niên tri thức đang ôn tập lắm ạ, lần này tin tức đến gấp quá, chỉ có hai tháng để chuẩn bị thôi.”
“Chẳng thế sao, tin tức đến gấp, những người đợi chờ cơ hội này cũng gấp gáp theo.” Chu Vi Chí cảm thán.
Hai người trò chuyện một lát, Tô Mạch đại khái hiểu được tình hình, người vừa rời đi không phải là người duy nhất nghỉ việc ở rừng táo, ngoài anh ta ra còn có người khác, bác Chu đây với tư cách là quản lý rừng táo đương nhiên phải lo lắng chuyện của rừng, người đi rồi, trong lòng chắc chắn không thoải mái.
Nhưng bảo là đặc biệt không hài lòng thì cũng không hẳn, chỉ thấy phiền phức thôi.
Thêm vào đó, lúc này đang là mùa thu hoạch táo muộn, bận tối mắt tối mũi, lời nói ra khó tránh khỏi lộ chút vẻ không vui.
Tô Mạch tới coi như giải quyết được một rắc rối cho ông, nên ông đối với Tô Mạch rất hòa nhã.
Đang lúc bận rộn, Chu Vi Chí không ở lại chỗ Tô Mạch lâu, nhanh ch.óng đi đôn đốc mọi người làm việc, chuẩn bị hái táo xuống, cân xong rồi lần lượt phân phát đi khắp nơi.
Rừng táo tuy ở đây nhưng số táo giữ lại thị trấn không nhiều, đa số táo đều phải chuyển đến các hợp tác xã cung tiêu ở khắp các vùng lân cận.
Tô Mạch tiếp nhận công việc cũng bận rộn hẳn lên trong một thời gian ngắn, cơ bản mỗi ngày vừa vào làm là ôm cuốn sổ đứng đó, đợi người ta khiêng táo ra cân, rồi ghi trọng lượng vào sổ.
Chính vì sự bận rộn này mà cô nhanh ch.óng nắm bắt được công việc nhân viên ghi chép rừng táo, hoàn toàn không có thời gian để nghĩ đến những chuyện khác.
“Tô Mạch.”
“Có em đây ạ,” Tô Mạch đứng dậy, bắt gặp người phụ nữ vừa bước vào cửa, “Chị Lan Tú, hôm nay chị cũng đi cùng xe ạ.”
“Chẳng phải đúng lúc có chút đồ muốn mang cho em sao,” Cao Lan Tú nói đoạn lấy thứ trong túi ra, “Hôm qua chị lên thành phố, nhớ đến chuyện em nói với chị, thế là mua được đây.”
Tô Mạch nhìn thứ trong tay Cao Lan Tú, mừng rỡ nói: “Dầu nghêu* ạ?” (Hộp kem dưỡng ẩm có vỏ hình con nghêu phổ biến thời đó)
Trời lạnh dần, rất nhiều người bị tình trạng da tay khô nẻ, dầu nghêu ở cửa hàng cung tiêu trên trấn đều bán hết sạch, tình trạng da của Tô Mạch không tốt, muốn tìm một loại dầu nghêu dưỡng ẩm đơn giản mà cũng không mua được.
Cao Lan Tú là vợ của tài xế xe tải, lần trước đi cùng xe có trò chuyện qua, cô cứ ngỡ chị ấy không để tâm, không ngờ lần này chị ấy lại mua về giúp mình thật.
“Chị Lan Tú, cái này hết bao nhiêu tiền ạ?” Tô Mạch lập tức hỏi.
Cao Lan Tú nắm tay Tô Mạch: “Chị em mình cũng biết nhau mấy ngày rồi, đừng nói chuyện tiền nong làm gì, chị có việc muốn nhờ em giúp một tay.”
Tô Mạch không nghĩ mình có thể giúp gì được cho Cao Lan Tú, nhưng vẫn mở lời: “Chị Lan Tú chị cứ nói đi ạ.”
“Chuyện là thế này, em là người trong đại đội, người quen biết không ít, mùa đông đến rồi, họ hàng nhà chị ai cũng muốn có miếng rau tươi mà ăn, cái này khó tìm lắm,” Cao Lan Tú thở dài, “Nghe nói đại đội các em nhà nào nhà nấy đều có mảnh vườn riêng, chị muốn nhờ em hỏi giúp chị xem có rau tươi gì không.”
“Chỉ cần rau tươi thôi sao ạ?” Tô Mạch chậm rãi thở phào một hơi, cô còn tưởng chuyện gì to tát lắm.
“Được không?” Cao Lan Tú nhìn Tô Mạch.
Tô Mạch gật đầu: “Được ạ, nhưng cái dầu nghêu này em vẫn phải gửi tiền chị.”
“Thế không được, cái này em cứ cầm lấy đi, chẳng phải em còn phải giúp chị lấy rau sao, mang đến cũng phải tốn sức mà,” Cao Lan Tú ấn tay Tô Mạch xuống, “Cái dầu nghêu này có mấy xu bạc, em cứ nhất quyết đưa tiền làm chị ngại chẳng dám lấy mất.”
Nghe chị ấy nói vậy, Tô Mạch đành gật đầu.
Rau tươi thì chính tay cô đang có sẵn, thậm chí chẳng cần qua tay dân làng, nhưng lúc này không phải loại rau nào cũng mang ra được, cô bèn nói: “Mảnh vườn riêng trong đại đội cơ bản đều trồng bắp cải mùa đông và củ cải, chị Lan Tú thấy được không ạ?”
“Được, em cứ mang đến cho chị, có bao nhiêu chị lấy bấy nhiêu,” Cao Lan Tú nói, “Xe nhà chị chẳng phải thỉnh thoảng lại chạy qua đây một chuyến sao, em cứ tính ngày, nếu chị không đi thì bảo nhà chị mang về, em yên tâm, rau này mang về chắc chắn không bán, đều là người nhà ăn thôi.”
“Vườn riêng trong đại đội cũng đều là để nhà ăn mà, ngoài kia bán giá thế nào thì em tính giá thế ấy thôi, củ cải bắp cải đều một xu rưỡi một cân, được không ạ? Em cũng không lấy lãi đâu.” Tô Mạch nghiêm túc nói.
Thời buổi này đầu cơ trục lợi chắc chắn là không được, cho nên Cao Lan Tú nhấn mạnh là họ hàng ăn, Tô Mạch cũng nhấn mạnh là không lấy lãi.
Còn về việc có thật sự là họ hàng ăn hay không thì không ai biết được, Tô Mạch cũng không hỏi nhiều.
Bàn về rủi ro thì chắc chắn rủi ro của Cao Lan Tú cao hơn một chút.
“Đó là điều chắc chắn rồi,” Cao Lan Tú cười nói, “Em yên tâm, chuyện này chỉ chúng ta biết thôi, chẳng nói với ai hết, thời buổi này có miếng ăn không dễ, mùa đông mà muốn ăn ngon đều phải cầu cạnh đủ đường, lần sau chị tìm cách kiếm cho em ít phiếu thịt.”
