[không Cp] Thập Niên 70: Tiểu Địa Chủ Có Không Gian Tùy Thân - Chương 81

Cập nhật lúc: 23/01/2026 06:03

Một lát sau Chu Vân Anh đi tới, thấy Tô Mạch cả người cứng đờ đang bế đứa trẻ, cũng không nhịn được cười: “Tốt lắm, người làm dì như cháu cứ bế cháu nhiều vào, sau này cháu nó mới thân với cháu.”

Tô Tú Hoa đã ra tháng, Tô Quế Hương và Chu Vân Anh đương nhiên không cần phải chăm sóc nữa, nhưng hai người vẫn thỉnh thoảng qua giúp một tay.

Tô Mạch cũng không khách sáo với hai người, chỉ là mỗi khi hai người rời đi, đều bảo họ mang theo một ít đồ ăn đơn giản về, khi thì là đậu rang, hạt dưa rang, khi thì là kẹo hoa quả.

Thời gian qua bà Nhậm thường hay đến tiệm t.h.u.ố.c mời bác sĩ Từ về giúp điều hòa sức khỏe cho cháu ngoại vừa mới sinh con xong, phát hiện Tô Mạch thỉnh thoảng có giúp việc ở tiệm t.h.u.ố.c, nên thi thoảng lại mang cho cô một nắm kẹo lớn.

Bản thân Tô Mạch không quá thích đồ ngọt, nên tiện tay đưa cho Tô Quế Hương và Chu Vân Anh mang về cho bọn trẻ trong nhà, mà những đứa trẻ trong nhà thường là những đối tượng được cưng chiều nhất.

Nhờ vậy mà việc hai người qua giúp đỡ, người già trẻ nhỏ trong nhà cũng không có ý kiến gì.

“Em sợ không cẩn thận làm ngã bé.” Tô Mạch thấp giọng nói, giọng nói càng thêm căng thẳng.

“Sợ gì chứ, dạn dĩ lên nào,” Chu Vân Anh cười nói, “Bé đã hơn một tháng rồi, không còn mềm oặt như lúc mới sinh nữa đâu, cháu bế nhiều rồi sẽ quen thôi.”

“Chứ còn gì nữa, ai cũng bảo con bé này lớn nhanh lắm nhé, trẻ con nhà thường làm gì có đứa nào hơn một tháng mà đã trắng trẻo mập mạp thế này đâu.” Tô Quế Hương cũng lên tiếng ở bên cạnh.

Tô Mạch cúi đầu nhìn đứa nhỏ trong lòng, bé đang nhắm mắt nghỉ ngơi, dường như mơ thấy đồ ăn gì đó, chép chép miệng, khóe miệng khẽ nhếch lên một độ cong.

“Nhìn con bé kìa, trong mơ cũng chỉ nghĩ đến ăn thôi, cười rồi kìa.” Tô Quế Hương đứng bên cạnh nhìn, vừa cười vừa nói.

“Chắc là vậy ạ,” Tô Mạch cúi nhìn đứa trẻ, mỉm cười dịu dàng, “Con bé nhất định sẽ lớn lên khỏe mạnh và vui vẻ.”

“Chắc chắn rồi.”

Mấy người trong sân, rảnh rỗi nhất chính là Tô Mạch, dù sao cô thực sự không thạo việc nhà cho lắm.

Tô Tú Hoa dọn dẹp xong xuôi đi tới, cả người đều thư thái hơn nhiều, vừa nói chuyện với Tô Mạch vừa bắt đầu ôm củi: “Mạch Mạch, để chị đun nước cho em, lát nữa em tắm một cái nước nóng cho thoải mái.”

“Chị Tú Hoa không cần bận rộn đâu ạ...” Tô Mạch vô thức định cử động, nhưng cảm nhận được sức nặng trong lòng, lại bị ghì c.h.ặ.t tại chỗ.

“Chút việc này có đáng là gì đâu, con sinh rồi, tháng cũng ở xong rồi, giờ em còn không cho chị làm việc thì đúng là không nói nổi đâu đấy,” Tô Tú Hoa thoăn thoắt làm việc, quay đầu nhìn Tô Mạch một cái, nheo mắt cười, “Tốt lắm, cứ để con bé đè em lại đừng cho em động đậy, đỡ phải để em ngăn chị làm việc.”

Tô Mạch bất lực: “Con bé ngủ rồi mà, thực ra có thể để bé lên giường ngủ được ạ.”

“Thế không được, lên giường là con bé tỉnh ngay, em cứ bế đi, việc này giao cho em là được,” Tô Tú Hoa lúc ôm củi sẵn tiện dọn dẹp luôn đống củi bên ngoài, xếp lại ngay ngắn, “Ban ngày em không có ở đây, chị phải trông bé, lúc này có em bế giúp, chị còn đỡ bao nhiêu việc, nghỉ ngơi thêm nữa là chị mốc meo ra mất.”

“Tú Hoa làm việc thạo lắm,” Chu Vân Anh đứng một bên nói, “Mạch t.ử khám bệnh thì giỏi, chứ làm việc nhà là thực sự không được đâu, đôi tay đó của cháu cũng không phải đôi tay để làm việc nặng.”

“Có chúng dì ở đây, sao có thể để cháu phải làm việc được.” Tô Quế Hương góp lời.

Ba người mỗi người một câu, ép c.h.ặ.t Tô Mạch ngồi im trên ghế.

Trong tình huống này, Tô Mạch cũng không biết nói gì nữa, chỉ đành cúi đầu nhìn bà “mẹ ruột” trong lòng.

Một lúc sau nước nóng đun xong, Tô Tú Hoa đi tới định bế đứa nhỏ.

Kết quả đứa bé vừa mới sang tay chị đã mở mắt ra, khóc thút thít.

Tô Mạch luống cuống, vô thức đón lấy đứa trẻ trở lại, kết quả bé thực sự không khóc nữa, chỉ dùng đôi mắt rưng rưng như sắp khóc mà nhìn cô.

“Còn bảo là không bế, em xem đi, đứa nhỏ này đúng là chỉ thích để em bế thôi, đến cả người mẹ ruột này cũng không thèm nữa rồi.” Tô Tú Hoa cố ý oán trách.

Tô Quế Hương và Chu Vân Anh đứng bên cạnh không nhịn được mà bật cười.

“Xem ra Tiểu Tĩnh Tĩnh của chúng ta cũng biết ai cho bé đồ ngon đây mà,” Tô Quế Hương nhịn cười không được, “Phải ở trong lòng dì thì bé mới ngủ ngon được.”

“Chứ còn gì nữa, Mạch t.ử sau này cháu phải bế bé nhiều vào đấy.” Chu Vân Anh nén cười.

Tô Mạch ngơ ngác, mãi cho đến khi đứa trẻ lại được Tô Tú Hoa đón đi lần nữa.

“Được rồi, mau đi tắm đi, nước nóng chị chuẩn bị xong hết rồi đấy,” Tô Tú Hoa mặc kệ đứa trẻ đang khóc, nhẹ nhàng vỗ về lưng bé, thấy Tô Mạch lộ vẻ mặt lưu luyến không nỡ, lập tức nói, “Mau đi tắm đi, tắm xong chị lại cho em bế, không thì em nỡ để con bé cứ khóc mãi thế à?”

“À vâng, em đi ngay đây.” Tô Mạch gật đầu, lại vô thức nhìn đứa nhỏ một cái, lúc quay đi còn gãi gãi đầu, không hiểu tại sao cô thực sự có chút không nỡ rời xa.

Sau khi tắm xong, đứa trẻ quả nhiên lại được đặt vào lòng cô.

Mấy ngày Tết, trong nhà vẫn luôn nhộn nhịp, Tô Quế Hương và Chu Vân Anh tuy không thường xuyên qua giúp đỡ nhưng trong nhà lại có thêm không ít khách khứa trong thôn, qua đây trò chuyện một lát, đứng chơi một hồi là đã g.i.ế.c được khối thời gian rồi.

Mấy ngày nay thời tiết tốt, Tô Tú Hoa tự mình dọn dẹp sạch sẽ từ trong ra ngoài những chỗ mà trước đây chưa dọn tới được, dù Tô Mạch không nhìn ra được gì nhiều nhưng cô có thể cảm nhận được cảm giác thành tựu trong ánh mắt của Tô Tú Hoa sau khi làm xong việc.

Xác định chị thực sự thích làm việc, Tô Mạch liền không ngăn cản nữa, ngoan ngoãn chăm sóc đứa trẻ, cố gắng không để đứa nhỏ làm phiền đến chị.

Ngày mùng năm Tết, trong nhà lại đón thêm những người khách mới.

Không phải ai khác, chính là vợ chồng bà Nhậm, theo sau còn có hai người trẻ tuổi, trên tay xách theo đồ đạc.

“Bà Nhậm ạ.”

“Ơi,” Bà Nhậm cười gật đầu, “Bà đã sớm muốn qua thăm cháu rồi, mà thực sự không có thời gian, hôm nay mới tranh thủ qua một chuyến được đây.”

Vừa nói chuyện, đồ đạc trên tay những người đi cùng cũng lần lượt được đặt xuống.

“Bà Nhậm, bà qua chơi là quý rồi ạ, sao bà còn mang nhiều quà thế này.” Tô Mạch lập tức nói.

“Đến nhà chơi mà không mang quà sao gọi là làm khách được, cũng chẳng có gì quý giá đâu, chỉ là ít hoa quả khô với mứt thôi,” Bà Nhậm nói, nắm tay Tô Mạch chuyển chủ đề, “Bà khó khăn lắm mới tới được một chuyến, cháu giới thiệu tình hình trong nhà một chút đi nào?”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.