Không Gian Canh Tác Giúp Tôi Phát Tài - Chương 193: Cửa Hàng Khai Trương - Chúc Mừng

Cập nhật lúc: 14/01/2026 09:52

Nghe người phụ nữ trung niên nói vậy, ba người mẹ Tiêu lập tức cảm thấy lo lắng.

Khách chê đắt!

Chuyện này phải tính sao đây?

Người phụ nữ trung niên tự cho rằng mức giá mình đưa ra đã rất hợp lý, nếu mua ở chợ, bà ta còn có thể mặc cả thấp hơn nữa, bà ta thấy số rau này đặc biệt tươi mới nên mới muốn trả giá bằng với loại rau thường trong tiệm, nhà bà ta không thiếu tiền, nhưng không phải kiểu người tiêu xài tùy tiện.

Tiêu Linh Vũ lắc đầu nói: "Xin lỗi bác, tất cả rau củ ở cửa hàng tôi đều bán đúng giá niêm yết, không mặc cả ạ!" Ý tứ rất rõ ràng, nếu bác muốn mua loại rau giá đó thì mời bác sang quầy rau đó mà mua.

Sắc mặt người phụ nữ trung niên sa sầm lại, bà ta cảm thấy chủ tiệm này thật không biết điều.

Bà ta gắt gỏng: "Còn bày đặt không mặc cả! Làm gì có nhà ai bán rau đắt như nhà cô, cô nhìn cái giá này xem, đúng là giá trên trời, muốn bán được hàng thì cứ nằm mơ đi! Một quả cà tím hai tệ, ngoài thị trường có bảy hào một cân, cải thảo năm hào một cân, ở đây cô đòi mười lăm tệ một cây. Chậc chậc, các người chưa thấy tiền bao giờ à?"

Nếu không phải Tiêu Linh Vũ xác định mình không quen biết người này, cô đã tưởng bà ta cố tình đến gây sự. Dù vậy, Tiêu Linh Vũ vẫn giữ thái độ nhã nhặn: "Thưa bác, tôi đã nói tiền nào của nấy! Rau nhà tôi định giá cao như vậy là vì chúng xứng đáng với giá đó, nếu bác muốn mua, chúng tôi rất hoan nghênh. Hiện tại cửa hàng vẫn chưa chính thức mở cửa, chúng tôi đang định đi ăn sáng."

Nghĩa là: Bác muốn mua thì nhanh lên, không mua thì mời đi cho.

Tiêu Linh Vũ không nói thẳng ra, nhưng ẩn ý chính là như vậy. Người phụ nữ nghe xong, sắc mặt càng khó coi hơn, bà ta lập tức đặt quả cà tím xuống, bực bội nói: 

"Không mua nữa, cứ làm như rau nhà cô là sơn hào hải vị không bằng."

Nói đoạn, bà ta hầm hầm bỏ đi, ngay khi bà ta vừa đi khuất, thím Tiêu liền lo lắng hỏi: "Linh Vũ, có phải rau nhà mình bán đắt quá không?"

Chưa kịp khai trương mà cái giá đã đuổi khách đi rồi, sau này liệu có bán được không?

Tiêu Linh Vũ cười đáp: "Thím Tiêu, thím không cần lo lắng đâu ạ, rau nhà mình khác biệt, chắc chắn sẽ bán được thôi. Đi thôi, chúng ta đi ăn sáng, mọi người đói bụng cả rồi!"

Tiêu Linh Vũ khóa cửa tiệm rồi dẫn mẹ và chú thím đi ăn sáng gần đó. Thời gian không có nhiều nên họ gọi những món nhanh gọn như bánh bao, quẩy và sữa đậu nành.

Sau khi ăn xong, bốn người quay trở lại cửa hàng, thế nhưng, nhìn thấy một đám đông đang vây quanh trước cửa tiệm, mẹ Tiêu và chú thím đều sững sờ.

Mẹ Tiêu hỏi: 

"Linh Vũ, sao trước cửa tiệm chúng ta lại đông người thế kia?"

Thím Tiêu nghi hoặc: 

"Những người này đều đến mua rau sao?"

Chú Tiêu nhìn đám người đang ngó nghiêng vào trong tiệm, đoán: 

"Rất có thể là vậy!"

"Bà chủ đến rồi!" Một người đứng trước cửa tiệm nhìn thấy Tiêu Linh Vũ liền hét lớn.

Mẹ Tiêu và mọi người: "..."

Những người này vậy mà lại nhận ra Tiêu Linh Vũ, vậy họ đúng là đến để mua rau sao?

Tiêu Linh Vũ nhận ra ngay người phụ nữ vừa gọi mình, cô mỉm cười nói: "Chị Dương, là chị sao!"

Dương Nghiên gật đầu, nhìn lên bảng hiệu cửa hàng, hỏi: "Cô chủ Tiêu, tiệm rau quả tươi Đào Nguyên này là của cô đúng chứ?"

Tiêu Linh Vũ gật đầu, sau đó tò mò hỏi: 

"Vâng! Chị Dương, sao chị biết tôi mở cửa hàng ở đây?" Cô nhớ là mình chưa nói với Dương Nghiên mà.

Dương Nghiên cười bảo: 

"Tôi nghe người ta nói đấy."

"Nghe người ta nói sao?" Tiêu Linh Vũ càng thêm thắc mắc.

"Nghe Nhất Phàm nhà tôi nói."

"Nhất Phàm? Tiền Nhất Phàm sao?"

"Đúng rồi, tiền Nhất Phàm là con trai chị gái tôi." Nói đến đây, Dương Nghiên có chút không hài lòng: "Cô chủ Tiêu, cô làm thế này là không đúng rồi. Cô rõ ràng có số điện thoại của tôi, vậy mà mở cửa hàng cũng chẳng báo tôi một tiếng. Cô không biết đâu, dạo cô không đi bán rau, thằng bé nhà tôi cứ nhặng xị đòi ăn cà chua nhà cô đấy. Sau này sang nhà chị tôi ăn cơm, ăn trúng rau nhà chị ấy mới biết là Nhất Phàm mua từ chỗ cô. Từ đó về sau, thằng nhóc đó ngày nào cũng chạy sang nhà dì nó ăn chực."

Tiêu Linh Vũ: "..." 

Cô chỉ có thể cảm thán thế giới này thật quá nhỏ bé.

"Bà chủ, trước đây tôi cũng từng mua rau nhà cô, sau đó thì không tìm thấy cô đâu nữa. Đứa con dâu đang m.a.n.g t.h.a.i nhà tôi không có rau nhà cô là không nuốt nổi cơm, làm cả nhà tôi quýnh quáng cả lên." Một người phụ nữ trung niên lập tức lên tiếng: "May mà thằng út nhà tôi thấy thông tin bán rau của nhà cô trên diễn đàn nên mới vội báo cho tôi. Tôi qua xem thử, hóa ra đúng là cô thật!"

"Nhà bà thấy trên diễn đàn hả? Nhà tôi cũng thấy thông tin này trên đó đấy." Một người khác tiếp lời: "Tôi cũng định qua xem có đúng là người nhà mình từng mua hay không, giờ thấy cô chủ đây rồi, tôi dám chắc chắn là cùng một nhà."

"Tôi cũng thấy trên diễn đàn đấy!"

Quay đi quẩn lại một hồi, hóa ra toàn là khách cũ, nhưng chuyện cô mở tiệm bán rau, sao lại có người đăng lên diễn đàn nhỉ? Chuyện này xảy ra từ bao giờ? Và ai là người đăng? Chuyện cô mở tiệm vốn chỉ có rất ít người biết.

Tiêu Linh Vũ vô cùng cảm kích nói: "Thật lòng cảm ơn mọi người đã ủng hộ, nhưng không biết mọi người xem thông tin đó trên diễn đàn nào vậy ạ?"

"Chuyện diễn đàn thì tôi biết." Dương Nghiên hào hứng nói: "Là Nhất Phàm nhà tôi đấy! Hai hôm trước tôi nghe nó bảo có người bạn mở cửa hàng rau quả nên nó muốn đăng thông tin này lên diễn đàn giúp!"

Nói đoạn, cô nhìn quanh đám đông, cười bảo: "Không ngờ một mẩu tin nhỏ trên diễn đàn mà lại được nhiều người quan tâm đến vậy!"

"Hả?" Tiêu Linh Vũ thực sự rất bất ngờ, sau đó cô cảm kích: "Vậy thì phải cảm ơn cậu Tiền nhiều rồi!"

Dương Nghiên xua tay: "Nhất Phàm ấy mà, nhìn bình thường ít nói thế thôi chứ thật ra là đứa trẻ rất nhiệt tình, cô không cần khách sáo đâu."

Dừng một chút, cô ấy nhìn vào cửa tiệm rồi thắc mắc hỏi: "Cô chủ Tiêu, tiệm vẫn chưa mở cửa sao?”

Tiêu Linh Vũ giải thích: "Hôm nay là ngày đầu tiên khai trương, tôi chọn đúng 8 giờ 12 phút để chính thức mở hàng, xin mọi người vui lòng chờ một lát."

Nghe vậy, có người liền nhìn vào màn hình điện thoại, vừa vặn đúng 8 giờ.

Nhiều người đều biết rằng người làm kinh doanh rất coi trọng việc chọn giờ lành tháng tốt, vì vậy, có người lập tức lên tiếng: "Không sao đâu cô chủ, vẫn còn hơn mười phút nữa, chúng tôi đợi được."

Tiêu Linh Vũ gật đầu cảm ơn, sau đó lấy chìa khóa mở cửa tiệm. Những vị khách này cũng rất lịch sự, không ai tự ý ùa vào ngay. Chú Tiêu bước vào trong tiệm, mang ra một phong pháo được treo trên một cây sào dài, chỉ đợi đến giờ hoàng đạo là sẽ châm lửa.

Đúng lúc này, một chiếc xe con màu đen đỗ ngay trước cửa, cửa xe mở ra, một người đàn ông cao ráo, tuấn tú bước xuống, có người lập tức nhận ra thân phận của anh ta, thốt lên:

"Kia hình như là tổng giám đốc Cố của khách sạn nhà họ Cố thì phải!"

Những người có khả năng mua rau nhà Tiêu Linh Vũ thường là những gia đình có điều kiện khá giả, việc họ lui tới các khách sạn lớn dùng bữa là chuyện thường tình, nên nhận ra tổng giám đốc khách sạn họ Cố cũng không có gì lạ.

"Đúng rồi, cậu ấy còn xách theo một lẵng hoa kìa."

"Chẳng lẽ cậu ta quen biết cô chủ Tiêu sao?"

Thắc mắc của họ nhanh ch.óng được xác nhận, Cố T.ử Dạ đặt lẵng hoa xuống trước cửa, trên tấm giấy đỏ dán ở lẵng hoa viết: Khách sạn nhà họ Cố chúc mừng cô chủ Tiêu khai trương hồng phát!

Cố T.ử Dạ đại diện cho khách sạn cũng như tư cách cá nhân đến để chúc mừng, anh bước đến trước mặt Tiêu Linh Vũ, nói: 

"Linh Vũ, chúc mừng cô nhé!"

Tiêu Linh Vũ mỉm cười đáp: "Cảm ơn anh."

Lúc này, lại có thêm hai chiếc xe nữa tiến đến, những người bước xuống lần lượt là Trịnh Hải Dương, Viên Hiên Hạo và Tiền Nhất Phàm. Trịnh Hải Dương đi một xe riêng, còn Viên Hiên Hạo và Tiền Nhất Phàm đi cùng một xe.

Trên tay mỗi người đều xách một lẵng hoa đặt trước cửa tiệm, rồi cười nói: "Chúc mừng nhé Linh Vũ, bọn tôi không đến muộn chứ?"

"Không đâu!" Tiêu Linh Vũ cười tươi: "Cảm ơn các anh đã đến!"

Lúc này, Dương Nghiên nhìn Tiền Nhất Phàm hỏi: 

"Nhất Phàm, con và cô chủ Tiêu thực sự là bạn bè sao?"

Tiền Nhất Phàm nhìn thấy Dương Nghiên thì hơi ngạc nhiên: 

"Dì út, sao dì lại ở đây?"

Dương Nghiên cười bảo: 

"Trước đây dì nghe con nói có người bạn mở tiệm chuyên bán rau, lại còn bảo rau nhà cô ấy khác biệt, giống y hệt loại rau dì cháu mình hay ăn, dì đoán chừng có khi là cùng một chủ với người dì hay mua trước đây nên qua xem thử, không ngờ con và cô chủ Tiêu lại đúng là bạn bè thật!"

Tiền Nhất Phàm đáp: 

"Vâng, bọn con là bạn ạ!"

Trịnh Hải Dương nhìn quanh một lượt rồi hỏi: 

"Linh Vũ, bọn tôi không đến muộn chứ?"

Tiêu Linh Vũ lắc đầu: "Không muộn đâu, 8 giờ 12 phút chúng tôi mới chính thức khai trương!"

Trịnh Hải Dương đưa cổ tay lên xem đồng hồ: 

"Ừm, còn 5 phút nữa!"

Vừa lúc đó, lại có một chiếc ô tô nữa chạy đến, xe dừng lại, Giang Đào bước xuống, xách từ cốp xe ra một lẵng hoa rồi tiến về phía Tiêu Linh Vũ: 

"Chúc mừng nhé, Linh Vũ!"

"Cảm ơn anh!" Tiêu Linh Vũ mỉm cười gật đầu, cô cũng không ngờ chỉ là một cửa hàng nhỏ khai trương mà lại kinh động đến nhiều người như vậy.

"Đây... đây hình như là cục trưởng Giang của cục cảnh sát phải không?" 

Có người nhận ra thân phận của Giang Đào, không khỏi kinh ngạc tột độ.

Thế nhưng, điều khiến mọi người kinh ngạc hơn chính là sự tò mò về Tiêu Linh Vũ. Chỉ là một tiệm rau nhỏ mở cửa, vậy mà thu hút được tổng giám đốc Cố T.ử Dạ, đại công t.ử địa ốc Trịnh Hải Dương, ông chủ cửa hàng ô tô Viên Hiên Hạo, còn Tiền Nhất Phàm vốn kín tiếng nên ít người biết thân phận, và cả cục trưởng Giang đến chúc mừng. Những người này đều là những người đàn ông trẻ tuổi và thành đạt, chẳng lẽ tất cả họ đều đang theo đuổi bà chủ này sao? Sức hút của bà chủ này cũng lớn quá rồi!

Sau khi chào hỏi Tiêu Linh Vũ, mọi người cũng không quên chào mẹ Tiêu.

"Chào cô, chúc mừng gia đình cô!"

"Chúc mừng cô ạ!"…

Mẹ Tiêu cười rạng rỡ đáp lễ: 

"Cảm ơn mọi người!"

Lúc này, mẹ Tiêu tinh mắt thấy ông bà nhà họ Tống đang xách một lẵng hoa đi tới, liền vội vàng đón tiếp: 

"Bà Tống, ông Tống, sao hai người cũng đến đây rồi?"

Nói đoạn, bà đưa tay đỡ lấy lẵng hoa, bà Tống thấy mẹ Tiêu liền cười híp mắt: 

"Mẹ của Linh Vũ đấy à, lâu rồi không gặp."

"Bà ngoại, ông ngoại, sao hai người cũng đến đây?" 

Trịnh Hải Dương thấy ông bà ở đây cũng lập tức chạy lại đón.

Bà Tống thấy cháu ngoại nhưng chẳng buồn để tâm, chỉ tỏ vẻ hơi hờn dỗi nói với Tiêu Linh Vũ: 

"Cái con bé này, tiệm nhà cháu khai trương mà sao không báo bà một tiếng? Nếu không nghe Hải Dương nhắc tới, bà thật sự không biết cháu mở tiệm đâu đấy."

Tiêu Linh Vũ thấy ông bà Tống đến thì vô cùng cảm động. Cô nói: 

"Chỉ là một cửa hàng nhỏ thôi ạ, cháu đâu dám làm phiền ông bà."

Bà Tống liền trách khéo: 

"Cháu nói vậy là xem ông bà như người ngoài rồi!"

"Không có, không có đâu ạ. Cháu luôn xem bà như bà ruột của mình, sao là người ngoài được?" Tiêu Linh Vũ vội vàng lắc đầu.

"Đã coi là người thân thì khai trương tiệm sao lại không báo cho bà?" Bà Tống truy hỏi.

"Cháu sai rồi, bà Tống!" Tiêu Linh Vũ lập tức ngoan ngoãn nhận lỗi. "Ơ, bác Trần và bác gái, cả bác Lý, bác Viên, bác Tiền, sao mọi người cũng đến đây ạ?"

Tiêu Linh Vũ thấy một nhóm các ông lão đi đến thì không khỏi giật mình kinh ngạc.

"Ông nội!" Tiền Nhất Phàm và Viên Hiên Hạo thấy ông nội mình xuất hiện thì cũng sững sờ: "Sao ông lại đến đây ạ?

Ông nội Viên và ông nội Tiền lườm cháu trai một cái, hắng giọng quát: "Sao, các anh đến được mà tôi không đến được à?"

Tiền Nhất Phàm và Viên Hiên Hạo lập tức nịnh nọt tiến lên: "Được chứ ạ, sao lại không được? Chắc chắn là được rồi!" Nhưng trong lòng họ chấn động không thôi.

Họ còn lạ gì tính cách của ông nội mình, bình thường các ông ngoài câu cá, chăm hoa thì cực kỳ dị ứng với các lời mời tiệc tùng, vậy mà không ngờ các ông lại lặn lội đến đây tham dự một buổi lễ khai trương tiệm rau nhỏ của Tiêu Linh Vũ. Điều họ thắc mắc nhất là ông nội mình quen thân với Tiêu Linh Vũ từ bao giờ?

Thực tế, Tiêu Linh Vũ và các vị lão gia này cũng chưa hẳn là thân thiết, họ mới chỉ gặp nhau hai ba lần ở quán ăn của bác Trần mà thôi.

Bác Trần và bác gái xách lẵng hoa bước tới nói: 

"Linh Vũ à, chúc mừng cháu nhé, bác không đến muộn chứ?"

Tiêu Linh Vũ lắc đầu: 

"Không đâu ạ!"

Chú Tiêu và thím Tiêu đứng bên cạnh chứng kiến cảnh này mà mắt chữ O mồm chữ A. Linh Vũ giao thiệp rộng ở trên huyện quá, từ già đến trẻ, ai nấy đều chân thành và nhiệt tình đến chúc mừng như vậy.

Ông Tiền và ông Viên ngó nghiêng vào trong tiệm một lượt rồi cau mày.

Ông Viên đột nhiên hỏi: "Này cháu giá, tiệm nhà cháu hình như hơi nhỏ quá không?"

Hả, tiệm nhỏ?

Mọi người nhìn vào trong, cửa hàng này rộng khoảng hơn sáu mươi mét vuông, ở trung tâm huyện tấc đất tấc vàng thế này, hơn sáu mươi mét vuông đâu có nhỏ chút nào? Vị lão gia này rốt cuộc là ai mà tầm nhìn lớn như vậy, lại còn chê cửa hàng hẹp. Hơn nữa, bán rau thì cần mặt bằng lớn đến mức nào chứ?

Tất nhiên, đó chỉ là suy nghĩ của một số ít người thôi,

Tiêu Linh Vũ cười nhẹ nói: "Cửa hàng thế này là vừa vặn rồi ạ." Dù sao rau nhà cô đắt, đối tượng khách hàng cũng chỉ là thiểu số thôi.

"Đến giờ rồi!" Chú Tiêu bất ngờ hô lớn một tiếng, rồi quẹt diêm châm lửa đốt pháo.

Tiếng pháo nổ giòn giã đoàng đoàng, đ.á.n.h dấu sự khởi đầu đầy huyền thoại của cửa hàng rau quả tươi Đào Nguyên!

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.