Không Gian Thập Niên 70: Tôi Và Đối Tượng Đều Thất Đức - Chương 275
Cập nhật lúc: 08/04/2026 19:06
Ngày thường bị người nhà chiều hư, hễ có chuyện gì là la hét ầm ĩ.
“Con không cần cụ, cụ đáng sợ quá, oa oa oa…” Đứa trẻ sợ hãi khóc lớn.
Cha mẹ cậu bé nghe thấy động tĩnh vội vàng chạy ra, thấy cảnh này tim đều tan nát.
Những người khác trong nhà họ Tống cũng ra ngoài, mặt ai cũng có chút tiều tụy, bị bệnh tật hành hạ không nhẹ.
Ông cụ Tống ngồi trên xe lăn, mặt đen lại, giọng nói có chút không rõ ràng: “Đưa đứa bé đi, khóc lóc sướt mướt ra cái thể thống gì?”
“Ông nội, không phải lỗi của Đại Bảo, bộ dạng của bà nội…”
“Câm miệng!” Ông cụ Tống ngắt lời cháu trai, âm u nhìn họ. Vì bị trúng gió, nửa bên mặt cơ bắp cũng bị liệt, trông rất đáng sợ: “Mày nói chuyện với bà nội mày như thế à?! Không có bà ấy thì không có chúng mày! Cũng sẽ không có cuộc sống hiện tại, mày còn dám chê bai? Có muốn cút khỏi nhà họ Tống luôn không?”
Sắc mặt cô cháu dâu Trịnh Mẫn cũng chẳng khá khẩm hơn là bao: "Đại Bảo nó còn bé thì biết cái gì? Nhìn cái bộ dạng điên cuồng của bà nội mà tôi còn thấy sợ đây này. Ông nội cũng đừng có trách chúng tôi, cút thì cút, nhưng trước khi đi phải chia gia sản đã, phần nào của chúng tôi thì chúng tôi phải mang đi."
Khoảng thời gian này cô ta cũng chịu đựng đủ rồi.
"Trịnh Mẫn, cô ăn nói kiểu gì đấy?" Thôi Thư Tuệ vội vàng rống lên một tiếng. Trong cái nhà này, ông cụ vẫn là quyền uy tuyệt đối.
Bà cụ chính là "vảy ngược" của ông cụ, trong nhà chỉ cần có ai dám ngỗ nghịch với bà cụ, ông cụ liền sẽ nổi trận lôi đình.
"Chia gia sản, chia cái gì mà chia? Cô im miệng cho tôi, còn không mau xin lỗi bà nội cô? Đại Bảo đúng là cần phải được dạy dỗ lại!" Bà ta nhìn xa trông rộng hơn Trịnh Mẫn nhiều.
Tài sản bề nổi trong nhà thì không còn, nhưng ai biết được ông cụ bà cụ ngầm giấu giếm thứ gì?
Lỡ như bây giờ trở mặt, chẳng phải hời cho đám người nhị phòng sao.
"Không cần xin lỗi." Tống lão thái thái nhàn nhạt liếc nhìn bọn họ một cái, ánh mắt mang theo áp lực vô hình.
Bà xoay người, bóng dáng toát lên vẻ lạnh lùng xa cách.
Tống lão gia t.ử hít sâu một hơi, nhìn đám con cháu của mình, bàn tay không cử động được đang run rẩy kịch liệt.
Trong nhà liên tiếp xảy ra chuyện, ông lại bị trúng gió, điều tra mãi chẳng ra manh mối gì, tài sản thì không cánh mà bay, Tống gia bắt đầu loạn cào cào.
Lòng người d.a.o động, chướng khí mù mịt.
Lần đầu tiên Tống lão gia t.ử nhớ tới đứa con trai cả đang sống lưu lạc bên ngoài.
Những người khác trong Tống gia hoặc là bị điều khỏi cương vị cũ, hoặc là bị cách chức, ba đứa cháu trai vốn tiền đồ vô lượng cũng liên tiếp gặp nạn. Ông đã tốn bao nhiêu tâm huyết để nâng đỡ hai đứa con trai, lúc này cũng chẳng làm nên trò trống gì.
Dường như... Tống gia trước mắt chỉ còn hy vọng vào Tống Chấn và Tống Thời Uẩn.
Đây là điều mà Tống lão gia t.ử không hề muốn nhìn thấy.
Ông nắm c.h.ặ.t nắm tay, Tống gia còn chưa sụp đổ, ông nhất định phải điều tra ra kẻ nào đang giở trò sau lưng.
Vài ngày sau, Tống Liêm bị hạ phóng, hai đứa con trai của ông ta cũng không may mắn thoát khỏi, toàn bộ đều phải đi nông trường cải tạo.
Tống lão gia t.ử tối sầm mặt mũi.
Tống Thành c.ắ.n răng, nhanh ch.óng quyết định đăng báo cắt đứt quan hệ cha con với Tống Liêm, trước mắt cứ giữ được những người còn lại đã rồi tính sau.
Tống Thành đăng báo, ngay sau đó Tống Chấn cũng đăng báo, đều cùng một ý tứ: Đoạn tuyệt quan hệ với gia đình Tống Liêm.
Nói cách khác, cả nhà Tống Liêm đã bị đuổi khỏi Tống gia.
Tống lão thái thái biết được tin này, cũng tối sầm mặt mũi ngất đi, đến khi tỉnh lại thì bị trúng gió liệt nửa người. Chẳng qua tình huống của bà ta tốt hơn ông cụ một chút, sau khi điều trị ở bệnh viện thì chỉ đi lại khó khăn, còn nói chuyện vẫn bình thường.
Biết được tin này, Lâm Kinh Nguyệt vui vẻ ăn thêm hẳn một bát cơm.
Kẻ thù gặp hạn thì cô vui, tốt nhất là t.h.ả.m hơn chút nữa. Sống sung sướng bao nhiêu năm như vậy, cũng đến lúc phải chuộc tội thay cho người đã c.h.ế.t.
Đời cha ăn mặn đời con khát nước, mẹ nợ con trả, âu cũng là lẽ thường tình.
Sau trận tuyết đầu mùa, trời liền hoàn toàn lạnh hẳn. Cũng may củi lửa chuẩn bị đủ nhiều, không sợ c.h.ế.t rét.
Mọi người đều ru rú trong phòng tránh đông ("miêu đông"). Hai người Tôn Gia Bảo thỉnh thoảng trở về, liền quấn lấy Giang Tầm đòi đi lên núi. Lâm Kinh Nguyệt lười biếng, cứ nằm ườn trên giường đất đọc sách.
Hoặc là đi theo Hạ Nam học đan áo len.
Nhưng kiểu đồ đệ như cô thì Hạ Nam chẳng ham hố gì, đan cái khăn quàng cổ cũng gập ghềnh lồi lõm, còn áo len thì... quả thực một lời khó nói hết.
Bất quá vì nể mặt cuộn len làm lễ bái sư kia, Hạ Nam vẫn tận tâm tận lực chỉ dạy.
"Ái chà, lạnh c.h.ế.t bà đây rồi." Trần Xuân Lan chạy vào phòng, không ngừng xoa tay dậm chân.
Mùa đông đốt giường lò cần rất nhiều củi, Hạ Nam và Trần Xuân Lan tính toán một hồi liền dọn về ở chung một phòng. Như vậy vừa tiết kiệm củi lửa, vừa có thể chiếu ứng lẫn nhau. Tuy nói có uy danh của Lâm Kinh Nguyệt trấn áp bên ngoài, không ai dám đ.á.n.h chủ ý lên điểm thanh niên trí thức, nhưng phòng bệnh hơn chữa bệnh mà.
"Biết lạnh còn chạy ra ngoài, đáng đời." Lâm Kinh Nguyệt đang vật lộn với cuộn len, đầu cũng không ngẩng lên.
Trần Xuân Lan đã ấm lại, cô nàng hừ một tiếng, ngay sau đó lại cười hì hì sáp lại gần: "Lâm Kinh Nguyệt, cô đan cái áo len này đẹp thật đấy."
Hạ Nam: "..." Xin hỏi cô dùng con mắt nào để khen cái áo len thủng hai lỗ to tướng kia là đẹp vậy?
Tuột mũi đan tùm lum kìa.
"Cô có việc cầu cạnh tôi à?" Lâm Kinh Nguyệt nheo mắt nhìn cô nàng.
Trần Xuân Lan cười nịnh nọt: "Cái đó... tôi muốn may cái áo bông, nhưng không có phiếu bông, chỗ cô có không? Tôi trả tiền mua."
Áo bông của cô nàng cũ quá rồi, bông bên trong vón cục lại cứng ngắc, chẳng giữ ấm được bao nhiêu. Nếu không may áo mới, mùa đông này cô nàng c.h.ế.t cóng mất.
