Không Gian Thập Niên 70: Tôi Và Đối Tượng Đều Thất Đức - Chương 50: Kẻ Tám Lạng Người Nửa Cân
Cập nhật lúc: 07/04/2026 11:28
Lâm Kinh Nguyệt vừa bước chân vào cửa đã thấy hai người đang giằng co căng thẳng, trong sân những người khác đang xúm lại hóng chuyện.
Triệu Hoa và Lâm Tân Kiến đứng về phía Lâm Tâm Nhu, âm thầm làm chỗ dựa cho cô ta.
Vương Tuyết Bình một mình một phe, cô độc nhưng kiên cường. Dường như cô cũng chẳng thèm quan tâm, vẻ u ám giữa hai hàng lông mày đã tan biến, sự nóng nảy trong mắt cũng không còn, cả người toát lên vẻ bình thản đến lạ, che giấu đi sự sắc bén vốn có.
"Tôi thay mặt Lan Lan xin lỗi cô." Lâm Tâm Nhu nhẹ nhàng mở miệng, giọng điệu nghe chừng rất biết điều.
Vương Tuyết Bình nhìn thấy bộ mặt giả nhân giả nghĩa này của cô ta lại muốn nôn: "Đồ qua tay cô, tôi ăn vào sợ trúng độc c.h.ế.t lúc nào không hay."
"Thanh niên trí thức Vương, lần trước..."
"Lần trước chính là uống một chén nước cô đưa, chồng tôi liền biến thành chồng cô đấy." Vương Tuyết Bình không chút kiêng nể, ánh mắt chán ghét nhìn thẳng vào Lâm Tâm Nhu, "Cũng không biết Tôn Chí Viễn nằm cạnh cô có thấy kinh hồn bạt vía không, một người đàn bà lòng dạ rắn rết, chuyện thất đức gì cũng dám làm."
"Nhà họ Tôn cũng không sợ đêm ngủ gặp ác mộng à." Cô ta liếc xéo về phía bóng người ngoài sân, lời nói đầy ác ý.
Lâm Tâm Nhu hít sâu một hơi, cô ta biết hành vi cướp chồng của mình đã hoàn toàn đắc tội với Vương Tuyết Bình, không còn đường cứu vãn.
Nhưng không còn cách nào khác, cô ta một thân một mình xuyên không đến đây, không người thân thích, chỉ có thể dựa vào thủ đoạn của chính mình để mưu cầu hạnh phúc. Tôn Chí Viễn là mục tiêu vàng, cô ta tuyệt đối không thể buông tay.
"Chuyện khác không cần thanh niên trí thức Vương phải bận tâm." Giọng Lâm Tâm Nhu có chút cứng nhắc.
Rất nhanh cô ta lấy lại bình tĩnh, đặt túi lưới xuống chân Vương Tuyết Bình, tiền bồi thường cũng nhét vào trong đó: "Có chuyện phải nhắc nhở thanh niên trí thức Vương, Lan Lan sau này là em chồng tôi, tôi không cho phép bất cứ ai bắt nạt con bé."
Nói xong, cô ta ra hiệu cho Triệu Hoa và Lâm Tân Kiến, rồi xoay người đi thẳng ra khỏi sân.
"Xì~" Vương Tuyết Bình cười nhạo vào bóng lưng cô ta.
Đúng là thứ đạo đức giả, ghê tởm.
"Chị." Lâm Tâm Nhu đi ngang qua Lâm Kinh Nguyệt thì dừng lại một chút, gật đầu chào hỏi lấy lệ.
Cũng chẳng quan tâm Lâm Kinh Nguyệt có đáp lại hay không, cô ta tự mình rời đi.
"..." Da mặt dày thật đấy, b.ắ.n s.ú.n.g không thủng.
Vương Tuyết Bình thấy Lâm Kinh Nguyệt trở về, có ý muốn giận cá c.h.é.m thớt, nhưng lại không đủ can đảm chọc vào "sát thần" này.
Cô ta nhìn túi lưới nằm chỏng chơ trên đất, trong lòng dâng lên một trận bực bội.
Nhưng không ai lại đi gây sự với tiền bạc, cô cúi xuống nhặt tiền lên. Trong túi lưới còn có hai hộp đồ hộp và một cân bánh hạch đào.
"Anh La, Văn Quyên, nếu mọi người không chê thì chút đồ này chúng ta chia nhau đi." Dùng để thu mua lòng người cũng không tồi.
Cô đã trở mặt thành thù với Trần Xuân Lan và Tôn Lương Đống, Lâm Tân Kiến và Triệu Hoa cũng đứng ở phe đối lập, những người còn lại tự nhiên phải giữ mối quan hệ tốt đẹp để cô lập kẻ thù.
Nếu không một mình khó chống đỡ, sẽ rất bất lợi cho cô sau này.
Những người khác nghe cô nói vậy, quả thực rất vui mừng.
Thời buổi này ai nấy đều thắt lưng buộc bụng, đồ ăn vặt lại càng hiếm hoi. "Vậy chúng tôi không khách khí nhé, cảm ơn cô, có chuyện gì cần giúp cứ ới một tiếng."
Vương Tuyết Bình trước đây cũng nổi tiếng hào phóng, mọi người đối với cô quả thực có ấn tượng không tồi.
"Được." Vương Tuyết Bình cười gật đầu.
"Thanh niên trí thức Giang..." Tạ Văn Quyên cầm hai miếng bánh hạch đào định chia cho Giang Tầm.
Giang Tầm đang xắn tay áo chuẩn bị nấu cơm, đầu cũng không ngẩng lên, lạnh lùng đáp: "Không cần, tôi không thích ăn bánh hạch đào."
Tạ Văn Quyên ngẩn người, tay cầm bánh cứng đờ giữa không trung. Sắc mặt Vương Tuyết Bình cũng cứng đờ trong giây lát.
Cô kín đáo liếc nhìn Giang Tầm, lại nhìn sang Lâm Kinh Nguyệt đang tự mình rửa tay chuẩn bị nấu cơm bên cạnh.
Ánh mắt lóe lên tia suy tính.
Lâm Kinh Nguyệt đ.á.n.h một bát canh trứng, hâm nóng một cái màn thầu và một cái bánh bao, bưng tất cả vào phòng.
Lại pha cho mình một ly sữa mạch nha thơm lừng, lúc này mới thong thả ăn cơm.
Ăn no uống đủ, dọn dẹp sạch sẽ, cô chốt cửa phòng lại rồi chui vào không gian đọc sách.
Thi đại học là chuyện chắc chắn phải làm, nhưng tương lai đi con đường nào, Lâm Kinh Nguyệt tạm thời vẫn chưa quyết định.
Đời trước cô học chuyên ngành Y, nhưng chưa từng làm bác sĩ một ngày nào, chỉ thực tập vỏn vẹn nửa năm.
Thầy hướng dẫn từng khen cô rất có thiên phú, năng lực học tập cực mạnh, nhưng cô cảm thấy làm bác sĩ quá mệt mỏi, áp lực.
Gia sản bạc triệu, nằm nhà ăn no chờ c.h.ế.t không sướng sao? Tội gì phải đi làm trâu làm ngựa.
Nhớ năm đó vừa tốt nghiệp, thầy hướng dẫn còn nhiệt tình giới thiệu cho cô vào làm ở một bệnh viện lớn tại Kinh đô, nhưng bị cô khéo léo từ chối. Biết cô là "bùn nhão không trát được lên tường", thầy hướng dẫn đã đ.ấ.m n.g.ự.c dậm chân tiếc nuối một thời gian dài.
Lâm Kinh Nguyệt uống một ngụm nước linh tuyền, tạm thời gạt những dự định tương lai rối rắm ra khỏi đầu.
Đời này cô muốn tiếp tục "nằm im mặc kệ đời" e là không dễ dàng như trước.
Cơm áo gạo tiền còn lo chưa xong, thôi, cùng lắm thì cố gắng cày cuốc mấy năm đầu đã.
Thời tiết ngày càng nóng bức, oi ả đến ngạt thở. Đã nửa tháng trời không có lấy một giọt mưa, Đại đội trưởng cũng bắt đầu đứng ngồi không yên.
Mắt thấy sắp đến vụ thu hoạch mùa thu, lúc này mà hạn hán thì coi như mất trắng, cả làng treo niêu.
Những người ở điểm thanh niên trí thức mỗi ngày đi sớm về khuya, phơi nắng dầm sương, ai nấy đều đen đi một tông, đặc biệt là những thanh niên trí thức mới đến, da dẻ đen nhẻm thấy rõ.
Trừ Lâm Kinh Nguyệt, cái người chỉ đi cắt cỏ heo lười chảy thây này.
Làn da cô vẫn trắng nõn nà, mịn màng như trứng gà bóc, nổi bần bật giữa đám đông.
Trần Xuân Lan mỗi ngày nhìn thấy đều phải ghen tị đến nổ mắt, c.h.ử.i đổng một lần cho bõ ghét. Lâm Kinh Nguyệt thì cứ trơ ra như đá, làm như không nghe thấy.
Thái độ đó càng khiến bà ta tức nghẹn họng.
"Chị Lâm, ngày mai em không đến cắt cỏ heo với chị nữa đâu." Thiết Đản chạy đến bên cạnh Lâm Kinh Nguyệt đang cắt cỏ, giọng buồn thiu.
"Sao vậy?" Nửa tháng nay, mấy đứa trẻ đều thay phiên nhau đến giúp cô, cô thường xuyên dẫn chúng đi tìm đồ ăn ngon, cũng rất vui vẻ mà.
"Ngày mai em phải theo mẹ về nhà ngoại." Thiết Đản phụng phịu, có chút không tình nguyện.
Cậu bé không thích về nhà ngoại chút nào, ở đó chán phèo, chẳng có gì chơi.
"Không sao, có việc thì cứ đi đi." Lâm Kinh Nguyệt cười xoa đầu thằng bé.
Thiết Đản vẫn có chút không vui, nhưng cậu bé cũng không nói ra. Bà nội dặn rồi, có một số chuyện trong nhà không thể bô bô cho người ngoài nghe được.
"Hôm nay chúng ta không có kẹo, bù lại chị chia cho mọi người quẩy gạo nếp, mỗi người hai cái nhé." Thấy giờ về sắp đến, Lâm Kinh Nguyệt từ trong túi lấy ra một gói quẩy gạo nếp thơm phức.
