[không Cp] Thập Niên 70: Tiểu Địa Chủ Có Không Gian Tùy Thân - Chương 6
Cập nhật lúc: 23/01/2026 05:01
Tô Mạch nhìn cô ấy, đôi mắt sáng rực: "Mười cân thì được, mình đưa thóc cho các cậu, sau này các cậu muốn ăn gạo trắng thì có thể tự mang đi xay xát, một hào năm xu một cân."
Triệu Tình Tình đột ngột ngẩng đầu: "Thật sao?"
Tô Mạch gật đầu.
Triệu Tình Tình lập tức muốn đồng ý, nhưng chợt nhớ ra điều gì đó, vội vàng đứng dậy chạy ra ngoài sân, nói chuyện với các thanh niên tri thức cùng đi một hồi, sau đó cô ấy vội vã quay trở lại, trên tay xách theo một chiếc cân đòn.
Tính cả vỏ trấu là cân mười cân.
Nhóm Triệu Tình Tình khi đến đã chuẩn bị sẵn sàng, chẳng mấy chốc đã cân được mười cân ra, khi lấy thóc từ trong túi ra, ánh mắt cô ấy đầy vẻ luyến tiếc nhìn vào cái túi, rõ ràng là muốn nhiều hơn nữa.
Nhưng cô ấy cũng biết Tô Mạch có thể bán mười cân đã là tốt lắm rồi, số còn lại chắc chắn cô phải đổi lấy lương thực thô, nếu không khẩu phần ăn sắp tới chắc chắn sẽ không đủ.
Mười cân đã cân xong, Triệu Tình Tình liền đưa cho Tô Mạch một xấp tiền giấy, trong đó nhiều nhất là loại vài xu, tính tới tính lui tổng cộng được một đồng năm hào.
"Chỗ phiếu này cũng đưa cho cậu luôn này," Triệu Tình Tình hào phóng nói, "Bọn mình giữ cũng chẳng để làm gì, đưa hết cho cậu dùng đấy."
Tô Mạch nói lời cảm ơn.
Triệu Tình Tình xách một túi thóc, đang định đi thì bị gọi lại.
"Đậu nành cậu có lấy không?" Tô Mạch hỏi.
Triệu Tình Tình quay đầu, mắt sáng lên: "Cậu có bán à?"
"Ừ," Tô Mạch gật đầu, "Chỉ lấy tiền, không lấy phiếu, nhưng cậu đừng nói cho ai biết nhé."
Ánh mắt Triệu Tình Tình càng sáng hơn nữa: "Cậu yên tâm, mình chắc chắn sẽ không nói ra ngoài đâu. Nhà mình gửi cho không ít tiền nhưng mà chẳng có chỗ tiêu, ngày nào cũng ăn không đủ no. Thôi để mình mang số lương thực này về chia cho mọi người đã, lát nữa mình sẽ lẻn tới tìm cậu sau."
Tô Mạch nhắm trúng Triệu Tình Tình là vì cô ấy có tiền, vừa rồi cô có so sánh trang phục của Triệu Tình Tình với những thanh niên tri thức ngoài cửa, rõ ràng quần áo trên người Triệu Tình Tình tốt hơn hẳn.
Không chỉ chất liệu vải tốt mà quần áo trên người cô ấy cũng không có mấy miếng vá, chứng tỏ trong túi cô ấy có tiền.
Mấy ngày nay cô đã trồng được mười mấy cân đậu nành, một mình ăn không hết, kiểu gì cũng phải tìm đường mà tiêu thụ bớt.
Nhân lúc đang vụ chia lương thực, nhà nào cũng có lương thực, không ai để ý đến cô, cô vừa hay mang đậu nành ra đổi lấy tiền.
Triệu Tình Tình xách lương thực ra ngoài, vừa vặn gặp người quen liền bị bảo là trông rất vui vẻ.
"Đương nhiên là vui rồi, khó khăn lắm mới đổi được thóc mà lị," Triệu Tình Tình nói, "Lát nữa bọn mình chia xong, mình sẽ đi tìm người xay xát luôn, mình thực sự nhớ hương vị gạo trắng thơm mềm quá rồi."
Chuyện Tô Mạch định bán riêng đậu nành cho mình chắc chắn cô ấy sẽ không nói ra, vì đối phương đã dặn riêng cô ấy như vậy, chứng tỏ số lượng không nhiều, cô ấy mà nói ra chắc chắn sẽ có người tranh giành với mình, thế thì không được.
Trong sân, Tô Mạch nhìn nhóm người Triệu Tình Tình rời đi.
Sau khi hai người đi khỏi, cô nắm c.h.ặ.t số tiền giấy trong tay.
Mười cân thóc đổi lấy một đồng năm hào tiền, trong phòng cô còn dư bảy mươi cân thóc, tính toán kỹ nếu bán hết sạch thì tổng cộng cũng chỉ được mười hai đồng tiền, số tiền này ở thời đại trước của cô có lẽ chỉ đủ ăn một bữa.
Mà ở đây, chính mười hai đồng này lại là chi tiêu của một người trong gần cả một năm trời.
Đang là mùa thu hoạch, người trong thôn ai nấy đều bận rộn không ngơi tay, đứng trong sân nhà Tô Mạch có thể nhìn thấy từ xa bóng dáng dân làng đi qua đi lại trong thôn cùng nụ cười rạng rỡ trên khuôn mặt họ.
Cũng có người tranh thủ thời gian này đi đổi lương thực trong thôn.
Lương thực thô đổi lương thực tinh, lương thực tinh đổi lương thực thô, có những nhà tính toán vô cùng chi li, một chút cũng không nỡ chi tiêu thêm nên sẽ đem đổi hết lương thực tinh đi. Cũng có những nhà có chút của ăn của để, thậm chí trong nhà có người làm việc trên thành phố thì sẽ tìm cách đổi lương thực thô trong nhà lấy lương thực tinh để được ăn thêm vài bữa cơm dẻo canh ngọt.
Ngược lại về phía cô, do vị trí hẻo lánh nên không có quá nhiều người qua lại.
Cô cũng không vội vàng đổi lương thực, lương thực tinh hương vị ngon, người muốn đổi lương thực tinh nhan nhản khắp nơi, số lương thực tinh này của cô muốn tiêu thụ xử lý đi cũng không hề khó.
Vào buổi chiều, Triệu Tình Tình lặng lẽ lẻn tới, đi cùng cô ấy còn có một người đàn ông ngoài hai mươi tuổi.
Tô Mạch chưa kịp hỏi, Triệu Tình Tình đã chủ động nói rõ nguyên do.
"Thịnh T.ử Dương nấu ăn cực kỳ ngon, mình nghĩ mang đậu nành mua ở chỗ cậu xuống chắc chắn sẽ bị phát hiện nên dắt cậu ấy theo luôn. Cậu ấy cũng muốn mua đậu nành, chắc chắn sẽ không nói ra ngoài đâu, nhờ cậu cả đấy."
Tô Mạch không hề nghĩ rằng dặn Triệu Tình Tình đừng nói ra ngoài thì chắc chắn sẽ không có thêm người nào biết, chỉ là không ngờ Triệu Tình Tình lại nói nhanh đến thế.
Nhưng đây cũng là một cuộc làm ăn, cô vẫn gật đầu đồng ý.
Dù sao lúc này cho dù có bao nhiêu người đến, số đậu nành cô lấy ra cũng chỉ có bấy nhiêu, không nhiều cũng chẳng ít, lúc này cô có dư lương thực để bán ra ngoài là chuyện hợp lý nhất.
Triệu Tình Tình mỉm cười vui sướng, sau đó lại nói: "Có thể mượn bếp của cậu dùng một chút được không, bọn mình mua đậu nành ở chỗ cậu xong thì rang luôn tại đây."
Tô Mạch hơi cau mày, Triệu Tình Tình lại nói: "Củi bọn mình tự mang tới, nếu dùng dư thì để lại cho cậu dùng."
Lúc này, Tô Mạch nhìn thấy trên tay Thịnh T.ử Dương đang xách một bó củi, chỉ là rang đậu nành thôi thì bó củi này chắc chắn sẽ còn dư lại một ít.
Nghĩ đến việc sau này mình còn dự định bán đồ cho Triệu Tình Tình để kiếm tiền từ túi cô ấy, không suy nghĩ quá lâu, cô vẫn gật đầu.
Triệu Tình Tình cũng vui mừng khôn xiết, cô ấy còn sợ Tô Mạch không đồng ý: "Đậu nành bao nhiêu tiền một cân?"
Tô Mạch suy nghĩ một chút: "Có phiếu thì 8 xu một cân, không có phiếu thì 1 hào một cân."
"Nếu mình có phiếu thì đã chẳng phải tìm cậu rồi," Triệu Tình Tình rút tiền từ trong túi ra, "Mình có thể lấy nhiều hơn một chút được không? Mình muốn lấy năm cân."
Tô Mạch bưng hũ đựng đậu nành tới: "Mình còn có thóc, khi nào muốn ăn có thể tìm người đi đổi đậu nành, sau này mảnh đất tự lưu phía sau sân nhà mình dọn dẹp xong cũng có thể trồng được chút đồ."
Ý của cô là sau này cô có lẽ vẫn còn đồ để bán.
Tuy nhiên, lời này lọt vào tai Triệu Tình Tình, cô ấy lại vô cùng ngưỡng mộ: "Thật tốt quá, cậu còn có cả đất tự lưu, không như bọn mình, chỉ có thể phân lương thực theo công điểm."
Thịnh T.ử Dương ở bên cạnh nghe vậy liền lập tức rút tiền giấy ra: "Tôi cũng muốn lấy năm cân, sau này cậu có món gì muốn bán thì cũng có thể tìm tôi."
"Còn cả mình nữa, cả mình nữa," Triệu Tình Tình vội vàng nói, "Chỉ cần là đồ ăn thì món gì cũng được hết."
