Không Để Lại Tiếc Nuối - Chương 7

Cập nhật lúc: 08/08/2026 02:04

Tôi vừa tắm xong, đang đứng lau tóc thì vô tình nghe thấy Giang Trì đang ở ngoài phòng khách nghe điện thoại của anh trai mình.

Khe cửa khép hờ, Giang Trì dùng một tay chống cằm, góc nghiêng gương mặt lộ ra vẻ lạnh lùng và thiếu kiên nhẫn chưa từng có từ trước đến nay.

"Anh trai."

"Chính anh là người cứ luôn miệng nói không muốn để lại tiếc nuối cho cả đời này, khẩn khoản cầu xin tôi giúp anh đóng giả để giữ chân chị dâu."

"Bây giờ đột nhiên lại lật lọng, hối hận sao?"

"Sao thế, tôi diễn xuất tốt quá nên anh hoảng sợ rồi à?"

Tôi hơi sững sờ, nín thở ngưng thần, nhanh ch.óng điều động tinh thần lực của mình phát ra bên ngoài.

Vừa vặn đủ để nghe thấy mồn một âm thanh truyền ra từ trong điện thoại.

Tôi nghe thấy chất giọng lạnh như băng của Giang Húc vang lên:

"Đúng vậy."

"Cậu diễn rất tệ."

"Ôn Ninh nhất định là đã phát hiện ra rồi."

Giang Trì khẽ xì một tiếng khinh bỉ:

"Sao anh lại có thể chắc chắn như vậy?"

"Tôi đã thành công đóng giả anh suốt cả ngày hôm nay rồi, chị dâu không mảy may nhận ra một chút bất thường nào cả."

Đến đây, Giang Húc im lặng mất vài giây, sau đó mới trầm giọng lên tiếng lần nữa:

"Tôi từ trước đến nay chưa từng đặc biệt cắt miếng bánh ngọt tráng miệng thành từng miếng nhỏ rồi đút cho cô ấy ăn."

"Tôi cũng chưa từng đeo chiếc nhẫn cưới kia lên tay."

"Càng không bao giờ..."

Anh ấy dừng lại một chút, như đang nghiến răng nghiến lợi mà nói tiếp:

"Càng không bao giờ giống như cậu, cố tình hạ giọng nũng nịu mà gọi cô ấy là vợ."

"Ồ——"

Giang Trì phán phất như lúc này mới bừng tỉnh đại ngộ, kéo dài âm điệu "Ồ" lên một tiếng.

Ngay sau đó, khóe môi anh ấy bỗng nhiên cong lên, nở một nụ cười rạng rỡ.

Thế nhưng ngữ điệu thốt ra lại ngập tràn vẻ hoang mang, vô tội đầy vẻ bối rối:

"… Hai người chẳng phải là bạn đời của nhau sao?"

"Đã là bạn đời, chẳng phải đều nên giống như tôi vậy, quấn quýt dính lấy bên cạnh vợ mình sao?"

Giang Húc một lần nữa nghẹn họng trân trối.

Anh ta không tài nào trả lời nổi câu hỏi này của Giang Trì.

Bởi vì, anh ta chưa từng coi tôi là một người bạn đời chân chính.

Đối với anh ta, tôi chỉ là một kẻ thay thế cho Ôn Lâm, là một người để anh ta tùy tiện sống tạm bợ qua ngày mà thôi.

Ngay từ khi bắt đầu, anh ta đã không có ý định đầu tư tình cảm vào cuộc hôn nhân này.

Dù sao thì, một báu vật chính phẩm rực rỡ ch.ói lóa như Ôn Lâm vẫn còn sờ sờ ra đó.

Thì còn có ai thèm bận tâm, chú ý xem một thứ hàng nhái rẻ tiền đứng bên cạnh có điểm gì đặc biệt cơ chứ?

Cuối cùng, Giang Húc im lặng một lát, chỉ khàn giọng đưa ra quyết định tối hậu:

"Bất luận thế nào đi chăng nữa."

"Ngày mai, cậu bắt buộc phải tráo đổi thân phận lại với tôi."

"Còn nữa."

"Cậu tránh xa chị dâu ra một chút."

"Không được phép nắm tay cô ấy nữa, càng tuyệt đối không được phép ngủ chung một giường."

Đôi mắt Giang Trì khẽ trầm xuống.

Thế nhưng ngay sau đó, anh ấy lại dùng dáng vẻ hoàn toàn bất cần đời mà lên tiếng đồng ý:

"Biết rồi."

"Tôi nhất định sẽ an phận thủ thường mà ở bên cạnh chị dâu."

Tên l.ừ.a đ.ả.o.

07 quả nhiên vẫn xấu xa như năm nào.

Vừa mới hứa hẹn sẽ an phận thủ thường xong.

Vừa nhìn thấy tôi bước ra, anh ấy liền lập tức quăng sạch những lời cảnh cáo của Giang Húc ra sau đầu.

Anh ấy cong cong đôi mắt dắt tay tôi kéo về phòng ngủ, vừa ngâm nga một giai điệu nhỏ vừa ân cần sấy khô tóc cho tôi.

Sau đó, anh ấy tự tắm rửa sạch sẽ đến mức thơm tho, mặc chiếc áo sơ mi của Giang Húc, dùng dáng vẻ vô cùng đáng thương mà tủi thân nhìn tôi, cái đuôi phía sau khẽ vẫy qua vẫy lại.

"Vợ đi làm chắc chắn là mệt rã rời rồi."

"Chúng ta tắt đèn, đi ngủ sớm chút thôi nào."

19

Đèn trong phòng ngủ vụt tắt, không gian chìm vào màn đêm tăm tối.

Giang Trì vươn hai cánh tay dài ôm c.h.ặ.t lấy tôi vào lòng.

Cái tai sói mềm mại, xù xì cọ cọ vào má tôi.

Anh ấy gục đầu vào hõm cổ tôi, hít hà một hơi thật sâu.

Sau đó đầy mãn nguyện mà cảm thán một tiếng:

"Thơm quá, vợ của anh thơm quá đi..."

Toàn thân tôi căng cứng lại, tôi ngửa đầu nhìn chằm chằm lên trần nhà tối om, nhỏ giọng bảo:

"Vợ của anh?"

"Anh không thấy nóng sao?"

"Người anh nóng rực lên rồi kìa."

Bàn tay thon dài của Giang Trì khẽ áp vào bên má tôi.

Tôi theo bản năng giơ tay ra bắt lấy tay anh ấy.

Xoay đầu sang, vừa vặn chạm phải đôi mắt đang sáng rực lên một cách nồng nhiệt kia của anh ấy.

Trái tim tôi khẽ run lên một nhịp.

Tôi mím c.h.ặ.t môi, thanh âm nhỏ như tiếng muỗi kêu:

"Nóng c.h.ế.t đi được."

"Anh cứ ôm c.h.ặ.t lấy em như thế này, em làm sao mà không nóng cho được chứ."

Thật là mất mặt quá đi.

Bị anh ấy siết c.h.ặ.t trong lòng như vậy, đến cả lời nói ra tôi cũng cảm thấy không được tròn vành rõ chữ.

Thế nhưng anh ấy lại khẽ bật cười một tiếng:

"Ồ."

"Vậy thì anh ôm lỏng ra một chút nhé."

Cái miệng thì nói như vậy.

Thế nhưng cánh tay đang ôm lấy tôi lại không hề nới lỏng ra dù chỉ một phân.

Cái đuôi sói phía sau vẫn xấu xa như cũ mà quét qua quét lại bên chân tôi.

Tên 07 đáng ghét này.

Anh ấy rõ ràng đã khuấy động trái tim tôi đến mức hỗn loạn thành một mảnh.

Thế nhưng bản thân anh ấy lại cứ ở bên cạnh tôi mà trưng ra cái nụ cười ngây thơ, đáng yêu như vậy.

20

"Ôn Ninh."

Ngay vào khoảnh khắc tôi cảm thấy nhịp tim trong l.ồ.ng n.g.ự.c mình đang đập dồn dập đến mức sắp quá tải.

Anh ấy bỗng nhiên lại khẽ cất tiếng gọi.

Anh ấy không gọi tôi là vợ, cũng không gọi tôi là chị dâu.

Mà là gọi——

Ôn Ninh.

Anh ấy hỏi tôi:

"Nếu như là anh, em có thích như thế này không?"

"… Thích chứ."

Trong bóng đêm, anh ấy nhìn chằm chằm vào tôi, khóe môi bỗng nhiên lại nhếch lên nở một nụ cười tự giễu:

"Nếu như, những điều này sau ngày mai sẽ hoàn toàn biến mất."

"Em có thấy buồn không?"

Tôi cụp hàng lông mi xuống.

Thanh âm mang theo một chút run rẩy khó lòng phát giác:

"Có chứ."

Tôi sẽ thấy vô cùng, vô cùng buồn bã.

Tôi xoay người sang một bên, vùi sâu gương mặt vào trong chăn bông.

Ôn Lâm lúc nào cũng thích cằn nhằn, tủi thân hộ tôi, nói tôi từ nhỏ đến lớn chẳng bao giờ biết tranh biết giành, phản phất như một kẻ hoàn toàn không có ham muốn hay d.ụ.c vọng gì vậy.

Nhưng không phải như thế.

Chỉ là vì tôi biết rõ bản thân mình có tranh cũng không bao giờ có được.

Chính vì vậy, ngay từ khi bắt đầu, tôi đã không cho phép bản thân mình ôm giữ bất kỳ hy vọng nào.

Giống như hồi còn nhỏ, mỗi khi bố mẹ mua quần áo mới, bao giờ cũng phải đợi Ôn Lâm mặc chán mặc chê, không thích nữa rồi thì mới đến lượt tôi.

Sau vài lần như vậy, tôi đã không còn chủ động chạy đến bên cạnh bố mẹ, ngốc nghếch mà ngửa đầu lên hỏi một câu:

"Còn của con đâu ạ?"

"Ninh Ninh không có quần áo mới sao ạ?"

Tôi bị bố mẹ gửi nuôi hết từ nhà người họ hàng này đến nhà người họ hàng khác.

Tôi luôn phải sống trong trạng thái chờ đợi những thứ thừa thãi từ người khác ban phát cho.

Phải đợi cho anh họ chơi chán chiếc xe ngựa gỗ cũ kỹ đã bị gãy mất một chân kia.

Thì tôi mới có thể rụt rè, cẩn trọng bước tới dắt nó đi, ngắm nhìn nó một cách đầy hiếu kỳ.

Tôi cứ như vậy mà lớn lên, không tranh không giành, ngoan ngoãn và hiểu chuyện đến đáng thương.

Mãi cho đến năm mười tám tuổi, khi tôi đã có thể tự mình kiếm ra tiền.

Cái thế giới ngột ngạt đến mức nghẹt thở này của tôi, bỗng nhiên phản phất như được một bàn tay vô hình x.é to.ạc ra một khe hở đón ánh sáng mặt trời.

Năm đó, tôi dùng số tiền kiếm được từ việc đi làm thêm để mua cho mình chiếc váy đầu tiên.

Nó có màu trắng, vô cùng sạch sẽ.

Và nó hoàn toàn chỉ thuộc về một mình tôi mà thôi.

Kể từ đó, tôi bắt đầu nảy sinh lòng tham, điên cuồng đi làm thêm để kiếm tiền tích cóp.

Cho đến một ngày.

Nỗi sợ hãi tột độ khiến tôi rơi vào trạng thái bạo loạn tinh thần lực, không tài nào thở nổi.

Bác sĩ bảo rằng, tâm lý của tôi đang ở trong trạng thái quá mức lo âu và căng thẳng.

Lúc đó tôi mới bừng tỉnh đại ngộ, hóa ra, tôi không phải là một kẻ không thích tranh giành.

Mà là vì trong lòng tôi quá mức khát khao muốn có được những thứ thuộc về riêng mình.

Thế nhưng, Ôn Lâm có bố mẹ toàn tâm toàn ý yêu thương, bảo bọc, Giang Húc cũng có người mẹ hết lòng chở che.

Còn tôi, chẳng có một ai để bản thân có thể dựa dẫm vào.

Chỉ có thể dựa vào chính bản thân mình để bấu víu, sinh tồn trong cái thế giới tàn khốc này, đó quả thực là một chuyện vô cùng đáng sợ và kinh hoàng.

Chính vì vậy, tôi mới lo âu đến mức mắc bệnh tâm lý.

Mãi cho đến cái mùa hè oi ả, ngột ngạt và suýt soát nghẹt thở năm đó, tôi vô tình gặp được một đứa nhóc cũng bị cả thế giới này nhẫn tâm vứt bỏ giống hệt như mình.

Cái đuôi của anh ấy rõ ràng bẩn thỉu đến thế, thân hình cũng đầy rẫy những vết thương rách nát, tơi tả.

Thế nhưng anh ấy vậy mà lại vẫn có thể nở một nụ cười rạng rỡ và tràn đầy ánh nắng ấm áp đến như vậy.

Tôi cảm thấy hai chúng tôi chính là những kẻ đồng bệnh tương lân, thuộc cùng một loại người.

Chính vì vậy, tôi vô cùng hy vọng tương lai sau này của anh ấy cũng có thể giống như nụ cười kia, rực rỡ và xán lạn.

Thế nhưng tôi hoàn toàn không ngờ tới việc, ngày gặp lại, tương lai của anh ấy đã bị người ta tàn nhẫn tuyên án t.ử.

"07."

Tôi không gọi anh ấy là chồng, cũng không gọi anh ấy là Giang Trì.

Tôi bình thản cất tiếng gọi lên cái mã số năm xưa của anh ấy.

Người đàn ông đang ôm c.h.ặ.t lấy tôi bỗng chốc cứng đờ người ra tại chỗ.

Giọng nói anh ấy khản đặc và chật vật:

"… Em đều đã biết hết rồi sao?"

"Ừm."

Tôi nhạt giọng đáp:

"Ngay từ ngày đầu tiên nhìn thấy anh, em đã phát hiện ra rồi."

Hoặc có thể nói, bản thân anh ấy từ đầu đến cuối vốn dĩ cũng chưa từng có ý định muốn che giấu tôi.

"…… Vậy tại sao khi anh đóng giả làm Giang Húc, em lại không thẳng thừng vạch trần anh?"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Không Để Lại Tiếc Nuối - Chương 7: Chương 7 | MonkeyD